
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Đến bây giờ, mỗi lần xem lại ảnh cưới, tôi vẫn nhớ như in chuyện xảy ra ngay trong ngày trọng đại của mình.
Ai cũng bảo ngày cưới là ngày vui nhất của một cô gái. Tôi cũng từng nghĩ như vậy. Cho đến khi vừa hoàn thành lễ gia tiên, tôi đã gặp một tình huống mà cả đời chắc cũng không quên được.
Nhà chồng tôi khá đông họ hàng. Từ sáng sớm, sân nhà đã kín người ra vào chúc mừng, tiếng cười nói rộn ràng khắp nơi. Tôi vốn là người hướng nội nên có phần hồi hộp, chỉ sợ sơ suất điều gì khiến mọi người không hài lòng.
Trước hôm cưới, mẹ chồng còn nhẹ nhàng dặn:
“Con cứ tự nhiên như ở nhà. Có gì không biết thì hỏi mẹ, đừng ngại.”
Câu nói ấy khiến tôi yên tâm hơn rất nhiều.
Sau khi hoàn tất các nghi lễ, em gái chồng bảo tôi lên phòng nghỉ một lát để chỉnh lại váy và trang điểm trước khi chụp ảnh cùng họ hàng.
Hai chị em vừa mở cửa phòng thì đều đứng sững.
Chiếc giường được trang trí từ sáng giờ đã không còn nguyên vẹn.
Khăn trang trí bị tháo xuống đặt lộn xộn.
Những chiếc gối mới tinh bị xê dịch khắp nơi.
Bàn trang điểm đầy vỏ bánh kẹo và chai nước uống dở.
Điều khiến tôi bất ngờ nhất là hai đứa trẻ đang chạy nhảy trong phòng, vừa cười vừa ném những cánh hoa trang trí xuống sàn.
Ở góc phòng, một người phụ nữ đang thản nhiên ngồi bấm điện thoại.
Đó là chị họ của chồng.
Thấy chúng tôi bước vào, chị chỉ ngẩng lên nhìn rồi cười:
“Ô, cô dâu lên rồi à?”
Em gái chồng lịch sự nói:
“Chị ơi, lát anh chị còn chụp ảnh, chị cho các cháu xuống dưới chơi giúp em nhé.”
Chị ấy nhún vai.
“Có gì đâu mà căng. Trẻ con thì phải chạy nhảy chứ.”
Tôi cố giữ bình tĩnh.
“Không sao đâu chị, chỉ là phòng mới chuẩn bị xong nên em sợ các bé nghịch bị hỏng.”
Nghe vậy, chị ấy bỗng đổi sắc mặt.
“Ý em là chị không biết dạy con à?”
Tôi giật mình.
“Không… em không có ý đó.”
“Thế em nói vậy là ý gì?”
Không khí trong phòng bỗng chùng xuống.
Đúng lúc ấy, chồng tôi bước lên.
Vừa nhìn thấy căn phòng, anh khựng lại vài giây.
Anh nhẹ nhàng nói:
“Chị cho các cháu xuống dưới giúp em nhé. Lát bên chụp ảnh lên rồi.”
Ai ngờ chị họ cười nhạt.
“Nhà này có mỗi cái phòng mà làm như phòng triển lãm.”
Nói xong, chị còn gọi hai đứa nhỏ tiếp tục chơi.
Một đứa vô tình làm rơi chiếc khung ảnh cưới xuống sàn.
May mắn chỉ bung khung chứ ảnh không rách.
Chồng tôi bắt đầu khó chịu.
“Chị, em nói nghiêm túc đấy.”
Tiếng nói lớn dần khiến vài người dưới nhà chạy lên.
Mẹ chồng vừa bước vào đã nhìn quanh căn phòng rồi thở dài.
Bà không quát, chỉ bình tĩnh hỏi:
“Ai cho các cháu lên đây chơi?”
Chị họ đáp ngay:
“Em thấy phòng rộng thì cho tụi nhỏ lên ngồi một lúc.”
Mẹ nhìn chiếc khung ảnh dưới đất rồi nhẹ giọng:
“Đây là phòng mẹ chuẩn bị cho hai đứa cả tháng nay. Nếu các cháu hiếu động, mình nên chọn chỗ khác rộng rãi hơn.”
Ai cũng nghĩ câu chuyện đến đó là xong.
Nhưng chị họ bỗng bật cười.
“Con dâu mới về mà được chiều quá nhỉ.”
Rồi quay sang nhìn tôi từ đầu đến chân.
