
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Người Đ/à/o M/ộ Thì Thầm: “Q/u/an T/ài Trống Không” Tại T/a/ng L/ễ Bố, – Chiếc Chìa Khóa Khiến Cả Nhà S/ụ/p Đ/ổ……
Gió heo may se lạnh thổi qua khu tưởng niệm ngoại ô Hà Nội, mang theo mùi đất ẩm và hương khói thoang thoảng. Tôi đứng bên thảm cỏ mới xới, lòng nặng trĩu như đeo đá. Người phụ trách khu vực này – một người đàn ông gầy guộc, da rám nắng – bất ngờ tiến lại gần, nắm chặt cánh tay tôi. Giọng ông run run thì thầm vào tai: – Anh Minh ơi, thân nhân của anh đã trả tiền cho tôi để làm lễ hạ thổ cho một chiếc hòm gỗ hoàn toàn trống rỗng.
Tim tôi như ngừng đập. Lời nói ấy quá đỗi vô lý, khiến đầu óc tôi quay cuồng. Trước khi tôi kịp thốt nên lời, ông ấy đã nhét vào lòng bàn tay tôi một chiếc chìa khóa đồng cũ kỹ, lạnh ngắt. Trên bề mặt kim loại ố màu có khắc một dãy số cùng biểu tượng chiếc bánh răng kỳ lạ.
– Đừng về nhà, – ông ấy cảnh báo khẩn thiết, ánh mắt đầy lo sợ. – Dù ai gọi điện, dù họ nói gì đi nữa, anh cũng đừng bước chân về nhà lúc này. Hãy đến ngay Phòng 17 trong dãy kho cũ trên Đường 9. Ngay bây giờ đi!
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi tôi rung lên từng hồi liên tục. Màn hình hiện lên tin nhắn từ mẹ: Con về nhà một mình. Chỉ bấy nhiêu chữ, khô khan, xa lạ và thiếu đi sự ấm áp thường ngày. Lễ chia biệt người cha kính yêu của tôi vừa kết thúc chưa đầy năm phút. Hay ít nhất, đó là điều mà tôi và tất cả mọi người vẫn tin từ đầu tuần đến giờ.
Bài nhạc tưởng niệm cuối cùng vẫn còn văng vẳng trong không khí lạnh giá. Họ hàng làng xóm chậm rãi bước đi, thì thầm những lời an ủi sáo rỗng. Tôi cố gắng đứng thẳng, làm người con trụ cột mà mọi người mong đợi – mạnh mẽ, chín chắn và không gục ngã.
Mẹ tôi, bà Lan, đứng cạnh chiếc xe hơi màu đen, một tay che miệng, vai rung lên từng đợt. Khuôn mặt bà nhợt nhạt, đôi mắt sưng húp sau ba ngày đau buồn. Vợ tôi, Hương, đang ôm chặt hai đứa con nhỏ. Chúng chưa hiểu hết sự đứt gãy lớn lao này, chỉ biết từ nay người ông nội cưng chiều chúng nhất sẽ không còn xuất hiện nữa.
Còn tôi, Minh, đứng đó với sự hẫng hẫng đến nghẹt thở. Bố tôi năm nay mới sáu mươi sáu tuổi. Ông là kỹ sư cơ khí đã nghỉ hưu, một người đàn ông ít nói nhưng luôn chu toàn mọi việc. Đầu tuần này, gia đình nhận thông báo ông gặp sự cố sức khỏe đột ngột tại phòng làm việc riêng ở ngoại thành và không qua khỏi. Ba ngày qua, tôi như một cỗ máy tự động: lo thủ tục hành chính, chọn hoa tươi, tiếp đón họ hàng và tự nhủ rằng nỗi đau này là thứ duy nhất tôi phải đối mặt.
Nhưng người quản lý khu tưởng niệm vừa đập tan tất cả.
– Bố anh đã trả tiền cho tôi từ trước, – ông ấy lặp lại, giọng trầm thấp.
