
Tôi phát hiện mình mắc bệnh vào một buổi chiều mưa rất bình thường — bình thường đến mức nếu không có tờ kết quả xét nghiệm ấy, có lẽ cuộc đời tôi vẫn tiếp tục trôi theo quỹ đạo quen thuộc của một người phụ nữ đã kết hôn 5 năm, có một công việc ổn định và một người chồng… mà tôi từng nghĩ là chỗ dựa.
Bác sĩ nói rất nhẹ, như sợ làm tôi hoảng.
“Khả năng cao là ung thư giai đoạn đầu. Chúng tôi cần làm thêm xét nghiệm để xác định chính xác.”
Tôi không khóc.
Không phải vì tôi mạnh mẽ. Mà vì tôi chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tôi chỉ ngồi đó, nhìn chằm chằm vào tờ giấy, thấy những dòng chữ như đang nhảy múa trước mắt. “Khối u”, “nghi ngờ ác tính”, “sinh thiết”… Những từ mà trước đây tôi chỉ thấy trên phim, giờ lại nằm gọn trong hồ sơ của chính mình.
Tôi bước ra khỏi bệnh viện mà không biết mình đã đi như thế nào. Trời mưa, lạnh, nhưng tôi không cảm nhận được gì. Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
Mình phải nói cho chồng biết.
Tôi gọi cho anh — Tuấn.
“Anh đang làm gì đấy?”
“Anh đang bận, có gì không?” — giọng anh vội vàng.
“Tối nay anh về sớm được không? Em có chuyện muốn nói.”
Anh im lặng vài giây, rồi đáp:
“Ừ, để anh xem.”
Chỉ là một câu trả lời rất bình thường. Nhưng không hiểu sao, lúc đó tôi lại thấy lòng mình chùng xuống.
Tối hôm đó, tôi chuẩn bị một bữa cơm.
Không phải vì tôi muốn tạo không khí gì đặc biệt, mà vì tôi cần một cái gì đó để bấu víu vào — một thói quen, một điều quen thuộc — trước khi nói ra sự thật.
Tuấn về muộn.
Anh bước vào nhà với vẻ mệt mỏi, ném chiếc cặp xuống ghế, rồi đi thẳng vào phòng tắm.
“Anh ăn cơm không?” — tôi hỏi.
“Anh ăn rồi.”
Tôi khựng lại.
“Ăn với ai?”
“Đồng nghiệp.”
Câu trả lời quá nhanh.
Quá gọn.
Tôi nhìn anh, nhưng anh tránh ánh mắt tôi.
“Em có chuyện gì thì nói nhanh đi, anh mệt lắm.”
Tôi siết chặt tay.
“Em đi khám hôm nay.”
“Ừ.”
“Bác sĩ nói… em có thể bị ung thư.”
Anh dừng lại
Chỉ là một cái dừng rất ngắn, rồi anh hỏi:
“Có chắc không?”
“Chưa. Nhưng khả năng cao.”
Một khoảng lặng.
Tôi chờ đợi.
Chờ một cái ôm.
Chờ một câu “không sao đâu”.
Chờ bất cứ điều gì giống như một người chồng nên làm.
Nhưng không có gì cả.
Anh chỉ thở dài.
“Thế thì chữa thôi. Giờ y học phát triển mà.”
Tôi nhìn anh, cảm giác như mình vừa bị ai đó tạt một gáo nước lạnh.
“Anh không lo à?”
“Lo chứ.” — anh nói, nhưng giọng hoàn toàn không có chút lo lắng nào — “Nhưng em cũng đừng suy nghĩ tiêu cực quá.”
Tôi không nói gì nữa.
Không phải vì tôi không còn gì để nói.
Mà vì tôi nhận ra… người đàn ông này không còn là nơi tôi có thể dựa vào nữa.
Những ngày sau đó, tôi bắt đầu chuỗi ngày đi khám, làm xét nghiệm, chờ đợi kết quả.
Tuấn ngày càng bận.
Anh về muộn hơn, ít nói hơn, và dường như… xa cách hơn.
Có những hôm tôi nằm một mình trong phòng bệnh, nhìn điện thoại suốt cả buổi, nhưng anh không nhắn lấy một tin.
Tôi tự an ủi mình.
Có thể anh đang stress.
Có thể anh không biết phải đối mặt với chuyện này như thế nào.
Có thể…
Nhưng rồi, một buổi tối, mọi “có thể” của tôi sụp đổ.
Hôm đó tôi vừa truyền thuốc xong, người mệt rã rời. Tôi gọi cho Tuấn.
“Anh đến đón em được không? Em không tự về được.”
Anh im lặng một lúc.
“Ừ… nhưng em chờ anh chút.”
“Bao lâu?”
“Khoảng… một tiếng.”
Tôi gật đầu, dù biết anh không nhìn thấy.
“Ừ, em chờ.”
Một tiếng.
Hai tiếng.
Ba tiếng.
Trời bắt đầu tối hẳn.
Bệnh viện thưa người dần.
Tôi ngồi một mình trên chiếc ghế dài, ôm túi thuốc, cảm giác như mình bị bỏ quên giữa thế giới này.
Cuối cùng, điện thoại tôi reo.
Không phải Tuấn.
Là một số lạ.
Tôi bắt máy.
“Alo?”
Đầu dây bên kia là giọng một cô gái.
“Chị là vợ anh Tuấn đúng không?”
Tim tôi thắt lại.
“Cô là ai?”
“Chị không cần biết em là ai. Chị chỉ cần biết là… chồng chị đang ở với em.”
Tôi chết lặng.
“Cô nói gì?”
“Anh ấy đang uống rượu với em. Nãy giờ tâm sự nhiều lắm. Anh ấy say rồi, không lái xe được. Chị đến đón anh ấy đi.”