“Còn chưa chính thức ở nhà này đã khiến cả nhà phải xoay quanh mình.”
Không khí bỗng trở nên gượng gạo.
Tôi định lên tiếng giải thích thì mẹ chồng khẽ nắm tay, ra hiệu im lặng.
Bà chỉ nói một câu:
“Hôm nay là ngày vui của các con. Mọi chuyện để sau.”
Tôi cứ nghĩ mẹ muốn dĩ hòa vi quý.
Cho đến khi buổi tối, sau khi khách khứa gần về hết, mẹ bất ngờ gọi riêng cả gia đình vào phòng khách.
Trên bàn là một chiếc phong bì màu nâu và một chiếc USB.
Mẹ nhìn chị họ rất lâu rồi chậm rãi nói:
“Có một chuyện mẹ nghĩ không thể im lặng thêm nữa. Trước khi nói, mọi người xem cái này đã.”
Chị họ đang còn cười bỗng khựng lại.
Còn tôi thì hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chiếc USB đó… hóa ra lại là thứ khiến cả căn phòng lặng đi chỉ vài phút sau.
Không ai hiểu vì sao mẹ lại đặt một chiếc USB lên bàn.
Ngay cả chị họ cũng chỉ cười nhạt, tỏ vẻ chẳng có chuyện gì đáng bận tâm.
Mẹ quay sang em trai chồng tôi.
“Con cắm giúp mẹ vào tivi.”
Căn phòng im phăng phắc.
Màn hình hiện lên hình ảnh từ camera ở hành lang tầng hai.
Đó là đoạn ghi lại khoảng hơn một tiếng trước khi tôi lên phòng.
Trong video, chị họ dẫn hai con đi thẳng lên tầng.
Một người cô trong họ còn hỏi:
“Phòng của cô dâu chú rể đấy, lên làm gì?”
Chị ấy cười:
“Cho bọn trẻ vào chơi một lúc có sao đâu.”
Người cô kia còn nhắc:
“Phòng mới trang trí xong, đừng để tụi nhỏ nghịch.”
Chị chỉ khoát tay.
“Có gì đâu.”
Đoạn tiếp theo khiến cả nhà đều bất ngờ.
Camera trước cửa phòng ghi lại cảnh chị mở cửa, để mặc hai đứa trẻ chạy vào trong.
Một lát sau, chị còn lấy điện thoại ra gọi video cho một người bạn.
Tiếng nói trong đoạn ghi hình nghe khá rõ.
“Phòng cưới làm cầu kỳ quá, lát cô dâu lên kiểu gì cũng phải dọn.”
Có người bên đầu dây bên kia cười.
“Thế em không sợ bị nói à?”
Chị đáp ngay:
“Có gì mà sợ.”
Đến đây, cả căn phòng lặng như tờ.
Tôi ngồi cạnh chồng mà tay lạnh ngắt.
Thật lòng tôi chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện lại là cố ý.
Mẹ không nói gì.
Đợi video phát hết, bà mới tắt tivi.
Rồi nhìn chị họ.
“Con còn muốn giải thích gì không?”
Lúc này, vẻ tự tin ban đầu của chị đã biến mất.
Chị cúi đầu vài giây rồi nhỏ giọng:
“Con chỉ đùa thôi.”
Mẹ bình tĩnh đáp:
“Đùa cũng phải đúng lúc.”
“Nhưng con đâu làm hỏng gì.”
Mẹ khẽ lắc đầu.
“Con không làm hỏng căn phòng.”
“Con làm hỏng không khí của ngày cưới.”
Câu nói ấy khiến tất cả đều im lặng.
…
Bố chồng tôi từ đầu đến cuối không lên tiếng.
Đến lúc này mới chậm rãi nói:
“Nhà mình đông người, va chạm là chuyện bình thường. Nhưng hôm nay là ngày vui của hai đứa nhỏ. Nếu là người lớn thì phải biết nghĩ.”
Chị họ vẫn cố thanh minh.
“Con chỉ thấy mọi người quan trọng hóa mọi chuyện.”
Lần này, chồng tôi mới lên tiếng.
“Em chưa từng yêu cầu ai phải chiều mình.”
“Chỉ mong mọi người tôn trọng ngày cưới của vợ chồng em.”
“Từ lúc lên phòng, vợ em còn là người nói chuyện nhẹ nhàng nhất.”
Tôi kéo nhẹ tay chồng, ra hiệu đừng nói nữa.
