CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ngồi chơi với con, tôi vô tình chỉ hỏi: “Bố đâu nhỉ”, đứa bé ngây thơ trả lời: “Bố ở trong tủ lia kìa”. Tôi cứ tưởng con bé chỉ nói linh tinh… cho đến khi câu nói tiếp theo của nó khiến tôi lạnh sống lưng….
Bé Mây năm nay tròn bốn tuổi, lứa tuổi mà thế giới trong mắt con luôn phủ một màu kỳ ảo. Chiều hôm ấy, đứng chờ trước cổng trường mầm non, tôi vừa thấy dáng nhỏ xíu của con chạy ra đã vội cúi xuống ôm trọn vào lòng. Nhưng thay vì ríu rít kể chuyện lớp học như mọi khi, Mây siết chặt cổ tôi, giọng nhỏ chít chít ghé sát vành tai:
“Mẹ ơi… ba không có đi làm xa đâu. Ba đang ở trong nhà mình.”
Tôi ngẩn người, vỗ nhẹ lưng con: “Mây lại trêu mẹ rồi. Ba đi công tác hai tháng nay rồi mà.”
“Nhưng đêm nào con cũng thấy ba.” Ánh mắt con bé nghiêm túc đến lạ. “Ba ở trong cái tủ gỗ to trong phòng làm việc ấy. Ba bảo ba đang chơi trốn tìm với mẹ. Ba còn dặn con phải giữ bí mật đúng sáu mươi ngày, nếu nói ra là ba thua.”
Tôi sững người. Sáu mươi ngày… chính xác là khoảng thời gian kể từ ngày Nam thu xếp hành lý rời khỏi nhà. Đứa trẻ bốn tuổi làm sao có thể tự nghĩ ra con số chuẩn xác đến vậy?
Vừa về đến nhà, tôi dẫn Mây vào phòng ngủ rồi tiến về phía phòng làm việc. Căn nhà tĩnh mịch đến đáng sợ. Tay tôi chạm vào tay nắm cửa lạnh ngắt, nhẹ nhàng đẩy ra. Bên trong không gian tối om, chiếc tủ gỗ to lớn đứng im lìm ở góc tường.
Tôi chậm rãi bước vào, đưa tay định bật đèn thì một âm thanh sột soạt nhẹ vang lên… ngay từ phía sau cánh cửa tủ đang đóng kín….
Tôi chôn chân tại chỗ, nhịp tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cánh cửa tủ gỗ chậm rãi hé mở một khoảng nhỏ. Từ trong khe hẹp, một đôi mắt quen thuộc nhưng đầy mệt mỏi chớp nhẹ.
“Phương… là anh.”
Tiếng thì thầm vang lên khiến tôi suýt chút nữa ngã khuỵu. Nam bước ra từ trong tủ, gương mặt hốc hác, phờ phạc. Căn phòng làm việc tĩnh mịch lúc này chỉ còn tiếng thở dốc của hai người.
Thì ra sáu mươi ngày qua, Nam chưa hề rời khỏi thành phố. Anh vướng vào một vụ tranh chấp làm ăn lớn, liên tục bị đe dọa và theo dõi bởi những kẻ đòi nợ thuê. Để tránh ảnh hưởng đến hai mẹ con, anh giả vờ thu xếp vali đi công tác xa, nhưng thực chất lại âm thầm quay về ẩn nấp trong gian phòng làm việc ít ai ngó tới. Hằng đêm, khi hai mẹ con đã ngủ say, anh mới lén ra ngoài lấy thức ăn dự trữ và uống nước.
Nhưng kế hoạch giấu giếm ấy đã bị phát hiện vào một đêm Mây tỉnh giấc. Để con không hoảng sợ hay lỡ lời nói với người ngoài, anh đành gạt con rằng đây là một trò chơi trốn tìm dài ngày.
Tôi nhìn người chồng trước mặt, bao nhiêu lo sợ, giận dỗi ban đầu dần biến thành sự xót xa. Sau đêm đó, chúng tôi cùng nhau đối mặt với khó khăn thay vì trốn chạy. Nam đến cơ quan công an trình báo để nhận sự bảo vệ của pháp luật, kết thúc sáu mươi ngày sống trong bóng tối và sợ hãi.