
Nếu hôm ấy tôi không dừng lại mua một tờ vé số, có lẽ cả cuộc đời này tôi cũng không bao giờ biết đến nó – một đứa trẻ gầy gò, da sạm nắng, giọng khàn đặc vì hét giữa dòng xe cộ mỗi ngày.
Nhưng đôi khi, số phận lại sắp đặt những cuộc gặp gỡ mà chính chúng ta cũng không hiểu nổi.
Hôm đó là một buổi chiều nắng gắt. Tôi đứng trước một quán cà phê trên phố lớn, chờ bạn. Dòng xe cộ đông nghịt, còi inh ỏi, người chen người. Giữa cái ồn ào đó, tiếng rao quen thuộc vang lên:
“Ai mua vé số không… may mắn đây…!”
Tôi quay lại.
Một cậu bé khoảng chừng 10–11 tuổi, tay cầm xấp vé số đã nhàu nhĩ. Áo nó rộng thùng thình, bạc màu. Dép thì lệch quai. Nhưng ánh mắt… lại sáng lạ.
Nó nhìn tôi, chìa ra một tờ:
“Chú mua giúp con một tờ đi.”
Tôi vốn không có thói quen mua vé số. Nhưng không hiểu sao hôm đó, tôi lại rút ví.
“Bao nhiêu?”
“10 nghìn.”
Tôi đưa tiền, nhận tờ vé. Nó cười, nụ cười rất nhanh, rồi quay đi tiếp tục rao.
Chuyện lẽ ra dừng ở đó.
Cho đến khi một chiếc xe sang bóng loáng dừng lại ngay trước mặt tôi.
Một chiếc xe mà chỉ cần nhìn qua cũng biết giá trị của nó không dưới vài tỷ. Mọi ánh mắt xung quanh đều dồn về phía đó. Người ta bắt đầu xì xào:
“Xe của ông Hưng đấy.”
“Tỷ phú bất động sản đó hả?”
“Đúng rồi, nghe nói giàu lắm…”
Cánh cửa xe mở ra.
Một người đàn ông trung niên bước xuống. Vest chỉnh tề, đồng hồ sáng loáng, dáng đi tự tin. Ông ta không cần nói gì, cũng toát ra cái uy của người có tiền.
Đúng lúc đó…
Cậu bé bán vé số ban nãy bỗng quay phắt lại.
Nó nhìn chằm chằm vào người đàn ông.
Ánh mắt không còn ngây thơ nữa.
Mà… đầy căng thẳng.
Rồi bất ngờ, nó hét lên:
“Xuống xe ngay!”
Cả con phố như khựng lại một giây.
Người ta quay sang nhìn nó như nhìn một kẻ điên.
Có người cười:
“Thằng bé này bị sao vậy?”
“Dám hét vào mặt ông Hưng à?”
Tôi cũng sững sờ.
Người đàn ông kia nhíu mày, quay lại:
“Cái gì?”
Cậu bé tiến lên một bước, giọng lớn hơn:
“Xuống xe ngay! Ra xa chiếc xe đó!”
Bảo vệ của ông Hưng lập tức tiến lại, quát:
“Mày làm loạn cái gì đấy? Tránh ra!”
Nhưng cậu bé không lùi.
Nó nhìn thẳng vào người đàn ông, giọng run nhưng dứt khoát:
“Xe đó… có vấn đề! Xuống ngay đi!”
Đám đông bắt đầu xì xào lớn hơn.
“Chắc nó muốn gây chú ý.”
“Hay định xin tiền?”
“Đuổi nó đi đi, mất mặt quá.”
Người đàn ông – ông Hưng – tỏ ra khó chịu:
“Đưa nó đi chỗ khác.”
Bảo vệ định kéo cậu bé đi.
Nhưng nó vùng ra, hét lớn hơn:
“Nổ đấy! Xe đó sắp nổ!”
Không khí như đông cứng.
Một vài người cười phá lên:
“Nghe nó kìa, phim hành động à?”
“Thằng bé tưởng mình là anh hùng chắc?”
Tôi đứng đó, tim đập nhanh hơn. Không hiểu vì sao, nhưng ánh mắt của cậu bé… không giống đang nói dối.
Nó không hề có vẻ đùa.
Mà là… hoảng sợ thật sự.
Ông Hưng nhìn nó vài giây, rồi quay sang tài xế:
“Kiểm tra xem.”
Tài xế mở cửa xe, cúi xuống nhìn qua loa.
“Không có gì đâu, thưa ông.”
Ông Hưng gật đầu, định bước vào lại.
Cậu bé hét lên lần cuối:
“Đừng! Làm ơn!”
Giọng nó… gần như vỡ ra.
Một giây.
Hai giây.
Không ai biết nên tin hay không.
Rồi… một người phụ nữ trong đám đông nói nhỏ:
“Hay là… cứ tránh ra một chút đi?”
Ông Hưng dừng lại.
Có lẽ vì một phần tò mò.
Hoặc… vì ánh mắt của cậu bé quá ám ảnh.
Ông bước lùi lại vài bước.
Chỉ vài bước thôi.
