
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chúng tôi đã từng có một cuộc hôn nhân hạnh phúc hơn bốn năm. giữa chúng tôi dần bị bào mòn bởi một lý do lớn: ” không có con”. Quyết định l::y h::ôn làm tôi sau đó hối hận vô cùng……
Tôi và Nhã từng có một quãng thời gian 4 năm chung sống êm đềm. Nhưng rồi, tình cảm vợ chồng dù gắn kết đến đâu cũng dần rạn nứt trước một thử thách quá lớn: chúng tôi mãi vẫn chưa có con. Là người gánh trên vai kỳ vọng của cả gia đình, áp lực lên tôi ngày một nặng nề. Mỗi lần gặp, mẹ tôi lại thở dài thất vọng, liên tục gây áp lực về chuyện nối dõi tông đường khiến không khí lúc nào cũng ngột ngạt.
Một bên là mẹ, một bên là người bạn đời, tôi loay hoay ở giữa mà không tìm ra cách dung hòa. Nhã cảm thấy bị tổn thương và căng thẳng đến mức muốn chuyển về nhà bố mẹ đẻ sống. Không thể tiếp tục chịu đựng sự rạn nứt này, tôi chủ động đưa ra quyết định dừng lại cuộc hôn nhân.
Sau khi chia tay, chúng tôi hoàn toàn cắt đứt liên lạc. Bẵng đi 4 tháng, tôi bàng hoàng nghe tin Nhã chuẩn bị bước đi bước nữa. Ngày cô ấy lên xe hoa, tôi chỉnh chu trang phục, lặng lẽ đến tham dự vì muốn tận mắt chứng kiến xem người mới liệu có đem lại hạnh phúc cho cô ấy, và liệu anh ta có chấp nhận được hoàn cảnh của cô ấy hay không.
Thế nhưng, khoảnh khắc chú rể nắm tay Nhã bước vào lễ đường, tôi hoàn toàn sững sờ. Mọi ánh mắt dồn về phía cô dâu, và điều đập vào mắt tôi lúc đó là vòng một lùm lùm ẩn sau lớp váy cưới trắng – rõ ràng là vóc dáng của một người đang mang thai ở những tháng giữa nhiệm kỳ…
Cả đất trời như chao đảo trước mắt tôi. Nhìn nhan sắc rạng rỡ cùng vòng bụng lộ rõ sau lớp lụa trắng, nhẩm tính lại thời gian, tôi bàng hoàng nhận ra đứa trẻ cô ấy đang mang rất có thể chính là giọt máu của tôi! Thì ra thời điểm chúng tôi nộp đơn ra tòa, cô ấy đã mang trong mình sinh linh này mà không hề hay biết, hoặc cố tình giấu kín.
Trong lúc tôi còn đang đứng chết lặng giữa dòng người chúc phúc, chú rể cẩn thận nâng tạt vạt váy, đỡ Nhã từng bước đi nhẹ nhàng. Ánh mắt anh ta nhìn cô ấy tràn ngập sự yêu thương và trân trọng, không một chút gượng gạo. Lúc này, mẹ của Nhã vô tình nhìn thấy tôi đứng ở góc hội trường. Bà tiến lại gần, ánh mắt đượm buồn nhưng thẳng thắn:
– Cậu đến đây làm gì? Con gái tôi giờ đã tìm được người thực sự biết che chở cho nó rồi. Ngày chia tay cậu, nó mới phát hiện ra mình có thai. Nó đã định quay lại nói với cậu, nhưng nhớ lại những áp lực và sự buông tay dễ dàng của cậu ngày đó, nó quyết định tự mình gánh vác. Minh – chồng mới của nó – biết rõ toàn bộ sự thật. Anh ấy không những không chối bỏ mà còn chủ động chăm sóc, đón nhận cả hai mẹ con với tất cả sự chân thành.
Mỗi lời nói của bà như từng gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi. Hóa ra, người có vấn đề chưa từng là cô ấy. Sự vội vàng, thiếu bản lĩnh và cạn cợt của tôi đã tự tay hất văng hạnh phúc lớn nhất đời mình vào tay người khác.
Tôi nhìn Nhã mỉm cười hạnh phúc bên người đàn ông sẵn sàng vì cô ấy mà gánh vác tất cả, rồi lặng lẽ quay lưng bước đi. Bắt gặp dòng tin nhắn của mẹ ở quê hỏi thăm chuyện giục tôi đi xem mắt người mới, tôi chỉ biết cay đắng mỉm cười. Đắng chát nhận ra, có những sai lầm trong đời, một khi đã quay đầu thì đã quá muộn để sửa chữa.