
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Nếu có ai hỏi mình trước khi cưới rằng điều gì có thể khiến một cuộc hôn nhân đổ vỡ, chắc chắn mình sẽ trả lời là sự phản bội hoặc hết yêu. Mình từng nghĩ chỉ cần hai người còn thương nhau thì mọi chuyện đều có thể tìm cách giải quyết.
Nhưng sau hơn một năm sống chung, mình mới nhận ra có những thứ âm thầm bào mòn hạnh phúc từng ngày, đến lúc phát hiện thì đã quá muộn.
Lúc còn yêu, bọn mình không ở cùng nhau. Công việc của cô ấy khá bận, bạn bè cũng nhiều nên mình chỉ nghĩ chuyện gặp gỡ, liên hoan là bình thường. Thi thoảng cô ấy về muộn, mình cũng không để tâm. Mình luôn tin tưởng người mình yêu.
Đến khi kết hôn và bắt đầu chung một mái nhà, mình mới biết cuộc sống của cô ấy hoàn toàn khác với những gì mình từng hình dung.
Gần như tuần nào cũng có những buổi tụ tập. Có tuần chỉ một lần, nhưng cũng có tuần hai hoặc ba lần. Ban đầu mình vẫn vui vẻ hỏi han, chuẩn bị cơm tối rồi ngồi chờ.
Mỗi lần cô ấy nói:
“Khoảng chín giờ em về.”
Mình tin.
Chín giờ trôi qua.
Mười giờ.
Mười một giờ.
Có hôm gần nửa đêm vẫn chưa thấy người đâu.
Điện thoại thì lúc nghe lúc không.
Tin nhắn trả lời rất ngắn:
“Em đang vui.”
“Còn một lúc nữa.”
“Cứ ngủ trước đi.”
Lần đầu mình còn lái xe đi đón.
Lần thứ hai cũng vậy.
Đến lần thứ mười, hai mươi, mình bắt đầu cảm thấy bản thân giống một người tài xế trực đêm hơn là một người chồng.
Có lần cô ấy hẹn mình mười giờ đến đón. Mình đứng ngoài gần một tiếng đồng hồ. Khi gọi thì cô ấy cười bảo:
“Đợi thêm chút nữa nhé.”
Chút nữa ấy kéo dài đến gần hai giờ sáng.
Đó là lần đầu tiên mình lặng lẽ quay xe về một mình.
Mình không giận.
Mình chỉ thấy rất mệt.
Những ngày sau đó còn khó chấp nhận hơn.
Sáng ngủ dậy, nhiều lần mình thấy cô ấy nằm ngay trên ghế sofa vì không đủ sức bước vào phòng ngủ.
Có hôm chăn gối vẫn nguyên, giày còn chưa kịp cởi.
Có hôm tỉnh dậy giữa đêm vì nghe tiếng động, bước ra thì thấy cô ấy ngồi bệt dưới nền nhà, đầu gục xuống bàn.
Mình lặng lẽ lấy nước ấm, lấy khăn, dọn dẹp rồi dìu cô ấy vào phòng.
Việc đó lặp đi lặp lại đến mức mình không còn nhớ nổi bao nhiêu lần.
Ban đầu mình nghĩ chắc chỉ là giai đoạn.
Sau này cô ấy sẽ thay đổi.
Mình chưa từng lớn tiếng.
Mỗi lần cô ấy tỉnh táo, mình đều nhẹ nhàng góp ý.
Mình nói rằng mình không cấm gặp bạn bè.
Không cấm giao lưu.
Chỉ mong biết điểm dừng và biết nghĩ đến gia đình.
Cô ấy nghe xong chỉ cười:
“Em tự biết giới hạn của mình.”
“Anh đừng lo quá.”
“Có chuyện gì đâu mà nghiêm trọng.”
Mỗi lần nghe câu đó, mình lại tự hỏi, nếu mọi thứ đều ổn thì tại sao người phải dọn dẹp, thức trắng và chờ đợi luôn là mình?
Thời gian trôi qua, không những không khá hơn mà mọi chuyện còn có dấu hiệu tệ hơn.
