
Bồ vừa sinh, chồng về khoe ‘th:ằng b:é đẹp như tranh vẽ’, vợ đưa một thứ khiến anh ng:ã ng:ửa
Tôi và Minh cưới nhau đã được 5 năm, có với nhau một bé gái 4 tuổi rất ngoan ngoãn và xinh xắn. Cuộc sống tưởng như bình yên, cho đến một ngày cách đây hơn một năm, tôi phát hiện Minh đang lén lút qua lại với một cô gái trẻ hơn tôi gần chục tuổi.
Khi sự việc vỡ lở, anh quỳ xuống xin lỗi, nói đó chỉ là phút nông nổi, hứa hẹn sẽ cắt đứt, làm lại từ đầu vì con gái. Tôi mềm lòng. Không phải vì còn tin, mà vì còn thương con – một đứa trẻ xứng đáng có cha bên cạnh.
Nhưng bản chất trăng hoa khó thay đổi. Anh vẫn lén lút qua lại với cô ta, thậm chí thuê cho cô ấy một căn hộ riêng. Tôi biết hết. Biết từng lần anh về muộn, từng lời nói dối vụng về. Nhưng tôi im lặng, không phải vì ngu ngốc, mà vì tôi cần thời gian. Tôi dành trọn thời gian ấy để gom đủ bằng chứng – để bảo vệ con tôi, và bảo vệ chính những năm tháng tuổi trẻ mà tôi đã đặt cược sai người.
Rồi cô ta mang thai.Tôi không ghen nữa, chỉ thấy lạnh sống lưng. Tôi nhờ người quen làm trong bệnh viện – một y tá từng giúp tôi sinh con – kín đáo lấy mẫu máu sơ sinh khi cô ta nhập viện sinh nở. Chỉ thế thôi. Tôi tiếp tục im lặng, chờ đợi kết quả.
Hôm nay, Minh trở về nhà với vẻ mặt phấn khởi lạ thường. Vừa bước qua cửa, anh đã cười rạng rỡ, giọng đầy tự hào:
– Em biết không, thằng bé đẹp trai lắm! Trắng bóc, mắt hai mí rõ, mũi cao – y như mấy diễn viên Hàn Quốc em hay xem ấy!
Tôi cười nhạt, rót cho anh cốc nước. – Anh vui thế cơ à?
– Vui chứ! – Anh ngồi xuống ghế, khoái chí. – Nó là con anh mà! Trai hay gái không quan trọng. Miễn là khỏe mạnh, dễ thương vậy là anh mãn nguyện rồi.
Tôi gật đầu, giọng chậm rãi:
– Con anh… thật sự đẹp như tranh vẽ?
– Ừ! – Anh gật mạnh, mắt sáng rực. – Anh đang tính đưa mẹ nó về đây ở cữ. Anh lo hết, chu cấp đầy đủ. Em cũng nên nghĩ thoáng đi. Dù sao… nó cũng là máu mủ của anh.
Tôi nhìn anh, không nói gì. Tim tôi nhói lên, nhưng môi vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt. Tôi đứng dậy, vào phòng, mang ra một tập hồ sơ, đặt trước mặt anh.
– Anh xem đi.
Anh cau mày mở ra, mắt đảo qua những con chữ. Vài giây sau, mặt anh trắng bệch như tờ giấy. Đó là kết quả xét nghiệm ADN giữa anh và đứa bé mà anh vừa hân hoan khoe khoang.
Tôi siết nhẹ tay mình, giọng nghèn nghẹn:
– Tôi làm xét nghiệm ngay sau khi cô ta sinh. Và tôi đã biết trước điều này. Đứa trẻ đó… không có bất kỳ liên hệ huyết thống nào với anh. Nó không phải con anh.
Minh tròn mắt, giọng lạc đi.
Minh bật dậy, đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn:
– Không thể nào! Em giả kết quả đúng không?!
Tôi lặng lẽ lấy điện thoại, mở đoạn ghi âm rồi đẩy về phía anh.
Giọng nhân tình anh vang lên rõ mồn một:
“Em tưởng cái thai này là của anh nên mới giữ. Ai ngờ tính sai ngày… Giờ anh cứ nhận đi, sau này cũng chẳng ai biết.”
Tay Minh run bần bật.
Anh gọi điện cho cô ta ngay trước mặt tôi. Đầu dây bên kia vừa bắt máy, anh gằn giọng:
– Thằng bé là con ai?!
Cô ta im lặng vài giây rồi bật khóc:
– Em không cố ý… lúc quen anh em chưa dứt hẳn với người cũ…
Minh như chết lặng. Người đàn ông từng hả hê đòi đưa nhân tình về nhà giờ ngồi sụp xuống sàn, mắt đỏ ngầu.
Tôi nhìn anh, bình thản đặt thêm một tập giấy khác lên bàn.
– Còn đây là đơn ly hôn. Nhà và quyền nuôi con gái, tôi sẽ giữ. Toàn bộ bằng chứng ngoại tình của anh tôi đã sao lưu hết rồi.
Anh ngẩng lên, giọng khàn đặc:
– Em… tính hết từ trước?
Tôi cười nhạt:
– Không. Tôi chỉ học cách tỉnh táo sau khi bị phản bội quá nhiều lần.
Nói rồi tôi bế con gái từ trong phòng bước ra. Con bé ôm cổ tôi hỏi nhỏ:
– Mẹ ơi, mình đi đâu vậy?
Tôi vuốt tóc con, không nhìn Minh thêm lần nào nữa.
– Đi về nơi có người thật lòng thương mẹ con mình.