
Bố đưa giấy nợ 900 triệu đồng cho 3 con trai…
Ngày bố từ bệnh viện trở về, ông lặng lẽ đặt lên bàn một tờ giấy nợ: 900 triệu đồng, người vay là chính ông. Ba anh em tôi đứng nhìn nhau, ai cũng thoái thác. Anh cả bận lo cho con học đại học, anh hai mới mở cửa hàng chưa có vốn xoay. Còn tôi – thằng út – thì mới lấy vợ, nhà còn đang trả góp.
Nhưng khi nhìn mái tóc bạc trắng, dáng lưng còng của bố, tôi không đành. Tôi cầm giấy nợ, ký tên nhận trả thay, rồi thu xếp đón ông về ở chung để tiện chăm sóc.
Một năm trôi qua, cuộc sống không hề dễ dàng. Tôi làm ngày làm đêm để trả nợ, nhiều khi cơm chỉ có dĩa rau muống luộc. Vợ tôi cũng phải bỏ bớt mua sắm, thậm chí bán cả chiếc xe tay ga mới mua. Đổi lại, tôi thấy nụ cười hiếm hoi trên gương mặt bố khi được sum vầy cùng con cháu.
Đúng ngày tròn một năm kể từ hôm tôi ký giấy nợ, bố gọi tôi vào phòng, bảo ngồi xuống. Ông lấy từ ngăn kéo ra một tờ giấy A4 gấp làm đôi, đặt ngay ngắn trước mặt tôi.
– Con đọc đi.
Tôi mở ra… và sững sờ.
Không phải giấy nợ. Cũng không phải giấy cảm ơn. Mà là bản di chúc – trong đó ghi rõ toàn bộ căn nhà 3 tầng giữa phố, cùng mảnh đất hơn 300m² ở trung tâm thị trấn, đều để lại cho tôi.
Tôi ngước lên, chưa kịp nói gì thì bố mỉm cười:
– Suốt đời bố chỉ muốn biết… lúc khó khăn, ai mới thật lòng với mình.
Lúc đó, tôi vừa xúc động, vừa cay mắt. Và cũng chính giây phút ấy, tôi nghe tiếng bước chân ngoài cửa – là anh cả và anh hai. Ánh mắt họ dán chặt vào tờ giấy di chúc trên tay tôi, mặt biến sắc…
Anh cả bước vào phòng trước, giọng run run:
– Bố… chuyện này là sao?
Bố tôi bình thản đáp:
– Bố không thật sự nợ 900 triệu. Đó chỉ là cách để bố biết khi khó khăn, ai sẵn sàng đứng ra gánh vác.
Cả căn phòng im lặng. Anh hai cúi đầu, vẻ mặt vừa xấu hổ vừa hối hận. Anh cả thở dài:
– Bọn con… đã nghĩ quá nhiều cho bản thân.
Tôi vội nói:
– Em nhận nợ cũng không phải vì tài sản. Chỉ là… bố già rồi, em không nỡ.
Bố nhìn ba anh em rất lâu, rồi chậm rãi nói:
– Căn nhà và mảnh đất bố để cho thằng út, vì nó đã chăm sóc bố suốt một năm. Nhưng điều bố mong nhất không phải là chia tài sản, mà là các con đừng vì tiền bạc mà mất tình anh em.
Anh cả bước lại vỗ vai tôi:
– Chú út, phần bố cho chú là xứng đáng. Bọn anh sai rồi.
Anh hai cũng gật đầu:
– Từ nay anh em mình cùng lo cho bố.
Tôi nhìn hai anh, rồi nhìn bố đang mỉm cười nhẹ. Lúc ấy tôi mới hiểu, thứ quý giá nhất bố để lại cho chúng tôi không phải là căn nhà hay mảnh đất, mà là bài học về lòng hiếu thảo và tình nghĩa anh em.