Có những cuối tuần, điện thoại của cô ấy đổ chuông liên tục từ chiều. Chỉ cần có người rủ là cô ấy lập tức thay quần áo rồi đi.
Bữa cơm hai vợ chồng chuẩn bị sẵn nhiều hôm nguội lạnh.
Những kế hoạch cuối tuần cứ lần lượt bị hủy.
Sinh nhật mình, cô ấy cũng đến rất muộn vì “mọi người giữ lại thêm chút”.
Kỷ niệm ngày cưới đầu tiên, mình đặt bàn từ cả tuần trước.
Đến giờ hẹn, mình ngồi một mình gần hai tiếng.
Cô ấy nhắn đúng một dòng:
“Xin lỗi, chắc em không kịp.”
Lúc đó mình vẫn cố tự an ủi rằng chỉ là vô tình.
Cho đến một buổi tối…
Khoảng gần mười hai giờ, điện thoại mình bất ngờ nhận được cuộc gọi từ một số lạ.
Đầu dây bên kia là một giọng đàn ông.
Anh ta chỉ nói đúng một câu:
“Anh là chồng của… đúng không? Nếu tiện thì đến đón cô ấy giúp bọn tôi.”
Nhưng điều khiến mình chết lặng không phải cuộc gọi ấy.
Mà là khi mình đến nơi, thứ mình nhìn thấy hoàn toàn khác với những gì cô ấy vẫn kể mỗi lần nói rằng chỉ đi ăn uống cùng đồng nghiệp…
Mình chạy xe đến địa chỉ người đàn ông kia gửi chỉ trong chưa đầy hai mươi phút.
Suốt quãng đường, đầu óc mình chỉ mong mọi chuyện không nghiêm trọng như mình đang nghĩ.
Khi đến nơi, nhóm bạn của vợ vẫn còn ngồi đó. Bàn ăn gần như đã tan, chỉ còn vài người đang dọn dẹp. Người gọi cho mình bước ra, lịch sự bắt tay rồi nói:
“Anh thông cảm nhé, bọn em cũng khuyên chị ấy về sớm nhưng không được.”
Mình chỉ gật đầu.
Ánh mắt mình lúc đó chỉ hướng về phía vợ.
Cô ấy ngồi tựa vào ghế, gần như không còn tỉnh táo. Mấy người bạn nữ đang cố giữ cho cô ấy ngồi vững. Điều khiến mình chạnh lòng là trên bàn vẫn còn rất nhiều ly chưa dọn, còn mọi người thì cười nói như thể đây chỉ là một buổi gặp mặt bình thường.
Mình đỡ vợ ra xe.
Suốt quãng đường về, cô ấy không nói gì.
Về đến nhà, mình mất gần nửa tiếng mới đưa được cô ấy vào phòng nghỉ.
Sáng hôm sau, khi mọi thứ trở lại bình thường, mình quyết định nói chuyện một lần nữa.
Mình không lớn tiếng.
Không trách móc.
Chỉ hỏi:
“Em có thấy cuộc sống của mình đang có vấn đề không?”
Cô ấy nhìn mình vài giây rồi đáp rất bình thản:
“Có gì đâu. Bạn bè ai cũng vậy.”
Mình nói rằng mình không phản đối việc gặp gỡ bạn bè.
Nhưng tuần nào cũng nhiều buổi tụ tập, thường xuyên về rất khuya, nhiều lần không làm chủ được bản thân thì đó không còn là chuyện giao lưu nữa.
Cô ấy chỉ thở dài.
“Anh cứ làm quá mọi chuyện.”
Cuộc nói chuyện kết thúc bằng sự im lặng.
Mình vẫn hy vọng rồi sẽ có thay đổi.
Thế nhưng vài ngày sau, mọi chuyện lại lặp lại y hệt.
Đỉnh điểm là lần khám sức khỏe định kỳ để chuẩn bị kế hoạch có con.
