
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tôi chạm mặt ông sếp kh::ó ư::a, sau một ngày đi làm công nhân vệ sinh thay mẹ. Định c//à k//hịa vài câu nào ngờ một bí mật không thể tin nổi đã l;;ộ ra sau lời thì thầm: “6 năm rồi nhỉ”
Tôi là Minh, một nữ designer tự do. Sau khi bố mất năm 12 tuổi, mẹ là chỗ dựa duy nhất của tôi. Bà làm nhân viên vệ sinh tại một tập đoàn truyền thông lớn. Những ngày mẹ mệt, tôi thường đến làm thay để mẹ không bị trừ lương.
Một chiều cuối tuần, khi tôi đang dọn dẹp phòng họp trống, cửa bật mở. Người bước vào là Nam – giám đốc điều hành nổi tiếng lạnh lùng và khắt khe. Tôi lịch sự cúi đầu chào, nhưng ánh mắt anh ta lại xoáy sâu vào tôi. Ánh nhìn chăm chú cùng nụ cười khó hiểu của anh ta làm tôi cảm thấy vô cùng bất an.
Ít ngày sau, mẹ kể công ty đang tuyển chuyên viên thiết kế đồ họa. Dù khá e ngại vì sự xuất hiện của Nam, mức lương hấp dẫn vẫn khiến tôi nộp hồ sơ. Trong buổi phỏng vấn, Nam ngồi ở vị trí chủ tọa. Anh không hỏi nhiều về lý thuyết mà chỉ chăm chú xem qua bộ hồ sơ năng lực của tôi rồi mỉm cười: “Kỹ năng của em rất tốt. Tuần sau đi làm nhé.”
Mọi chuyện vẫn bình thường cho đến một buổi tối mưa tầm tã. Tôi đứng trước sảnh tòa nhà khá lâu vì không thể bắt được xe. Chiếc ô tô sang trọng màu đen chầm chậm dừng ngay trước mặt. Cửa kính hạ xuống, Nam bước ra với chiếc dù trên tay: “Trời mưa lớn lắm, lên xe đi tôi đưa về.”
Nhận thấy sự ngần ngại của tôi, anh nói tiếp: “Em đang nghĩ tôi là người có ý đồ xấu đúng không?”. Tôi chưa kịp phản ứng thì Nam bất ngờ đưa ra một cuốn sổ tay cũ kỹ được bọc da cẩn thận. Ngay trang đầu tiên là bức tranh vẽ phác thảo một cô gái trẻ đang miệt mài vẽ tranh bên cửa sổ thư viện – hình ảnh của chính tôi 6 năm về trước.
Nam nhẹ nhàng lên tiếng: “6 năm rồi nhỉ. Rốt cuộc tôi cũng tìm thấy em.”..
Tôi bàng hoàng lật mở từng trang sách. Mọi nét vẽ, từng mốc thời gian đều ghi lại hình bóng tôi từ những ngày còn là cô sinh viên năm nhất hay ngồi vẽ thuê ở góc thư viện trường Đại học Mỹ thuật. Trong ký ức của tôi, thời gian đó có một người con trai thường ngồi bàn đối diện, luôn im lặng đọc sách và rời đi trước khi tôi kịp nhận ra.
“Năm đó, gia đình tôi gặp biến cố lớn, công ty của bố đứng trước nguy cơ phá sản,” Nam trầm ngâm nhớ lại, ánh mắt hướng về phía màn mưa ngoài cửa kính. “Tôi rơi vào khủng hoảng nặng nề và gần như muốn bỏ cuộc. Nhưng mỗi ngày đến thư viện, nhìn thấy sự kiên trì, tỉ mỉ của em qua từng nét vẽ để trang trải học phí, tôi lại có thêm động lực để làm lại từ đầu.”
Nam giải thích thêm rằng nụ cười hôm ở phòng họp hay buổi phỏng vấn không phải là sự coi thường hay trêu chọc, mà là sự ngạc nhiên lẫn vui mừng khi bất ngờ gặp lại người đã gián tiếp giúp anh vượt qua khoảng thời gian tăm tối nhất. Việc nhận tôi vào làm việc hoàn toàn dựa trên năng lực xuất sắc trong hồ sơ, nhưng anh cũng muốn tạo điều kiện tốt nhất để tôi phát triển sự nghiệp.
“Tôi không muốn đường đột làm em sợ nên đã chờ thời điểm thích hợp,” Nam nói, giọng trở nên chân thành. “Cuốn sổ này tôi luôn mang theo như một lời nhắc nhở về sự kiên cường. Hôm nay trả lại cho em, cũng là lúc tôi muốn chính thức bắt đầu một tình bạn mới.”
Mọi sự nghi ngờ và định kiến trong tôi hoàn toàn tan biến. Giữa cơn mưa lạnh giá của thành phố, câu chuyện từ 6 năm trước đã mở ra một chương hoàn toàn mới cho cả hai chúng tôi.