
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ngày ra tòa l::y h::ôn người chồng đắc ý vì sắp được lấy người mình yêu. Nhưng sau khi nghe con gái 7 tuổi nói với thẩm phán một câu, đã khiến anh chồng t::ái m::ặt…
Sáng đầu tuần, không khí trong Phòng xử số 2 chìm trong khoảng lặng oi bức. Trịnh Quốc Bảo ngồi tựa lưng vào ghế, chiếc áo sơ mi vuốt phẳng phiu nhưng mu bàn tay gân guốc lại liên tục co siết quanh chiếc ví da. Đối diện anh là Vũ Hoàng Yến, gương mặt đượm buồn dù đã cố che phấn mỏng, đôi mắt sưng húp tấy đỏ. Tay trái cô ghì chặt xấp tài liệu, tay phải không rời đôi bàn tay bé nhỏ của con gái.
Bé Trịnh Ngọc Mai Chi, tròn bảy tuổi, mang đôi gò má phúng phính và hai bím tóc cài nơ xanh. Con bé ngơ ngác nhìn quanh căn phòng uy nghiêm, thỉnh thoảng lại nhìn về phía cha. Bảo vội vã ngoảnh mặt sang hướng khác, tránh né ánh nhìn trong trẻo đang xoáy sâu vào tâm trí anh.
Vị thẩm phán nghiêm nghị cất giọng: “Tòa tiến hành phiên xử yêu cầu ly hôn của anh Bảo. Tranh chấp chính nằm ở quyền nuôi con và nghĩa vụ đóng góp.”
Bảo đứng phắt dậy, chất giọng gay gắt: “Tôi nộp đơn vì cô ấy quá vô lý, liên tục kiểm soát quyền riêng tư khiến tôi chịu áp lực nặng nề.” Yến nở nụ cười chua chát: “Vô lý sao? Những cuộc gọi giấu tên giữa đêm, những chuyến công tác đột xuất cùng thuộc cấp… tôi đều nắm rõ.”
Bảo gạt đi: “Đó hoàn toàn là công việc!” Yến đáp lại bằng việc rút ra xấp tài liệu sao chép những giao dịch tài chính bất thường cùng lịch trình di chuyển trùng khớp của chồng với người khác.
Trong lúc không khí căng thẳng lên đến đỉnh điểm, vị thẩm phán nhẹ nhàng hướng mắt về phía đứa trẻ: “Cháu Mai Chi, cháu có điều gì muốn chia sẻ với tòa không?”
Con bé nép sát vào lòng mẹ, thút thít: “Cháu chỉ ước mẹ không phải khóc mỗi đêm…” Rồi bất ngờ, Mai Chi buông tay mẹ, bước tiến lên một bước dài. Đôi mắt bé xoe tròn nhìn thẳng lên bục thẩm phán, cất giọng vô cùng dứt khoát: “Thưa bác, cháu có thể nói cho bác một bí mật mà mẹ hoàn toàn không biết không?”
Toàn bộ không gian như ngưng đọng. Sắc mặt Bảo lập tức xám ngắt, mồ hôi hột rịn ra trên trán. Anh chồm người tới, giọng lạc đi vì hoảng loạn: “Mai Chi! Con… dừng lại ngay!”……
Con bé không hề quay đầu lại nhìn người cha đang mất bình tĩnh. Sự kiên định lạ kỳ trên gương mặt một đứa trẻ mới bảy tuổi khiến cả hội đồng xét xử lẫn những người dự khán đều phải nín thở chờ đợi.
Thẩm phán ôn tồn ra hiệu cho Bảo giữ trật tự, rồi nhẹ nhàng gật đầu với Mai Chi: “Cháu cứ nói, ở đây mọi người sẽ nghe cháu.”
Mai Chi đưa bàn tay nhỏ nhắn vào chiếc cặp sách mầm non màu vàng mà con bé luôn đeo trên lưng. Từ bên trong, em rút ra một chiếc máy ghi âm nhỏ hình chú gấu bông đã cũ—món quà mà Bảo từng mua tặng con gái nhân dịp sinh nhật tròn 6 tuổi.