Sau khi xem kết quả, bác sĩ dành khá nhiều thời gian tư vấn về chế độ sinh hoạt. Bác sĩ nói rằng nếu muốn tăng khả năng có em bé thì nên điều chỉnh giờ giấc nghỉ ngơi, hạn chế thức khuya và đặc biệt cần giảm những buổi tụ tập có đồ uống có cồn.
Mình nghĩ lần này, khi nghe từ bác sĩ, chắc cô ấy sẽ suy nghĩ.
Nhưng vừa bước ra khỏi phòng khám, cô ấy chỉ cười:
“Lo xa quá.”
Câu nói ấy khiến mình thực sự bất lực.
Mình không còn biết phải khuyên thế nào nữa.
Mình thử nhờ bố mẹ vợ nói chuyện.
Hai bác rất thương con rể, cũng lắng nghe hết những gì mình chia sẻ.
Nhưng sau một hồi im lặng, mẹ vợ chỉ khẽ nói:
“Nó có tính như vậy từ trước rồi.”
Mình hỏi:
“Sao ngày trước không ai nói với con?”
Bác chỉ cúi đầu.
“Gia đình cũng khuyên nhiều lắm nhưng không thay đổi được.”
Nghe xong, mình không biết nên trách ai.
Trách bố mẹ vợ?
Hay trách chính mình vì đã không tìm hiểu kỹ trước khi cưới?
Những tháng sau đó, khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng lớn.
Mình không còn thức chờ.
Cô ấy cũng không còn nhắn sẽ về lúc mấy giờ.
Hai người sống trong cùng một căn nhà nhưng thời gian gặp nhau mỗi ngày chỉ còn vài chục phút.
Có hôm mình đi làm về thì cô ấy đã đi.
Đến lúc mình ngủ thì cô ấy mới về.
Có hôm sáng thức dậy, cô ấy vẫn còn đang ngủ vì đêm trước về quá muộn.
Chúng mình gần như không còn những bữa cơm đúng nghĩa.
Điều khiến mình buồn nhất không phải những lần chờ đợi.
Mà là cảm giác mọi lời nói của mình đều trở nên vô nghĩa.
Mình từng thử im lặng để cô ấy tự nhận ra.
Không hiệu quả.
Mình từng nhẹ nhàng góp ý.
Không thay đổi.
Mình từng giận dỗi.
Cũng chẳng khác gì.
Đến một buổi tối cuối tuần, mình ngồi một mình trong phòng khách nhìn bức ảnh cưới treo trên tường.
Mới hơn một năm trước, cả hai còn hứa sẽ cùng nhau xây dựng một gia đình hạnh phúc.
Vậy mà giờ đây, điều mình mong nhất mỗi ngày chỉ là vợ về nhà bình an.
Mình mở điện thoại, nhìn vào mục ghi chú đã lưu từ rất lâu.
Đó là danh sách những lần cô ấy hẹn giờ về nhưng thất hứa.
Những lần mình thức trắng.
Những lần phải dọn dẹp.
Những lần kế hoạch của hai vợ chồng bị hủy.
Mình kéo xuống.
Hơn năm mươi dòng ghi chú hiện ra.
Lần đầu tiên, mình nhận ra mình không còn ghi lại để trách móc nữa.
Mà là để tự nhắc bản thân rằng mình đã cố gắng đến giới hạn.
Đêm hôm đó, mình viết sẵn một lá đơn ly hôn.
Mình không ký.
Mình đặt nó vào ngăn kéo.
Mình tự cho cả hai thêm một cơ hội cuối cùng.
Nếu cô ấy thật sự muốn thay đổi, mình sẵn sàng đồng hành.
Nhưng nếu mọi thứ vẫn như suốt hơn một năm qua, có lẽ tình yêu thôi sẽ không đủ để giữ một cuộc hôn nhân.
Bởi hôn nhân không chỉ cần tình cảm.
Nó còn cần sự tôn trọng, trách nhiệm và sự lựa chọn của cả hai người.
Đến bây giờ, tờ đơn ấy vẫn nằm trong ngăn kéo.
Còn mình thì vẫn chưa biết nên ký vào, hay tiếp tục hy vọng thêm một lần nữa.