
Tôi biết, ở tuổi này, người ta sẽ gọi tôi là “dại” hoặc “điên” nếu biết tôi đang cố gắng có con. Nhưng tôi yêu chồng mình – một chàng trai 26 tuổi – đến mức sẵn sàng đánh đổi sức khỏe, thậm chí cả mạng sống. Anh ấy từng nói: “Chỉ cần có con với em, anh sẽ ở bên em trọn đời”.
Mất hơn một năm chạy chữa khắp nơi, tiêm hormone, uống thuốc Đông Tây y kết hợp, cuối cùng tôi cũng mang thai. Cầm tờ kết quả trên tay, chồng ôm tôi khóc nức nở, cứ xoa bụng tôi mà thì thầm: “Con ơi, bố chờ con lâu lắm rồi”.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Khi thai được hơn 3 tháng, tôi vô tình thấy điện thoại của chồng sáng lên giữa đêm. Tin nhắn từ một số lưu tên “Cậu bạn cũ”:
“Em nhớ anh, anh có qua với em tối nay không? Đứa nhỏ sắp ra đời rồi…”
Tôi chết lặng. “Đứa nhỏ” ư? Tôi đang mang thai, vậy đứa nhỏ kia là của ai?
Tim đập loạn, tay run run, tôi mở đoạn chat. Hàng chục tin nhắn, hình ảnh siêu âm của một người phụ nữ trẻ – không ai khác chính là đồng nghiệp cũ của anh. Thai của cô ta đã được 7 tháng… Nghĩa là khi tôi còn đang chạy chữa để có con, anh ta đã có “người nối dõi” ở nơi khác.
Tôi lao ra khỏi phòng, bật đèn. Chồng hoảng hốt, nhưng chưa kịp mở miệng thì tôi ném điện thoại vào ngực anh:
– “Thì ra… tôi suýt đánh đổi mạng sống chỉ để sinh con cho một kẻ phản bội!”
Anh đứng lặng vài giây rồi hạ giọng:
– “Em bình tĩnh… anh… anh chỉ muốn chắc chắn có người nối dõi, phòng khi…”
Tôi ngắt lời, nước mắt lăn dài:
– “Phòng khi tôi chết à?”
Cái thai trong bụng tôi như một vết dao xoáy sâu vào lòng. Ngoài cửa sổ, trời đổ mưa. Còn trong lòng tôi, tất cả đã sụp đổ.
Tôi nhìn anh rất lâu. Người đàn ông mà tôi từng tin rằng sẽ nắm tay mình đến cuối đời giờ đứng trước mặt, xa lạ đến lạnh lẽo.
Tôi đặt tay lên bụng. Đứa bé khẽ động, như nhắc tôi rằng trong cơ thể này không chỉ có nỗi đau, mà còn có một sinh linh đang sống.
Tôi lau nước mắt, giọng bình tĩnh đến chính tôi cũng ngạc nhiên:
– Anh không cần phải “phòng khi” nữa. Đứa trẻ này, tôi sẽ tự nuôi.
Anh sững sờ:
– Em… em định bỏ anh sao?
Tôi lắc đầu nhẹ:
– Không. Là anh đã bỏ tôi từ lâu rồi, chỉ là hôm nay tôi mới nhìn thấy.
Sáng hôm sau, tôi lặng lẽ thu dọn vài bộ quần áo và tờ giấy khám thai, rời khỏi căn nhà từng gọi là tổ ấm. Ngoài trời sau cơn mưa, không khí mát lạnh và trong trẻo lạ thường.
Tôi bước chậm, tay vẫn đặt trên bụng, thì thầm với con:
– Mẹ xin lỗi vì đã từng nghĩ sinh con chỉ để giữ một người đàn ông. Nhưng từ hôm nay, con đến với mẹ… là để mẹ học cách mạnh mẽ hơn.
Phía sau tôi, cánh cửa khép lại.
Phía trước, con đường còn dài.
Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, tôi biết mình đang đi đúng hướng.