
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vừa ra viện vì bị m::ất đứa con trong bụng, tôi tưởng rằng sẽ được chồng an ui nhưng không ngờ chờ đợi tôi là bi kịch, bị là bị chính gia đình chồng đuổi ra khỏi nhà với một chiếc vali và đôi bàn tay trắng. 5 năm sau tôi trở lại và khiến họ phải hối hận vì những gì họ đã làm…\
Ngày Nguyễn Ngọc Mai bước khỏi cơ sở y tế với đôi bàn tay trống trải, thứ chờ đợi cô trước cửa nhà không phải là cái ôm an ủi hay sự quan tâm từ người thân.
Đón cô ở hành lang tầng mười tám chỉ là chiếc vali xám lạnh lẽo đã được thu dọn gọn gàng. Cô đứng lặng người, một tay ôm nhẹ vùng bụng còn đau nhói, gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu.
Cửa căn hộ mở ra, bà Lê Thị Hồng, mẹ chồng cô, bước ra với ánh mắt ráo hoảnh. Bà không nhìn vào khuôn mặt u buồn của con dâu, chỉ khoanh tay cất lời lạnh nhạt rằng cô và con trai bà, Trần Quốc Huy, không còn phù hợp để đi chung đường.
Khi Mai nghẹn ngào nhắc về sinh linh bé nhỏ vừa mất, bà Hồng chỉ dằn giọng cho rằng mọi chuyện đã rồi, có tiếc nuối cũng chẳng thay đổi được gì.
Cô ngơ ngác hỏi về sự vắng mặt của chồng, để rồi nhận lại một gáo nước lạnh:
Quốc Huy đang bận rộn lo liệu việc trọng đại bên người phụ nữ khác tên Phạm Khánh Linh.
Đúng lúc ấy, cửa thang máy mở ra, Trần Quốc Huy bước xuống.
Người đàn ông cô từng dành trọn thanh xuân để yêu thương vẫn đang mang chiếc khăn quàng do chính tay cô tỉ mẩn chọn lựa. Anh né tránh ánh mắt rưng rưng nước mắt của vợ, thừa nhận bản thân đã biết tin cô gặp sự cố nhưng không đến vì bận chu toàn cho lễ cưới mới.
Lời thốt ra từ miệng người mẹ chồng như một gáo nước băng:
“Cô về làm dâu năm năm mà không giữ nổi giọt máu cho dòng họ, không mang lại tin vui thì đừng trách chúng tôi cạn tình.”
Ngọc Mai không gào khóc, không tranh cãi hay van xin.
Cô lặng lẽ cúi người kéo chiếc vali.
Trước khi bước vào thang máy, cô quay lại nhìn chồng và nhắc về ngày cô đưa toàn bộ tiền tiết kiệm cho anh khởi nghiệp, kèm theo bản cam kết anh từng ký:
Nếu một ngày phụ nghĩa, toàn bộ cơ sở anh gây dựng sẽ trở thành khoản nợ phải hoàn trả.
Sự coi thường của mẹ chồng chỉ nhận lại một nụ cười chua chát từ Ngọc Mai.
Năm năm sau, tại một tập đoàn tài chính lớn ở Hà Nội, bộ hồ sơ xin đầu tư của công ty Trần Quốc Huy được đặt lên bàn làm việc của Tổng giám đốc Nguyễn Ngọc Mai.
Doanh nghiệp của Quốc Huy đang đứng trước nguy cơ phá sản.
Khi Quốc Huy tìm đến cuộc họp để cầu xin sự giúp đỡ và ngỏ ý muốn nói lời tạ lỗi, Ngọc Mai chỉ đáp lại bằng sự chuyên nghiệp và lạnh lùng.
Tuy nhiên, thái độ của cô chỉ thay đổi khi nhận được cuộc gọi khẩn cấp từ bệnh viện.
Y tá báo rằng bà Lê Thị Hồng đang trong tình trạng nguy cấp và liên tục đòi gặp cô để tiết lộ một sự thật động trời về sự cố năm xưa — sự thật mà suốt năm năm qua cô vẫn luôn bị lừa dối…
Khi Nguyễn Ngọc Mai bước vào phòng bệnh, bà Lê Thị Hồng đã gầy rộc, đôi mắt trũng sâu hiện rõ sự hối hận muộn màng.
Trong hơi thở gấp gáp, bà Hồng run rẩy thú nhận rằng bi kịch năm xưa không phải do một tai nạn ngẫu nhiên.
Vì muốn tống khứ Ngọc Mai ra khỏi nhà để lấy chỗ cho Phạm Khánh Linh — con gái của một gia đình giàu có vào thời điểm đó — bà đã cố tình cho cô dùng những thực phẩm có chất kích thích co bóp tử cung trong suốt thời gian cô mang thai.
Sự thật tàn nhẫn ấy khiến Ngọc Mai bàng hoàng.
Nhưng cô không còn rơi một giọt nước mắt nào cho những con người độc ác ấy nữa.
Nhưng quả báo đến sớm hơn họ nghĩ.
Phạm Khánh Linh, sau khi kết hôn với Trần Quốc Huy, đã bộc lộ bản chất là một kẻ ăn chơi trác táng, đem toàn bộ tài sản của gia đình họ Trần đi cầm cố và khiến nợ nần chồng chất.
Công ty do Quốc Huy đứng tên thực chất cũng chỉ còn là một vỏ bọc, chìm trong nợ nần.
Ngay thời điểm Quốc Huy nghĩ rằng mình có thể bấu víu vào tập đoàn của Ngọc Mai để sống sót, cô đã kích hoạt điều khoản trong bản hợp đồng năm xưa.
Với tư cách là chủ nợ hợp pháp, nắm giữ toàn bộ tài sản thế chấp ban đầu, cô chính thức nộp đơn khởi kiện ra tòa, yêu cầu phong tỏa toàn bộ tài sản của Trần Quốc Huy để thu hồi khoản nợ.
Chỉ trong vòng một tháng, căn nhà của gia đình họ Trần bị kê biên.
Phạm Khánh Linh lập tức ký đơn ly hôn, ôm lấy phần tài sản còn sót lại rồi biến mất, bỏ mặc Quốc Huy cùng người mẹ già bệnh tật không một xu dính túi.
Từ một doanh nhân bảnh bao, Trần Quốc Huy trở thành kẻ trắng tay.
Hàng ngày, anh phải chạy xe ôm công nghệ và làm những công việc chân tay để trả nợ, đồng thời lo tiền viện phí cho mẹ.
Nhìn ngôi nhà cũ bị dán phong bì niêm phong và người chồng cũ quỳ gối van xin sự tha thứ trong tuyệt vọng ngoài cổng tập đoàn, Nguyễn Ngọc Mai chỉ bình thản bước vào xe ô tô.
Cô đã đòi lại tất cả những gì thuộc về mình.
Cô khép lại quá khứ đau thương, để từ đó sống một cuộc đời kiêu hãnh, độc lập và rực rỡ.