Tôi nhìn ông chằm chằm, giọng lạc đi: – Ông nói nhảm gì thế? Bố tôi đã ra đi thật rồi, chính tay tôi đã vuốt mắt và kiểm tra mọi thứ trước khi đậy nắp hòm mà!
Ông ấy liếc quanh một lượt để đảm bảo không ai chú ý, rồi ghé sát hơn: – Anh chỉ thấy những gì bố anh muốn anh thấy thôi. Đó là một hình nhân silicon chuyên dụng trong ngành điện ảnh. Chiếc hòm bên dưới… hoàn toàn trống không.
Lời nói như một đòn đánh mạnh vào tâm trí. Tôi suýt chao đảo. Làm sao có thể? Bố tôi – người đã dắt tôi đi học những ngày mưa, người sống cả đời giản dị, chưa từng nói dối ai – lại tạo ra một kịch bản điên rồ đến mức này?
Ông lão quản lý ấn mạnh chiếc chìa khóa vào tay tôi lần nữa: – Đừng về nhà, anh Minh. Dù mẹ anh hay vợ anh có gọi, cũng đừng về. Dãy kho Đường 9 là nơi bố anh đã chuẩn bị sẵn.
– Bố tôi không còn nữa rồi… – Tôi lẩm bẩm, giọng gần như không thành tiếng.
Điện thoại lại rung. Vẫn là tin nhắn từ mẹ: Con về nhà một mình. Đừng ghé qua văn phòng của bố. Dòng tin thứ hai càng khiến tôi nổi gai gốc. Mẹ tôi vốn là người không rành công nghệ, trước nay chỉ biết bấm nút gọi trực tiếp. Cách nhắn tin ngắn gọn, lạnh lùng này hoàn toàn không phải thói quen của bà.
Người quản lý nhìn màn hình điện thoại của tôi, nét mặt biến sắc. Ông rút từ trong áo khoác ra một phong thư cũ kỹ, mép giấy đã vấy màu thời gian nhưng nét chữ thì không thể lẫn vào đâu được: Gửi con trai Minh yêu quý.
– Bố anh giao cho tôi phong thư này từ nhiều năm trước, – ông nói, giọng nghẹn ngào. – Dặn rằng khi nào buổi lễ kết thúc mà anh nhận được những tin nhắn bất thường, tôi mới được giao lại. Hôm nay… chính là ngày đó.
Nói xong, ông nhanh chóng bước đi giữa những hàng cây, để lại tôi một mình cùng mớ bôi rối tột cùng. Tôi không lên xe cùng gia đình. Lòng đầy nghi hoặc, tôi lái chiếc xe riêng ra rìa bãi đỗ, tắt máy và ngồi đó. Tay run run bóc phong thư. Bên trong là mẩu giấy viết tay ngắn gọn:
Con trai, nếu con đọc được thư này, điều đó có nghĩa là kế hoạch rút lui của bố đã kích hoạt. Đừng về nhà và tuyệt đối không tin bất kỳ tin nhắn nào yêu cầu con quay lại căn nhà đó một mình. Hãy đến Phòng 17, dãy kho Đường 9. Hãy tin người phụ nữ đang chờ ở đó. Bố xin lỗi vì đã để con phải gánh chịu sự hoang mang này, nhưng đây là cách duy nhất để bảo vệ gia đình ta.
Tôi thẫn thờ nhìn dòng chữ. Bố đã lên kế hoạch này từ bao giờ? Nỗi đau thương ban đầu dần bị thay thế bởi sự tò mò và một cảm giác hiểm nguy đang cận kề.
Khi tôi lái xe đến dãy kho chứa hàng trên Đường 9, trời đã nhá nhem tối. Khu vực này nằm heo hút ở vùng ven, xung quanh là những dãy nhà xưởng cũ kỹ và rào sắt hoen gỉ. Gió rít qua các khe cửa rỗng ngắt gạt. Dưới mái hiên mù mịt ánh đèn đường, một người phụ nữ mặc áo khoác tối màu đang đứng chờ, dáng vẻ điềm tĩnh đến kỳ lạ.