“Mẹ tưởng đây chỉ là đồ chơi bình thường,” Mai Chi ngây thơ cất giọng, “nhưng mỗi lần ấn vào cái mũi của gấu, nó sẽ thu lại những gì mọi người nói. Bố dặn cháu phải giấu mẹ, để ở góc giường phòng ngủ của bố mẹ. Bố bảo đây là ‘trò chơi gián điệp’ của hai bố con.”
Lúc này, toàn bộ gò má của Bảo trắng bệch không còn một hạt máu. Anh run rẩy bấu chặt vào mép bàn, môi giật giật nhưng không thốt nên lời. Yến ngơ ngác nhìn con gái, rồi quay sang nhìn chồng với sự ngạc nhiên lẫn bàng hoàng.
Mai Chi bấm nhẹ vào chiếc mũi nhỏ của chú gấu bông. Lập tức, âm thanh vang lên qua hệ thống loa phát lại của thiết bị micro.
Đó không chỉ là tiếng cãi vã. Âm thanh ghi lại rõ mùng một một giọng nói trầm thấp của Bảo đang trao đổi với một luật sư riêng: “Phải làm cho Yến kiệt sức về tâm lý. Hãy dàn xếp các khoản nợ giả lập để cô ấy vướng vào tranh chấp tài chính, không còn đủ điều kiện kinh tế nuôi con. Khi cô ấy hoảng loạn và hành động cảm tính, chúng ta sẽ thu thập bằng chứng chứng minh cô ấy bị bất ổn tâm thần…”
Tiếp theo đó là đoạn hội thoại giữa Bảo và một người phụ nữ lạ mặt, bàn tính chi tiết việc chuyển toàn bộ bất động sản đứng tên chung sang cho người thân đứng giùm, đồng thời chủ động cài cắm những tin nhắn mập mờ để kích động Yến nổi giận, tạo cớ “không thể tiếp tục sống chung do vợ kiểm soát vô lý”.
Mỗi câu, mỗi từ phát ra từ chiếc máy ghi âm nhỏ bé như những lưỡi dao cứa vào không gian yên lặng của phòng xử. Yến bàng hoàng đến mức ngã khuỵu xuống ghế, hai tay ôm lấy mặt, không thể tin người chồng chung sống tám năm trời lại có thể lập nên một kịch bản tàn nhẫn đến mức ấy để đẩy cô vào đường cùng, tước đoạt mất đứa con duy nhất.
Vị thẩm phán chau mày, ánh mắt trở nên vô cùng nghiêm khắc. Ông lập tức yêu cầu thư ký tòa tiếp nhận chiếc máy ghi âm làm bằng chứng phát sinh tại phiên tòa, đồng thời đề nghị lực lượng an ninh giữ trật tự khi Bảo bắt đầu mất kiểm soát, gào lên trong vô vọng.
“Tại sao… tại sao con lại làm vậy?” Bảo gục xuống bàn, giọng nghẹn ngào nhìn con gái.
Mai Chi nhìn cha, đôi mắt rấn rấn nước nhưng giọng nói lại vô cùng trong trẻo: “Bố dạy cháu không được dối trá. Đêm nào mẹ cũng khóc vì nghĩ mẹ làm gia đình mình tan vỡ. Cháu nghe thấy hết những gì bố nói trong máy ghi âm khi cháu giả vờ ngủ. Cháu không muốn bố làm đau mẹ nữa.”
Phiên tòa kết thúc với quyết định hoãn xử để chuyển hồ sơ sang cơ quan điều tra làm rõ dấu hiệu tẩu tán tài sản và hành vi vu khống, tạo dựng hồ sơ giả. Yến ôm chầm lấy con gái vào lòng, nước mắt lăn dài trên má, nhưng lần này không phải vì đau đớn hay sợ hãi, mà là sự nhẹ nhõm khi sự thật đã bước ra ánh sáng nhờ sự dũng cảm của đứa con thơ.