
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chỉ còn hơn một tháng nữa là tôi cưới vợ.
Ai cũng bảo ngày cưới là ngày hạnh phúc nhất của một đời người. Nhưng mỗi lần nhìn danh sách khách mời, tôi lại lặng người rất lâu. Có những cái tên mãi mãi không thể được viết thêm nữa.
Gia đình tôi từng có sáu người con. Người ngoài nhìn vào luôn nghĩ đó là một gia đình đông vui, lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười. Nhưng chỉ người trong cuộc mới biết, căn nhà ấy chưa bao giờ thực sự bình yên.
Bố mẹ tôi rất nghiêm khắc. Trong mắt họ, thành tích học tập là thước đo của mọi giá trị. Anh cả và chị hai luôn đứng đầu lớp, là niềm tự hào của gia đình. Còn những người còn lại, dù cố gắng đến đâu cũng chỉ nhận được sự thất vọng.
Anh cả sau này học rất giỏi, tốt nghiệp đại học danh tiếng rồi lập nghiệp ở thành phố. Đến năm ba mươi tuổi, anh kết hôn với chị dâu tôi.
Chị tên Hân.
Nếu chỉ nhìn vẻ ngoài, ai cũng nghĩ chị là người phụ nữ may mắn. Chị hiền, xinh, học hành tử tế, có công việc ổn định và lấy được một người chồng giỏi giang.
Nhưng chỉ sau khi về làm dâu, chị mới biết gia đình chồng không giống những gì mình từng tưởng tượng.
Ngày đầu tiên về nhà, chị thức dậy từ bốn giờ sáng để phụ mẹ tôi nấu ăn.
Làm xong mọi việc, chị mới ngồi xuống ăn thì mẹ tôi chỉ nói một câu:
“Con dâu nhà này phải biết nhìn việc mà làm, đừng để người khác phải nhắc.”
Chị chỉ cười, gật đầu.
Những ngày sau cũng vậy.
Từ chuyện nấu cơm, giặt giũ, dọn dẹp đến chăm sóc ông bà, hầu như chị đều làm. Nếu có việc gì chưa vừa ý, mẹ tôi sẽ trách chị ngay trước mặt mọi người.
Điều khiến tôi thương nhất là anh cả gần như không bao giờ lên tiếng.
Không phải vì anh không thương vợ.
Mà vì từ nhỏ anh đã quen sống trong cảnh mọi quyết định đều do bố mẹ sắp đặt.
Anh chọn trường theo ý bố.
Chọn nghề theo ý bố.
Ngay cả đám cưới cũng là bố mẹ xem ngày rồi quyết định.
Anh luôn nghĩ rằng im lặng sẽ khiến mọi chuyện yên ổn hơn.
Nhưng càng im lặng, chị dâu tôi càng cô đơn.
Có lần chị bị sốt cao, vẫn cố xuống bếp nấu cơm.
Tôi bảo chị lên nghỉ.
Chị cười rất nhẹ.
“Không sao đâu em. Chị quen rồi.”
Hai chữ “quen rồi” ấy khiến tôi nghẹn lại.
Không ai sinh ra đã quen với việc phải chịu đựng.
Chỉ là chịu đựng quá lâu nên thành quen.
Một năm sau, chị mang thai.
Cả nhà đều vui.
Đó là đứa cháu đầu tiên của gia đình.
Tôi nghĩ lần này chắc mọi thứ sẽ khác.
Nhưng tôi đã nhầm.
Mẹ tôi bắt đầu quản lý mọi thứ.
Chị ăn gì.
Uống gì.
Đi đâu.
Làm gì.
Đều phải xin phép.
Có hôm chị nghén nặng, gần như không ăn được.
Mẹ tôi lại trách:
“Ngày xưa tao mang thai còn đi làm ngoài đồng. Giờ có mỗi chuyện ăn cũng làm quá.”
Chị chỉ cúi đầu.
Tối hôm ấy tôi thấy chị ngồi ngoài sân khóc một mình.
Tôi mang cốc nước ra.
Chị vội lau nước mắt rồi cười.
“Đừng nói với anh em nhé.”
“Chị ổn mà.”
Đó là câu nói dối mà chị lặp lại rất nhiều lần.
Thai được hơn năm tháng thì bác sĩ dặn chị phải nghỉ ngơi vì có dấu hiệu dọa sinh non.
Chị cầm tờ giấy khám về nhà.
Chưa kịp nói gì thì mẹ tôi đã bảo:
“Thời buổi này bác sĩ toàn dọa.”
“Ở nhà vẫn còn bao nhiêu việc.”
Thế là chị tiếp tục làm.
Đến tháng thứ bảy.
Một buổi chiều trời mưa rất lớn.
Chị đang lau cầu thang thì trượt chân.
Mọi người đưa chị vào bệnh viện.
May mắn, cả mẹ và em bé đều giữ được.