Tôi bước xuống xe, bước chân nặng trịch. Ngay khi tôi tiến lại gần, bà không nói một lời, chỉ giơ ra một tấm thẻ ngành kim loại: Cán bộ Cục Cảnh sát Điều tra Tội phạm về Kinh tế và Chức vụ.
Tim tôi nhảy dựng lên.
– Anh Minh, – giọng bà trầm ổn nhưng đày uy lực. – Bố anh đã dự báo đúng. Anh đã đến đây một mình.
Tôi siết chặt chiếc chìa khóa đồng trong túi, nhìn về phía cánh cửa cuốn ghi số 17 cách đó vài bước. – Bên trong đó… rốt cuộc có thứ gì? Bố tôi vẫn còn sống đúng không?
Khuôn mặt người cán bộ siết lại, ánh mắt thoáng qua sự thương cảm: – Thứ bên trong đủ để giải thích tại sao bố anh phải dựng lên một buổi lễ giả, và tại sao tính mạng của anh sẽ gặp nguy hiểm nếu bước chân về căn nhà của mình tối nay.
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi tôi lại reo liên hồi. Màn hình hiện tên “Mẹ”. Nhưng lần này không phải tin nhắn, mà là một cuộc gọi video. Người cán bộ nhìn màn hình rồi kiên quyết lắc đầu: – Đừng nghe. Hãy tắt nguồn ngay lập tức.
Tôi hít một hơi sâu, bấm nút tắt nguồn điện thoại, rồi cùng người phụ nữ bước tới trước Phòng 17. Cánh cửa cuốn sắt được mở bằng chiếc chìa khóa đồng kêu lên những tiếng rần rật nặng nề. Cánh cửa mở ra, hế lộ khoảng không tối om bên trong…
Ánh đèn tuýp trên trần căn phòng 17 bật sáng chói mắt, phát ra những tiếng “tè tè” khó chịu. Khác với hình dung của tôi về một kho chứa hàng bụi bặm, bên trong Phòng 17 lại là một phòng làm việc dã chiến được trang bị đầy đủ máy tính, màn hình giám sát và hàng chồng tài liệu đóng dấu “MẬT”.
Nhưng điều khiến tôi chết đứng không phải là hệ thống máy tính, mà là người đàn ông đang ngồi trước bàn làm việc.
Ông quay lại. Mái tóc bạc xơ xác, gương mặt hốc hác nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc đầy tinh anh.
– Bố?! – Tôi thốt lên, toàn thân run rẩy, chiếc chìa khóa trên tay rơi xống sàn nhà vang lên âm thanh chói tai.
Bố tôi đứng dậy, bước nhanh đến ôm chật lấy tôi. Hơi ấm từ cơ thể ông, mùi thuốc lá quen thuộc khiến tôi nhận ra đây không phải là một giấc mơ. Bố tôi còn sống. Người đàn ông mà tôi vừa tiễn đưa vài tiếng trước thực sự chỉ là một đống silicon và không khí!
– Bố xin lỗi, Minh. Bố bắt buộc phải làm vậy, – ông thì thầm, giọng nghẹn ngào.
– Chuyện này là sao hả bố? – Tôi đẩy ông ra, sự bàng hoàng biến thành cơn tức giận bùng phát. – Mẹ đang khóc ngất ở nhà, các con con đang ngơ ngác, cả họ hàng đều nghĩ bố đã chết! Tại sao bố lại dựng lên cái kịch bản tàn nhẫn này?
Người phụ nữ cán bộ điều tra bước vào, đóng chặt cửa cuốn đằng sau rồi nói: – Anh Minh, hãy bình tĩnh nghe bố anh giải thích. Nếu ông ấy không “chết” vào đầu tuần này, thì đêm nay, toàn bộ gia đình anh – bao gồm cả anh, mẹ anh và hai đứa trẻ – sẽ không còn ai sống sót.
Tôi sững người: – Ai… ai muốn hại gia đình tôi?
