
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ngày tôi m::ang th::ai báo tin cho anh, những tưởng anh sẽ vui mừng dẫn tôi về ra mắt, nhưng ngược lại tôi lại bị gia đình anh kh-inh th-ường. Tôi quyết định làm mẹ đơn thân tự mình nuôi con khôn lớn, để rồi…
Mưa đêm rả rích đập vào ô kính cửa sổ phòng khách, hắt lên không gian lạnh lẽo nơi tôi đang đứng trước bàn thờ của Huy. Đứa con nhỏ tròn ba tuổi đứng bên cạnh, thi thoảng lại ngước đôi mắt ngây thơ nhìn di ảnh người đàn ông xa lạ mà nó chưa một lần được gọi bằng cha. Lòng tôi trào dâng một cảm xúc hỗn loạn: vừa xót xa, vừa cay đắng, vừa hẫng hụt đến tột cùng.
Huy từng là tất cả thanh xuân của tôi. Những năm tháng chung đôi từ thời đại học, anh luôn thể hiện mình là chỗ dựa vững chãi nhất. Nhưng ngày tôi cầm trên tay tờ kết quả xét nghiệm báo tin vui, ước mơ về một mái ấm nhỏ lập tức sụp đổ. Đáp lại nỗi hân hoan của tôi là một quyết định phũ phàng. Gia đình Huy trọng nếp nhà, coi trọng thế gia nghi thức, trong khi tôi lớn lên chỉ có mẹ gánh gồng nuôi dạy. Sự phân biệt đối xử khiến họ gạt bỏ tôi ngay lập tức, và Huy đã chọn cách buông tay.
– “Gia đình anh phản đối dữ dội lắm. Anh không còn lựa chọn nào khác… Xin lỗi em,” anh để lại lời nhắn rồi cắt đứt mọi liên lạc.
Tôi nén đau thương, quyết định giữ lại giọt máu của mình và chấp nhận con đường gian nan. Hai năm tự tay gánh vác mọi sinh hoạt, chăm xóc đứa trẻ lớn khôn trong sự thiếu vắng hình bóng người cha, lòng tôi tự dặn mình phải thật cứng cỏi. Nhưng biến cố bất ngờ ập đến khi tôi nhận tin Huy đột ngột qua đời sau một sự cố trên đường đi làm.
Đứng giữa tang lễ, nhìn dòng người đến viếng, tôi chỉ định lặng lẽ thắp nén hương rồi đưa con rời đi. Đúng lúc ấy, mẹ của Huy từ trong nhà bước ra. Nhìn thấy cháu nhỏ có gương mặt giống hệt con trai bà lúc bé, ánh mắt bà biến đổi dữ dội. Bà tiến lại gần, bất ngờ nắm lấy tay con tôi rồi quỳ gối xuống ngay trước mặt hai mẹ con…
Bà nghẹn ngào trong nước mắt, giọng run rẩy:
– “Mẹ xin lỗi… Là gia đình mẹ sai rồi. Những ngày cuối đời, Huy nó dằn dặn dằn xé lắm, nó để lại toàn bộ sổ tiết kiệm cùng cuốn nhật ký này gửi cho hai mẹ con. Mẹ xin con, hãy cho mẹ cơ hội được nhận lại cháu, được bù đắp những lỗi lầm ngày trước.”
Tôi đứng chết lặng, giật mình mở cuốn nhật ký mà bà đưa. Nhờ những dòng chữ nốt lại vội vàng của Huy, tôi mới bàng hoàng nhận ra sự thật. Năm xưa, khi biết tôi mang thai, anh phát hiện bản thân mắc căn bệnh suy tim giai đoạn muộn. Biết mình không còn sống được bao lâu, anh chấp nhận đóng vai người phản bội, mượn lý do gia đình cấm đoán để tôi hận anh mà quyết tâm sống tốt, không phải mang gánh nặng chăm sóc một người bệnh. Toàn bộ tiền tích góp làm việc suốt mấy năm qua, anh đều âm thầm chuyển vào một tài khoản đứng tên con.
Đọc những dòng chữ nhòe đi vì nước mắt của Huy: “Nếu một ngày anh không còn trên đời, mong em hãy tha thứ cho sự hèn nhát này. Anh chỉ muốn em và con có một tương lai bớt khổ đau…”, trái tim tôi như vỡ vụn.
Mọi giận hờn, trách móc tích tụ suốt mấy năm qua tan biến thành mây khói, chỉ còn lại niềm thương xót vô bờ. Tôi cúi xuống đỡ người mẹ già đang run rẩy đứng dậy, nắm lấy bàn tay bà rồi dắt con lại gần di ảnh của anh. Đứa trẻ ngơ ngác nhìn mẹ, tôi xoa đầu con, nén tiếng nấc nghẹn ngào:
– “Con gọi Ba đi… Ba đang mỉm cười nhìn con đấy.”