Bác sĩ yêu cầu nhập viện theo dõi ít nhất hai tuần.
Nhưng mẹ tôi lại bảo:
“Nằm viện tốn tiền.”
“Về nhà nghỉ cũng được.”
Chị nhìn anh cả.
Anh chỉ cúi đầu.
Cuối cùng chị xin xuất viện.
Từ hôm ấy, chị gần như không còn cười nữa.
Có nhiều đêm tôi đi ngang phòng, vẫn thấy ánh đèn sáng đến gần sáng.
Chị ngồi ôm bụng, nói chuyện với con.
Giọng rất nhỏ.
Như sợ ai nghe thấy.
Rồi một ngày.
Tôi vô tình nhìn thấy trong ngăn kéo của chị một cuốn sổ.
Tôi không đọc.
Nhưng lúc chị đi làm thủ tục khám thai, một tờ giấy rơi ra ngoài.
Trên đó chỉ có một dòng chữ.
“Nếu một ngày chị không còn ở đây, xin đừng trách ai cả.”
Tim tôi như thắt lại.
Tôi chạy đi tìm chị.
Nhưng đúng lúc ấy, điện thoại của anh cả reo lên.
Đầu dây bên kia là bệnh viện.
Bác sĩ nói chị Hân vừa ngất ngay trước cửa phòng khám và kết quả xét nghiệm có điều gì đó rất bất thường.
Tôi và anh lập tức lao đến bệnh viện.
Không ai trong chúng tôi ngờ rằng…
Đó mới chỉ là khởi đầu của bi kịch.
Khi đến bệnh viện, tôi thấy anh cả đứng lặng trước cửa phòng cấp cứu. Hai bàn tay anh run lên, gương mặt tái nhợt.
Bác sĩ cho biết chị Hân bị tiền sản giật nặng. Do thời gian dài làm việc quá sức, cơ thể suy kiệt, cộng với việc không được theo dõi đúng cách nên tình trạng chuyển biến rất nhanh. Các bác sĩ buộc phải mổ khẩn cấp để cố gắng giữ cả mẹ lẫn con.
Ca phẫu thuật kéo dài nhiều giờ.
Cuối cùng, em bé cất tiếng khóc đầu tiên. Đó là âm thanh khiến tất cả chúng tôi òa khóc vì nhẹ nhõm.
Nhưng niềm vui ấy không kéo dài.
Chị Hân rơi vào hôn mê sâu do biến chứng sau phẫu thuật.
Ba ngày sau, chị tỉnh lại trong chốc lát.
Điều đầu tiên chị hỏi không phải bản thân mình, mà là:
“Con… có khỏe không?”
Anh cả nghẹn ngào gật đầu.
Chị mỉm cười rất nhẹ, rồi nắm lấy tay anh.
“Làm cha tốt nhé… Đừng để con lớn lên trong những lời trách mắng.”
Đó là câu cuối cùng chị nói.
Ít phút sau, máy theo dõi phát ra những âm thanh dồn dập. Các bác sĩ lao vào cấp cứu, còn chúng tôi chỉ biết đứng phía ngoài cầu nguyện.
Nhưng phép màu đã không xảy ra.
Chị ra đi ở tuổi hai mươi chín.
Ngày đưa tang, anh cả ôm đứa con mới hơn một tuần tuổi mà khóc như một đứa trẻ. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy người đàn ông luôn mạnh mẽ ấy gục ngã hoàn toàn.
Mẹ tôi đứng rất lâu trước di ảnh con dâu.
Bà không nói một lời.
Đến khi khách đã về gần hết, bà mới bật khóc và tự trách mình. Bà nói giá như ngày ấy chịu lắng nghe bác sĩ, giá như để chị nghỉ ngơi nhiều hơn, giá như bớt đi những lời nặng nề thì có lẽ mọi chuyện đã khác.
Nhưng cuộc đời không có hai chữ “giá như”.
Sau tang lễ, anh cả quyết định đưa con chuyển lên thành phố sinh sống. Anh vẫn thường đưa cháu về thắp hương cho mẹ.
Mỗi lần đứa bé bi bô gọi “mẹ” khi nhìn di ảnh, cả nhà lại lặng đi.
Năm nay, tôi cũng chuẩn bị lập gia đình.
Trước ngày cưới, tôi mang bó hoa trắng đến thăm chị.
Tôi kể rằng cháu đã biết chạy, biết gọi bố và rất giống nụ cười của chị.
Tôi cũng kể rằng trong nhà giờ ai cũng sống nhẹ nhàng hơn, biết lắng nghe nhau hơn.
Đứng trước di ảnh, tôi chỉ mong một điều rất giản dị.
Rằng ở một nơi nào đó, chị sẽ yên lòng.
Bởi điều chị mong nhất khi còn sống chưa bao giờ là một cuộc đời giàu sang, mà chỉ là một mái nhà có sự yêu thương và những lời nói dịu dàng dành cho nhau.