Tôi cảm thấy tay mình run lên.
“Cô đang ở đâu?”
Cô ta đọc địa chỉ.
Một quán bar.
Tôi cúp máy.
Không khóc.
Không tức giận.
Chỉ thấy… trống rỗng.
Tôi bắt taxi đến đó.
Quán bar ồn ào, ánh đèn chớp nháy, mùi rượu và khói thuốc hòa vào nhau khiến tôi buồn nôn.
Tôi nhìn quanh.
Và rồi tôi thấy anh.
Tuấn ngồi ở một góc, bên cạnh là một cô gái trẻ. Cô ta đang cười, tay đặt lên vai anh một cách tự nhiên.
Còn anh…
Anh đang cười.
Một nụ cười mà đã rất lâu rồi tôi không còn thấy.
Tôi bước tới.
“Tuấn.”
Anh ngẩng lên, sững sờ.
“Em… sao em lại ở đây?”
Tôi nhìn sang cô gái.
“Cô gọi tôi đến.”
Cô ta nhún vai.
“Anh ấy say rồi, em không biết làm sao nên gọi chị.”
Tôi cười nhạt.
“Cảm ơn.”
Tôi quay sang Tuấn.
“Đi về thôi.”
Anh đứng dậy, loạng choạng.
Nhưng trước khi đi, anh quay sang cô gái kia.
“Mai anh gặp em nhé.”
Tôi đứng chết lặng.
Cô ta mỉm cười.
“Dạ.”
Trên đường về, không ai nói gì.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nước mắt chảy dài nhưng tôi không lau.
Về đến nhà, tôi đỡ anh vào phòng.
Khi tôi quay đi, anh kéo tay tôi lại.
“Em giận à?”
Tôi nhìn anh.
“Anh nghĩ sao?”
Anh im lặng.
Rồi anh nói:
“Anh mệt lắm rồi.”
“Anh mệt?” — tôi bật cười — “Anh mệt vì cái gì? Vì phải chăm sóc vợ bị bệnh à?”
Anh cau mày.
“Em đừng nói kiểu đó.”
“Kiểu nào?” — tôi hỏi — “Kiểu sự thật à?”
Anh đứng dậy.
“Anh cũng là con người! Anh cũng có cảm xúc! Em lúc nào cũng bệnh, cũng thuốc men, cũng tiêu cực… Anh không chịu nổi!”
Tôi nhìn anh, không tin nổi vào tai mình.
“Vậy nên anh đi tìm người khác?”
Anh không trả lời.
Nhưng sự im lặng đó… đã nói lên tất cả.
Kết quả sinh thiết có một tuần sau đó.
Ung thư.
Giai đoạn đầu.
Có thể điều trị.
Bác sĩ nói rất nhiều thứ, nhưng tôi không nghe rõ.
Tôi chỉ nghĩ đến một điều:
Mình phải sống.
Không phải vì Tuấn.
Mà vì chính tôi.
Tôi nộp đơn ly hôn sau đó một tháng.
Tuấn bất ngờ.
“Em điên à? Lúc này mà em còn nghĩ đến chuyện đó?”
“Chính vì lúc này.” — tôi nói — “Tôi không muốn dành phần đời còn lại của mình cho một người không xứng đáng.”
“Anh đã nói rồi, anh chỉ… lỡ thôi!”
“Lỡ?” — tôi cười — “Lỡ đi tâm sự? Lỡ hẹn gặp lại ngày mai?”
Anh cứng họng.
“Tôi bị ung thư.” — tôi nói chậm rãi — “Nhưng thứ giết chết cuộc hôn nhân này… không phải là căn bệnh đó. Mà là anh.”
Anh im lặng.
Không còn gì để nói nữa.
Tôi chuyển ra ngoài, bắt đầu hành trình điều trị.
Hóa trị không dễ.
Có những ngày tôi nôn đến kiệt sức, có những đêm tôi đau đến không ngủ được.
Nhưng lạ thay…
Tôi không còn cảm thấy cô đơn như trước.
Vì ít nhất, tôi biết mình đang chiến đấu cho chính mình.
Không phải cho một người sẽ bỏ rơi tôi khi tôi yếu đuối nhất.
Một lần, tôi gặp lại cô gái đó.
Cô ta ngồi trong phòng chờ của bệnh viện.
Gầy đi rất nhiều.
Khi thấy tôi, cô ta cúi đầu.
“Chị…”
Tôi không nói gì.
Cô ta thì thầm:
“Em xin lỗi.”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô cũng bị bệnh à?”
Cô ta gật đầu.
Tôi không hỏi thêm.
Không phải vì tôi không tò mò.
Mà vì tôi nhận ra… có những thứ không cần biết cũng đủ hiểu.
Tôi quay đi.
Không hận.
Không tha thứ.
Chỉ đơn giản là… buông.
Bây giờ, khi ngồi viết lại những dòng này, tôi đã kết thúc đợt điều trị đầu tiên.
Tóc tôi rụng gần hết.
Cơ thể tôi yếu đi.
Nhưng tôi thấy mình… mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Người ta thường nghĩ, ung thư là dấu chấm hết.
Nhưng với tôi…
Nó lại là dấu chấm hết cho một cuộc hôn nhân sai lầm.
Và là dấu chấm bắt đầu cho một cuộc đời mới.
Tôi không biết tương lai sẽ ra sao.
Nhưng tôi biết một điều:
Nếu phải chọn giữa một cuộc sống ngắn ngủi nhưng bình yên…
Và một cuộc sống dài hơn nhưng đầy dối trá…
Tôi sẽ không bao giờ chọn sai lần nữa.