
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tôi định rút sổ tiết kiệm giúp con rể thiếu 300 triệu mua nhà Nhưng một cuộc điện thoại tình cờ nghe được đã khiến tôi chế..t lặng…tôi lập tức quay về quê làm một việc!
Tôi tên là bà Mai, năm nay sáu mươi hai tuổi. Chồng tôi qua đời sớm từ khi con gái đầu lòng – con Phương – mới tròn tám tuổi. Một mình tôi lăn lộn đủ nghề, từ làm may gia công đến buôn bán nhỏ ngoài chợ, thức khuya dậy sớm gom góp từng đồng để nuôi con ăn học nên người. Với tôi, niềm hạnh phúc lớn nhất là thấy con có một tổ ấm êm đềm, tử tế.
Ngày con Phương dẫn Nam – bạn trai nó – về ra mắt, tôi mừng thầm trong bụng. Nam là chàng trai ăn nói dẻo dai, lễ phép, lúc nào cũng tỏ ra quan tâm và hứa hẹn sẽ coi tôi như mẹ ruột. Đám cưới diễn ra êm đẹp. Thương con, tôi lặng lẽ trao lại cuốn sổ tiết kiệm hơn ba trăm triệu – số tiền tích góp gần nửa đời người – làm vốn liếng cho hai đứa lập nghiệp.
Một năm sau ngày cưới, con Phương gọi điện thủ thỉ mong muốn mua một căn hộ nhỏ để ổn định cuộc sống nhưng còn thiếu một khoản tiền. Thương con gái phải lo nghĩ, tối hôm đó tôi dự định sáng hôm sau sẽ rút toàn bộ tiền tiết kiệm ra hỗ trợ.
Sáng sớm hôm sau, tôi xách túi hoa quả sang căn hộ thuê của hai đứa để bất ngờ gửi quà. Cửa chính khép hờ. Đúng lúc định bước vào, tôi khựng lại khi nghe tiếng Nam đang trò chuyện điện thoại ở phòng khách. Giọng gã thì thào nhưng trong không gian yên tĩnh, từng lời nói lại lọt trọn vào tai tôi:
– Mẹ cứ yên tâm, con đang tìm cách lấy thêm tiền từ bà ấy. Bà ấy có khoản tiết kiệm lớn, chỉ cần vợ con mở lời là bà không nỡ từ chối đâu… Cứ gom được tiền về tay vợ chồng con là coi như xong việc nhà mình!
Toàn thân tôi rụng rời. Sự chân thành, ngoan ngoãn bấy lâu nay hóa ra chỉ là một kịch bản được dàn dựng hoàn hảo nhằm chiếm đoạt những đồng tiền xương máu của tôi. Không để bản thân gục ngã, tôi lặng lẽ quay lưng bước xuống cầu thang, bắt ngay chuyến xe trở về quê nhà.
Ngay chiều hôm đó, tôi lập tức liên hệ với một người môi giới nhà đất có tiếng trong vùng…
Bước chân về ngôi nhà quen thuộc ở quê, nhìn mảnh vườn rộng sát mặt đường – tài sản giá trị nhất còn lại, lòng tôi đanh lại. Nỗi đau lớn biến thành sự tỉnh táo. Tôi dứt khoát nhờ người môi giới bán gấp mảnh đất đó.
Nhờ vị trí đẹp, giao dịch nhanh chóng hoàn tất với giá 2 tỷ đồng. Tôi mang toàn bộ số tiền bán đất cùng cuốn sổ tiết kiệm cũ đến ngân hàng lập một quỹ tài sản đứng tên riêng, cài đặt điều kiện bảo mật chặt chẽ: Tài khoản này chỉ dành cho con gái tôi trong trường hợp khẩn cấp về y tế, hoặc là tài sản thừa kế riêng biệt trong thời kỳ hôn nhân, không ai có quyền đụng vào.
Xong xuôi, tôi chủ động hẹn vợ chồng con gái ra một quán cà phê sang trọng.
Thấy tôi, Nam đon đả chạy ra xách túi, miệng đong đếm những lời quan tâm ngọt ngào như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Tôi nhìn sâu vào mắt gã, mỉm cười nhẹ rồi thong thả vào thẳng vấn đề:
– Mẹ nghe con Phương bảo hai đứa đang thiếu tiền mua nhà. Mẹ vừa về quê bán mảnh đất của gia đình đi rồi.
Mắt Nam sáng rực lên, gã vội vã vồn vã:
– Ôi, thế thì tốt quá mẹ ơi! Vậy tụi con đỡ phải lo lắng vay mượn khắp nơi…
Tôi giơ tay ra hiệu dừng lại, thong thả rút tập hồ sơ đặt lên bàn:
– Mẹ bán đất được 2 tỷ, cộng với sổ tiết kiệm là 2,3 tỷ. Mẹ đã gom hết lại mua đứt một căn hộ chung cư ba phòng ngủ ngay gần trung tâm rồi.
Nụ cười trên môi Nam khựng lại. Gã lắp bắp:
– Mẹ… mẹ mua nhà sao? Nhưng tụi con định mua căn khác mà… Mẹ đứng tên ạ?
Tôi thong thả nhấp ngụm nước:
– Phải, mẹ đứng tên. Mẹ già rồi, ở quê một mình thui thủi cũng buồn. Mẹ quyết định dồn hết tài sản mua nhà trên này để lên ở chung với các con. Nhà rộng rãi, trả hết tiền rồi nên hai đứa cứ dọn về ở, đỡ tốn tiền thuê nhà. Sau này mẹ chồng con trên quê có lên chơi, mẹ cũng sẵn sàng xếp riêng một phòng.
Sắc mặt Nam chuyển từ ngỡ ngàng sang xám ngoét. Bản tính tham lam của gã là muốn nắm tiền mặt hoặc tài sản đứng tên hai vợ chồng để dễ bề tính toán, không ngờ tôi lại “cao tay” dồn toàn bộ tài sản thành một căn nhà do chính tôi đứng tên, lại còn dọn lên ở cùng.
Tôi quay sang nhìn con gái. Ánh mắt con Phương hoàn toàn là sự bất ngờ thuần túy, không có chút guilty hay chột dạ nào. Tôi thở phào nhẹ nhõm, biết con mình chỉ vô tình bị chồng lợi dụng chứ không hề dối lừa mẹ.
Tôi nắm chặt tay con gái, mỉm cười kiên định:
– Từ nay mẹ con mình lại được ở gần nhau rồi. Mẹ sẽ giữ thật kỹ mái nhà này, để dù sóng gió thế nào, con cũng luôn có một nơi an toàn để trở về.