Bố tôi thở dài, mời tôi ngồi xuống chiếc ghế xoay. Ông mở một tệp tài liệu ra trước mặt tôi. Bên trong là vô số bức ảnh chụp lén các giao dịch tài chính, cùng danh sách những cái tên nặng ký trong tập đoàn bất động sản mà ông làm cố vấn kỹ thuật suốt năm năm qua.
– Con còn nhớ dự án khu đô thị mới mà tập đoàn của bố đang thi công không? – Bố hỏi.
– Con nhớ. Dự án bị đình chỉ tháng trước vì sự cố sạt lở nền móng đúng không?
– Không phải sạt lở tự nhiên, – Bố tôi gằn giọng. – Đó là hậu quả của việc họ rút bớt 40% thép cấu trúc và thay thế bê tông tiêu chuẩn bằng vật liệu kém chất lượng để đút túi hàng trăm tỷ đồng. Bố là người ký duyệt bản vẽ kỹ thuật gốc. Khi bố phát hiện ra sai phạm và từ chối ký vào biên bản nghiệm thu gian dối, họ đã đe dọa bố. Nhưng bố không dừng lại. Bố đã âm thầm thu thập toàn bộ nhật ký thi công, hóa đơn khống và bằng chứng hối lộ trong suốt ba năm.
Tôi bắt đầu lờ mờ hiểu ra: – Và họ muốn bịt đầu mối?
– Đúng vậy, – Người cán bộ điều tra tiếp lời. – Hai tuần trước, Bố anh đã chủ động liên lạc với Cục chúng tôi để cung cấp tài liệu. Tuy nhiên, nhóm tội phạm đó rất tinh vi và có mạng lưới tay trong rộng lớn. Chúng phát hiện ra bố anh đang hợp tác với công an. Một lệnh “xóa sổ” ẩn đã được đưa ra. Cách duy nhất để bảo vệ tài liệu, đồng thời giữ an toàn cho gia đình anh là tạo ra một cái chết giả hoản hảo để đánh lạc hướng chúng, giúp chúng thả lỏng cảnh giác.
– Nhưng còn những tin nhắn của mẹ? – Tôi sực nhớ lại. – Mẹ nhắn con về nhà một mình. Tại sao mẹ lại nhắn tin kỳ lạ như thế?
Bố tôi biến sắc, ông nhìn sang người cán bộ điều tra. Bà nhanh chóng bật một màn hình theo dõi lên. Trên màn hình là hình ảnh camera trực tiếp từ căn nhà của gia đình tôi.
Tôi điếng người khi nhìn thấy cảnh tượng trong camera: Căn nhà của chúng tôi đang bị bao vây. Bên trong phòng khách, mẹ tôi, vợ tôi và hai đứa con nhỏ đang bị ba kẻ mặc đồ đen, đeo khẩu trang khống chế. Mẹ tôi đang khóc, một tên trong số đó đang cầm chiếc điện thoại của mẹ tôi để gõ tin nhắn!
– Chúng đã đến nhà con rồi! – Tôi gào lên, định chồm dậy lao ra cửa. – Mẹ và Hương đang gặp nguy hiểm! Chúng ta phải báo công an ngay!
– Ngồi xuống! – Người cán bộ quát lớn, giữ vai tôi lại. – Căn nhà đó đã bị lực lượng đặc nhiệm của chúng tôi giăng lưới từ chiều. Mọi ngóc ngách đều có súng bắn tỉa hướng vào.
– Vậy tại sao chưa xông vào cứu họ?! – Tôi mất kiểm soát.
– Vì chúng chưa tìm thấy thứ chúng cần, – Bố tôi nắm lấy tay tôi, ánh mắt kiên định nhưng chứa đựng sự đau đớn. – Thứ chúng cần là chiếc ổ cứng chứa toàn bộ bản gốc dữ liệu mã hóa. Chúng nghĩ bố đã giấu chiếc ổ cứng đó trong nhà và chỉ có con – người con trai duy nhất – mới biết vị trí bí mật. Đó là lý do chúng ép mẹ con nhắn tin dụ con về một mình để tra tấn và lấy thông tin. Nếu chúng ta ập vào ngay lúc này, chúng sẽ đường cùng mà làm hại dâu con và các cháu.