Và đúng lúc đó…
“MỘT TIẾNG NỔ LỚN VANG LÊN.”
Chiếc xe phát nổ ngay giữa phố.
Lửa bùng lên dữ dội.
Mọi người hét lên, hoảng loạn, chạy tán loạn.
Tôi đứng chết lặng.
Tai ù đi.
Mùi khét, khói đen, tiếng la hét… tất cả hòa vào nhau.
Chỉ trong vài giây, chiếc xe sang trọng đã biến thành một khối cháy đen.
Nếu ông Hưng vừa bước vào…
Tôi không dám nghĩ tiếp.
Năm phút sau, cả con phố đã bị phong tỏa.
Cảnh sát, cứu hỏa, xe cấp cứu… tất cả đổ về.
Người ta bắt đầu bàn tán, quay clip, đăng lên mạng.
Tin tức lan nhanh như cháy rừng.
“Một vụ nổ xe giữa trung tâm thành phố.”
“Nam tỷ phú suýt chết trong gang tấc.”
“Người cứu ông… là một cậu bé bán vé số.”
Tôi quay lại tìm cậu bé.
Nó đứng cách đó không xa, mặt tái mét, tay run lên.
Một cảnh sát tiến lại:
“Cháu… làm sao cháu biết?”
Nó im lặng.
Một lúc sau, nó nói nhỏ:
“Cháu… nghe thấy.”
“Nghe thấy gì?”
“Tiếng… tích tắc.”
Mọi người nhìn nhau.
Không ai hiểu.
Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó.
Tối hôm đó, tôi không ngủ được.
Hình ảnh cậu bé cứ hiện lên trong đầu.
Ánh mắt nó… không phải của một đứa trẻ bình thường.
Ngày hôm sau, tôi quay lại con phố đó.
Tôi hỏi người bán hàng rong, hỏi bảo vệ, hỏi bất cứ ai có thể.
Cuối cùng, tôi tìm được nó.
Nó ngồi ở một góc vỉa hè, vẫn xấp vé số trên tay.
Như chưa có chuyện gì xảy ra.
Tôi lại gần:
“Cháu… hôm qua…”
Nó nhìn tôi, nhận ra:
“Chú mua vé số hôm qua đúng không?”
Tôi gật đầu.
Tôi ngồi xuống cạnh nó.
“Cháu nói thật cho chú biết… sao cháu biết chiếc xe đó sẽ nổ?”
Nó im lặng một lúc lâu.
Rồi nói:
“Cháu không biết.”
“Không biết?”
“Cháu chỉ… thấy quen.”
“Quen?”
Nó gật đầu.
“Giống như… ngày xưa.”
Tim tôi chợt thắt lại.
“Ngày xưa… là sao?”
Nó cúi đầu, giọng nhỏ đi:
“Bố cháu… chết vì nổ xe.”
Tôi lặng người.
Nó tiếp tục:
“Hôm đó… trước khi xe nổ… cháu cũng nghe thấy tiếng đó.”
“Một tiếng… tích tắc rất nhỏ.”
“Cháu nói với bố… nhưng bố không tin.”
Nó ngẩng lên, mắt đỏ hoe:
“Lần này… cháu không muốn lặp lại nữa.”
Tôi không biết nói gì.
Chỉ cảm thấy… cổ họng nghẹn lại.
Một đứa trẻ… đã mất cha vì một tai nạn.
Và rồi… nó cứu một người khác bằng chính ký ức đau đớn đó.
Nhưng câu chuyện… lại rẽ sang một hướng khác.
Ba ngày sau, tin tức mới xuất hiện.
Cảnh sát công bố:
“Vụ nổ không phải tai nạn.”
“Mà là… một thiết bị nổ được gài sẵn.”
Cả thành phố rúng động.
Ai đó… đã muốn giết ông Hưng.
Và nếu không có cậu bé…
Kết cục đã khác.
Người ta bắt đầu đặt câu hỏi:
“Làm sao một đứa trẻ lại nhận ra điều mà người lớn không thấy?”
“Chỉ là trùng hợp… hay còn gì khác?”
Có người gọi nó là “đứa trẻ có giác quan thứ sáu”.
Có người lại nghi ngờ:
“Hay nó có liên quan?”
Mạng xã hội chia làm hai luồng.
Một bên ca ngợi.
Một bên nghi ngờ.
Còn tôi…
Tôi chỉ nhớ ánh mắt của nó khi nói:
“Cháu không muốn lặp lại nữa.”
Một tuần sau, tôi quay lại tìm nó.
Nhưng nó đã biến mất.
Không ai biết nó đi đâu.
Không ai biết tên thật của nó.
Chỉ còn lại một câu chuyện.
Một cậu bé bán vé số… hét lên giữa phố, bị coi là làm loạn.
Nhưng 5 phút sau… lại cứu sống một người.
Câu chuyện đó lan khắp nơi.
Có người tin.
Có người không.
Còn bạn…
Nếu hôm đó bạn đứng ở đó…
Bạn sẽ tin lời một đứa trẻ…
Hay sẽ bước lên chiếc xe đó?