Thật ra tôi không muốn vì mình mà cả nhà mất vui.
Mẹ hiểu ý nên quay sang nắm lấy tay tôi.
Bà cười hiền.
“Con không cần phải nhịn chỉ vì sợ người khác đánh giá.”
“Hiền là tốt.”
“Nhưng hiền không có nghĩa là chấp nhận mọi chuyện.”
Đó là câu nói tôi nhớ mãi.
…
Một lúc sau, chị họ bất ngờ đứng dậy.
Chị nhìn sang tôi.
“Lúc chiều… chị nóng tính.”
“Tính chị hay nói trước nghĩ sau.”
“Tại chị thấy ai cũng khen em nên chị có chút chạnh lòng.”
Cả nhà đều ngạc nhiên.
Thì ra từ lần tôi về ra mắt, nhiều người lớn trong họ khen tôi lễ phép, biết cư xử.
Trong khi chị vốn là người được mọi người quý mến trước đó.
Chính sự so sánh vô tình ấy khiến chị nảy sinh cảm giác khó chịu.
Mẹ khẽ thở dài.
“Con hơn ba mươi tuổi rồi.”
“Không ai lấy tình cảm trong gia đình ra để hơn thua.”
Chị họ cúi đầu.
Một lúc lâu sau mới quay sang nói với tôi:
“Xin lỗi em.”
“Tất cả những gì xảy ra hôm nay là lỗi của chị.”
Tôi nhìn chị rồi mỉm cười.
“Em không giận.”
“Em chỉ mong từ sau, nếu có điều gì chưa hài lòng thì mình nói thẳng với nhau.”
Chị gật đầu.
Lần đầu tiên kể từ khi gặp nhau, tôi thấy ánh mắt chị không còn sự khó chịu như trước.
…
Tối hôm đó, khi khách đã về gần hết, mẹ chồng lặng lẽ mang lên phòng một bộ chăn ga mới.
Tôi vội đỡ lấy.
“Mẹ để con làm.”
Bà cười.
“Hôm nay con mệt rồi.”
“Mẹ thay giúp hai đứa.”
Nhìn mẹ cẩn thận vuốt từng góc ga trải giường, chỉnh lại từng chiếc gối, tự nhiên tôi thấy sống mũi cay cay.
Có lẽ điều khiến một cô gái yên tâm nhất sau khi lấy chồng không phải là nhà lớn hay điều kiện đầy đủ.
Mà là biết rằng, khi có chuyện xảy ra, sẽ có người đứng về phía lẽ phải.
…
Sáng hôm sau, trước khi vợ chồng tôi về lại thành phố, mẹ gọi tôi ra cổng.
Bà dúi vào tay tôi một chiếc hộp nhỏ.
Bên trong là đôi bông tai ngọc trai.
“Mẹ mua lâu rồi.”
“Định tối qua đưa nhưng đông người quá.”
Tôi vội nói:
“Con không nhận đâu mẹ.”
Bà cười hiền.
“Không phải quà cưới.”
“Mà là lời xin lỗi.”
Tôi ngạc nhiên.
“Mẹ có làm gì sai đâu ạ.”
Mẹ nhẹ nhàng nắm tay tôi.
“Con về làm dâu nhà mẹ.”
“Để con phải buồn ngay trong ngày cưới.”
“Dù không phải lỗi của mẹ, mẹ vẫn thấy mình có trách nhiệm.”
Nghe đến đó, tôi không kìm được nước mắt.
Tôi ôm lấy mẹ.
Lần đầu tiên gọi một tiếng:
“Mẹ.”
Bà vỗ nhẹ lên vai tôi.
“Chào mừng con về nhà.”
Đã ba năm kể từ ngày cưới ấy.
Mỗi lần có ai hỏi tôi điều may mắn nhất sau khi kết hôn là gì, tôi luôn trả lời rằng:
“Tôi không may mắn vì lấy được một gia đình hoàn hảo.”
“Mà may mắn vì trong gia đình ấy luôn có một người mẹ chồng biết phân biệt đúng sai, không thiên vị và sẵn sàng bảo vệ con dâu khi con dâu không làm gì sai.”
Tôi tin rằng, trong bất kỳ gia đình nào, sự công bằng luôn là nền tảng để mọi người có thể sống với nhau lâu dài.
Và đôi khi, chỉ một câu nói đứng về lẽ phải của người mẹ cũng đủ để một cô gái cảm thấy quyết định lấy chồng của mình là hoàn toàn xứng đáng.