
Cánh cửa nhà mở ra, Huy đang ngồi trên sô pha, không khí trong nhà lạnh lẽo đến rợ/n người. Tôi chưa kịp cất lời thì Huy đã đẩy về phía tôi một tập hồ sơ: “Ký đi. Đơn ly hôn tôi đã soạn sẵn rồi.” Tôi ch//ết lặng. Tờ kết quả siêu âm trên tay tôi rơi xuống đất, may mắn là nó lọt vào gầm bàn. “Anh… anh nói cái gì vậy Huy? Chúng ta đang…”
Huy đứng dậy, ánh mắt nhìn tôi không còn chút tình nghĩa vợ chồng, chỉ còn sự toan tính lạnh lùng. “Chúng ta kết thúc rồi Linh. Tôi không thể tiếp tục sống với cô nữa. Tôi cần một người vợ có thể giúp đỡ tôi trong sự nghiệp, chứ không phải một người gia cảnh bình thường, lại còn mang cái thân b/ệnh tậ/t khó đ//ẻ như cô”.
Từng lời của Huy như những nh//át d//ao cứa vào ti//m tôi. Không để tôi kịp phản bác, Huy bồi thêm nh//át d//ao cuối cùng: “Nói thẳng cho cô biết, tôi đã có người khác. Bố cô ấy là chủ tịch tập đoàn lớn. Ông ấy hứa chỉ cần tôi cho cô ấy một đứa con, chiếc ghế giám đốc chi nhánh sẽ là của tôi. Cô ấy trẻ đẹp, giàu có và khỏe mạnh hơn cô gấp trăm lần.”
Hóa ra là vậy. Vì tiền, vì danh vọng, anh ta sẵn sàng rũ bỏ người vợ tào khang đã cùng anh ta đi qua những ngày tháng gian khó nhất. Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, cảm thấy xa lạ đến đáng s/ợ. Nỗi đa//u quá lớn khiến tôi không khóc nổi. Tôi bật cười. Một nụ cười chua chát và bi thương đến tận cùng. Tôi cúi xuống, nhặt cây bút lên và ký loẹt quẹt vào tờ đơn.
“Được, tôi toại nguyện cho anh. Cảm ơn anh đã cho tôi thấy bộ mặt thật của mình vào ngày hôm nay.”. Tôi gom vài bộ quần áo, bước ra khỏi căn nhà từng là tổ ấm với hai bàn tay trắng…. Để rồi 5 năm sau… xem chi tiết dưới bình luận…
Năm năm sau.
Huy đứng trước cổng một trường quốc tế danh tiếng để tìm cơ hội hợp tác cho công ty. Vừa bước xuống xe, anh ta bỗng chết sững.
Từ chiếc ô tô sang trọng phía trước, một người phụ nữ bước xuống.
Là tôi.
Bên cạnh tôi là ba đứa trẻ sinh đôi và một bé gái nhỏ, ríu rít gọi “mẹ”.
Chiếc cặp trên tay Huy rơi xuống đất.
“Linh…?”
Tôi bình thản nhìn anh ta như nhìn một người xa lạ.
Lúc ấy, hiệu trưởng cùng nhiều phụ huynh tiến đến bắt tay tôi đầy kính trọng.
“Chào chị Linh, cảm ơn chị đã tài trợ thêm thư viện cho các cháu.”
Huy ngơ ngác. Sau khi ly hôn, anh ta mới biết tờ giấy siêu âm hôm đó không phải kết quả khám bệnh bình thường.
Tôi đã mang thai.
Và không phải một, mà là ba đứa con.
Nhưng lúc ấy mọi thứ đã quá muộn.
Trong suốt năm năm qua, tôi một mình nuôi con, mở công ty riêng từ số vốn ít ỏi tích góp được. Nhờ nỗ lực không ngừng, doanh nghiệp của tôi ngày càng phát triển.
Còn Huy thì không có cuộc sống như anh ta từng mơ.
Người phụ nữ giàu có kia sinh con không lâu thì ly hôn. Chiếc ghế giám đốc mà anh ta đánh đổi cả gia đình để có được cũng mất sau vài năm làm ăn thua lỗ.
Huy bước tới, giọng run run:
“Ba đứa bé… là con của anh sao?”
Tôi mỉm cười.
“Phải.”
Đôi mắt anh ta đỏ hoe.
“Linh, anh xin lỗi. Cho anh một cơ hội được bù đắp…”
Tôi lắc đầu.
“Anh nhầm rồi. Con cần một người cha có trách nhiệm từ ngày chúng còn trong bụng mẹ. Không phải sau năm năm mới xuất hiện vì hối hận.”
Đúng lúc đó, ba đứa trẻ chạy đến ôm lấy chân tôi.
“Mom ơi, mình trễ giờ rồi.”
Tôi cúi xuống nắm tay các con rồi bước đi.
Không hận thù.
Không trách móc.
Cũng không cần trả thù.
Bởi hình phạt lớn nhất dành cho Huy chính là mỗi ngày phải nhìn thấy cuộc sống hạnh phúc mà anh ta đã tự tay đánh mất chỉ vì tham vọng và sự phản bội của chính mình.