
Bố dượng đ:ốt giấy báo trúng tuyển đại học, tôi h:ận ông 15 năm rồi bật khóc khi thấy thứ ông để lại… Tôi đậu đại học năm 18 tuổi. Đó là ngày hạnh phúc nhất đời tôi, cũng là ngày định hình nên vết sẹo lớn nhất trong trái tim tôi, một vết sẹo đã theo tôi suốt 15 năm. Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều định mệnh năm tôi 18 tuổi. Ánh nắng hoàng hôn xuyên qua cửa sổ hắt lên tờ giấy báo trúng tuyển đại học – ngôi trường mà tôi đã ôm giấc mơ suốt bao năm. Tôi run run tay, bật khóc vì hạnh phúc. Đó là lần đầu tiên tôi thấy mình làm được điều gì đó xứng đáng với mẹ, với tuổi thơ nhiều thiếu thốn. Nhưng chỉ vài tiếng sau, tờ giấy đó đã hóa thành tro tàn trong tay bố dượng tôi. Ông ta không nói một lời, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng rồi châm lửa. Tôi gào khóc, lao tới giằng lại nhưng không kịp. Ông thản nhiên quay đi, để tôi ngồi sụp xuống sàn, bàn tay còn khét mùi giấy cháy. Tôi hận ông từ giây phút đó. Hận đến mức trong 15 năm, tôi không gọi ông là “bố”, không nhìn vào mắt ông, không dự một bữa cơm gia đình nào có mặt ông. Tôi rời khỏi nhà ngay sau đó. Mẹ có gọi, có khóc, nhưng tôi đã đóng sập cánh cửa với quá khứ. Vì rời khỏi nhà trong tình trạng không xu dính túi nên tôi đành tạm gác giấc mơ đại học, đi làm thuê để trang trải cuộc sống trước. Một năm sau, tôi thi lại và vào được một trường khác, tuy không danh tiếng bằng ngôi trường đầu tiên, nhưng vẫn là đại học. Tôi ra trường, đi làm, lăn lộn giữa thành phố. Đến lúc tôi có một cuộc sống đủ đầy, mua được căn chung cư nhỏ, tôi vẫn chưa một lần về thăm nhà. Mẹ tôi thỉnh thoảng gọi điện, nói bố dượng dạo này yếu rồi, chẳng ăn được gì nhưng tôi im lặng. Tôi không quan tâm. Trong tôi, ông là kẻ giết chết ước mơ của mình, kẻ cướp đi con đường đời đáng lẽ đã rộng mở hơn. Tháng trước, mẹ gọi điện cho tôi với giọng run run: – Ông ấy… mất rồi con à. Ông ấy bị đột quỵ trong lúc đang quét sân. Con có thể về nhà được không? Tôi không nói gì, lặng lặng cúp máy. Tối hôm đó, tôi uống rượu, một mình. Tôi không khóc, không buồn, không vui, chỉ thấy trống rỗng. Hận thù mà tôi ôm ấp bấy lâu như tan ra đâu đó giữa hơi men. Vài ngày sau, tôi về nhà. Căn nhà cấp bốn cũ kỹ hơn trước. Mẹ gầy đi, tóc bạc gần hết. Bà ôm tôi, nước mắt cứ chảy. Tôi để bà ôm, lần đầu tiên sau nhiều năm. Sau bữa cơm tối, mẹ gọi tôi lên phòng bảo rằng có một thứ bà muốn tôi xem. Tôi miễn cưỡng đi theo mẹ, rồi bà đưa cho tôi một chiếc hộp gỗ cũ và nói: – Trong đó có cái con cần biết, con mở ra đi. Nói xong, mẹ quay lưng rời đi, để lại tôi một mình trong phòng. Tôi mở chiếc hộp ra và những thứ bên trong chiếc hộp khiến tôi chết lặng…
Chiếc hộp mở ra, tôi sững người. Bên trong không chỉ có một tờ giấy báo trúng tuyển đại học – nguyên vẹn, được ép plastic cẩn thận – mà còn có một xấp hồ sơ bệnh án và vài lá thư tay.
Tay tôi run lên khi đọc. Năm đó, tôi không hề biết mình mắc một căn bệnh về tim. Bệnh án ghi rõ: nếu đi xa, sinh hoạt tự lập và chịu áp lực học tập cao, nguy cơ biến chứng rất lớn. Người ký xác nhận nhập viện, theo dõi điều trị suốt nhiều tháng… là bố dượng tôi.
Lá thư đầu tiên ông viết, nét chữ nguệch ngoạc:
“Con sẽ hận ta, nhưng thà con hận còn hơn mất con. Khi nào con đủ khỏe, hãy tự đi tiếp con đường của mình.”
Tôi nghẹn lại. Lá thư thứ hai ngắn hơn:
“Giấy báo ta giữ lại, không đốt. Ta chỉ muốn con từ bỏ lúc đó, để còn cơ hội sau này.”
Nước mắt tôi rơi xuống không kịp lau. Hóa ra ngọn lửa năm ấy… chỉ là cách ông ép tôi dừng lại, trong khi âm thầm giữ lại giấc mơ cho tôi.
Tôi chợt nhớ, một năm sau, khi tôi thi lại, sức khỏe tôi đã ổn hơn. Tôi đã nghĩ đó là may mắn… nhưng không, đó là khoảng thời gian ông lặng lẽ chữa bệnh cho tôi.
Tôi ôm chiếc hộp, bật khóc như một đứa trẻ.
15 năm qua, tôi sống tốt, nhưng lại mang theo một hiểu lầm quá lớn.
Đêm đó, tôi thắp nhang trước bàn thờ ông, giọng lạc đi:
“Con xin lỗi… bố.”
Lần đầu tiên trong đời, tôi gọi ông như vậy. Nhưng cũng là lần cuối cùng ông có thể nghe thấy.