– Vậy chiếc ổ cứng thực sự ở đâu? – Tôi run rẩy hỏi.
Bố tôi không trả lời bằng lời. Ông chỉ tay vào chiếc chìa khóa đồng mà tôi vừa làm rơi dưới sàn.
Tôi cúi xuống nhặt chiếc chìa khóa lên, nhìn kỹ lại lần nữa. Chuôi chìa khóa có hình chiếc bánh răng rỗng. Bố tôi tiến lại, vặn nhẹ phần đầu chiếc chìa khóa. Một tiếng “tách” nhỏ vang lên. Bên trong phần thân kim loại rỗng là một chiếc thẻ nhớ siêu nhỏ (MicroSD) dung lượng cao.
– Nó luôn ở bên con từ lúc con bước ra khỏi khu tưởng niệm, – Bố tôi nói. – Bố đã nhờ người quản lý giao nó cho con vì biết rằng kẻ thù sẽ theo dõi bố, nhưng chúng sẽ không nghi ngờ một chiếc chìa khóa cũ kỹ được trao công khai giữa đám đông.
Tôi nhìn chiếc thẻ nhớ nhỏ bé trên tay, cảm thấy sức nặng của nó đủ để đè bẹp cả một tập đoàn tội phạm nhưng cũng có thể thiêu rụi gia đình tôi trong chớp mắt.
– Giờ chúng ta phải làm gì? – Tôi hỏi, cố giữ cho giọng mình không run.
Người cán bộ điều tra nhìn đồng hồ: – Kế hoạch bắt trọn ổ sẽ tiến hành ngay bây giờ. Anh Minh, chúng tôi cần anh hợp tác. Anh sẽ nhắn tin lại cho số điện thoại của mẹ anh, nói rằng anh đã lấy được “thứ bố để lại” và đang trên đường về nhà. Việc này sẽ khiến chúng thả lỏng cảnh giác và tập trung ra cửa chờ anh. Ngay khoảnh khắc đó, đội đặc nhiệm sẽ đột nhập từ phía sau và giải cứu gia đình anh.
– Có an toàn cho mẹ và các con tôi không? – Tôi nghẹn ngào.
– Đó là phương án duy nhất có tỷ lệ thành công cao nhất. Tôi cam kết với anh bằng danh dự của lực lượng công an, – Bà đáp chắc nịch.
Tôi nhìn bố. Ông gật đầu, ánh mắt đầy tin tưởng gửi gắm vào tôi. Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy mình không còn là cậu con trai bé nhỏ được bố che chở ngày nào, mà đã trở thành người gánh vác vận mệnh của cả gia đình.
Tôi cầm điện thoại lên, bật nguồn. Hàng loạt thông báo cuộc gọi nhỡ dội về. Tôi hít một hơi thật sâu, gõ dòng tin nhắn gởi đến số của mẹ:
Con đã lấy được ổ cứng ở văn phòng của bố. Con đang về nhà một mình, 10 phút nữa có mặt.
Chỉ vài giây sau, tin nhắn phản hồi xuất hiện: Tốt. Vào bằng cửa sau.
“Chúng mắc bẫy rồi,” Người cán bộ điều tra nói vào bộ đàm. “Tất cả các mũi tấn công nghe lệnh: Chuẩn bị hành động!”
Chiếc xe chuyên dụng lao đi trong đêm tối, xé tan không gian tĩnh mịch của Hà Nội. Ngồi trên xe, tôi siết chặt chiếc thẻ nhớ trong tay. Bố tôi ngồi bên cạnh, nắm chặt tay tôi không rời. Buổi lễ tưởng niệm giả đã kết thúc, nhưng trận chiến thật sự để bảo vệ gia đình và đòi lại sự thật chỉ mới bắt đầu…