
Tôi làm mẹ đơn thân đã bảy năm. Con trai tôi – bé Bắp – chưa từng gặp bố ruột. Tôi không bao giờ nói x//ấu cha nó, cũng không kể gì về chuyện giữa tôi và anh ta. Thứ gì đau quá, tôi c//ắt bỏ khỏi đời mình. Tôi tự nhủ: một đứ/a tr//ẻ không có bố vẫn có thể lớn lên đầy đủ tình thương… chỉ cần tôi yêu con bằng cả phần của người kia.
Hôm ấy là sinh nhật Bắp. Tôi muốn làm điều gì đặc biệt, nên hẹn cô bạn thân nhất – Hân – đi ăn ở một nhà hàng Ý khá sang. Hân là người đã ở bên tôi từ lúc s/inh b//é đến bây giờ, thay tôi đưa đón, chăm con khi tôi bận. Nói thật, có lúc tôi thấy Hân thương con tôi chẳng khác gì mẹ ruột.
Buổi tối mùa đông, gió se se. Bắp nắm tay tôi, vừa đi vừa ngân nga bài “Happy Birthday” tự chế của nó. Tôi bật cười. Trái tim tôi lúc nào cũng mềm khi nhìn thấy nụ cười của con.
“Con lớn muốn ăn mì Ý nha mẹ.”
“Ừ, hôm nay sinh nhật, con muốn gì mẹ chiều hết.”
Hân đi bên cạnh, trêu:
“Mẹ nó chiều từ bé, sau này hư thì ráng chịu.”
Tôi lườm bạn, còn Bắp thì ôm lấy tay Hân:
“Cô Hân là người thương con nhất trển đời luôn!”
Hân véo má nó:
“Giỏi. Hôm nay cô thưởng thêm một viên kem.”
Cả ba chúng tôi đều vui. Không ai biết rằng chỉ 10 phút sau, thế giới của tôi sẽ đảo lộn.
Tôi chưa kịp gọi con lại thì Bắp đã ôm chầm lấy chân người đàn ông đó, giọng nó dõng dạc và hân hoan vang khắp căn phòng yên tĩnh:
“Bố ơi! Bố đến đón mẹ con con đi ăn sinh nhật ạ?”
Cả nhà hàng quay phắt lại. Tim tôi như rớt khỏi lồng ngực. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, đầu óc quay cuồng. Người đàn ông đó từ từ quay lại. Gương mặt ấy, ánh mắt ấy – là Vũ, người đàn ông đã biến mất khỏi cuộc đời tôi bảy năm trước không một lời từ biệt.
Nhưng điều khiến tôi kinh hoàng hơn cả, không phải là sự xuất hiện của Vũ, mà là phản ứng của anh ta. Vũ không hề ngạc nhiên. Anh ta mỉm cười, bế bổng Bắp lên và hôn vào má nó một cách đầy tự nhiên:
“Chúc mừng sinh nhật con trai. Bố đợi hai mẹ con nãy giờ.”
Tôi lảo đảo, tay run bần bật khiến chiếc túi xách rơi xuống sàn, những tấm ảnh siêu âm cũ kỹ và tờ giấy xét nghiệm ADN tôi luôn mang theo bên mình như một lời nhắc nhở về nỗi đau quá khứ văng tung tóe ra sàn. Tôi nhìn Vũ, rồi nhìn sang Hân – cô bạn thân đang đứng cạnh tôi.
Hân không hề ngạc nhiên. Cô ấy không chạy lại nhặt đồ giúp tôi, mà thay vào đó, cô ấy từ từ tiến về phía Vũ, đứng sát cạnh anh ta như một thói quen.
“Mọi chuyện nên kết thúc ở đây được rồi, Linh ạ,” Hân nói, giọng lạnh lùng khác hẳn vẻ ôn nhu mọi khi. “Bảy năm qua, tôi thay Vũ chăm sóc mẹ con cô là đủ rồi. Bắp cần một người bố chính thức, và Vũ cần con trai của anh ấy.”
Hóa ra, bảy năm qua, người bạn thân nhất của tôi lại chính là “tai mắt” mà Vũ cài lại. Những món quà Hân tặng Bắp, những lần Hân đưa đón con, tất cả đều là tiền từ Vũ. Hân không thương con tôi vì tình bạn, cô ấy làm vậy vì cô ấy chính là người đàn bà đang ở bên cạnh Vũ suốt những năm qua ở nước ngoài. Họ không thể có con, và giờ đây, khi Vũ đã có sự nghiệp vững vàng, họ quay về để… đòi lại đứa trẻ.
Vũ nhìn tôi, ánh mắt không một chút hối lỗi: “Số tiền trong tài khoản em nhận được sáng nay là phí đền bù bảy năm qua. Hãy ký vào đơn thỏa thuận nuôi con, Bắp sẽ có tương lai tốt hơn khi ở bên anh và Hân.”
Bắp vẫn ngây thơ ôm cổ Vũ, nó chưa hiểu “bố” và “cô Hân” đang nói gì, nó chỉ vui vì cuối cùng cũng có một gia đình đầy đủ. Tôi nhìn con, rồi nhìn hai con người phản bội trước mặt, thấy lồng ngực nghẹn đắng. Hóa ra bấy lâu nay, tôi không hề đơn độc nuôi con, mà là đang nuôi con trong một cái bẫy được giăng sẵn bởi chính những người tôi tin tưởng nhất.
Tôi từ từ cúi xuống, nhặt lại những tấm ảnh siêu âm bị vấy bẩn trên sàn, nhìn thẳng vào mắt Vũ và gằn từng chữ: “Anh có tiền, có quyền, nhưng anh quên mất một điều… Bắp là do tôi sinh ra. Và hôm nay không phải là ngày anh nhận con, mà là ngày tôi tiễn đưa những kẻ đã ch/ế/t trong lòng tôi thêm một lần nữa.”
Tôi bước tới, giật lấy Bắp từ tay Vũ. Đứa trẻ ngơ ngác khóc thét lên. Tôi không quay đầu lại, kéo con ra khỏi ánh đèn rực rỡ của nhà hàng, để lại sau lưng hai kẻ phản bội và một sự thật ghê tởm vừa được bóc trần.