
Từ ngày mẹ chồng tôi mất.
Hôm đó là một ngày mưa, tang lễ vừa xong, cả nhà ai cũng kiệt quệ. Bố chồng tôi ngồi lặng trước bàn thờ, mắt đỏ hoe nhưng không rơi nước mắt. Ông không khóc như những người khác, chỉ im lặng đến mức khiến người ta thấy nặng nề.
Chồng tôi nói với tôi vào buổi tối hôm đó:
“Anh muốn đón bố về ở cùng. Ông một mình không ổn.”
Tôi không suy nghĩ lâu.
“Vâng, đưa bố về đi anh.”
Lúc đó tôi thật lòng.
Một phần vì thương ông mới mất vợ. Một phần vì nghĩ đơn giản: nhà có thêm một người thì thêm bát thêm đũa, có gì đâu.
Nhưng tôi không biết…
“Thêm một người” không chỉ là thêm một cái bát.
Mà là thêm một cuộc đời.
Một thói quen.
Một tính cách.
Và cả những điều… không dễ chịu chút nào.
Những ngày đầu, mọi thứ khá ổn.
Bố chồng tôi là người ít nói, sinh hoạt đơn giản. Ông dậy sớm, tập thể dục, rồi ngồi uống trà, đọc báo. Tôi đi làm, chồng tôi đi làm, buổi tối cả nhà ăn cơm cùng nhau.
Ông không khó tính, cũng không soi mói.
Thậm chí, nhiều khi tôi còn thấy ông… dễ chịu hơn cả mẹ chồng trước đây.
Tôi nghĩ mình may mắn.
Nhưng rồi, những chuyện nhỏ bắt đầu xuất hiện.
Bố chồng tôi có lương hưu.
Sáu triệu một tháng.
Không nhiều, nhưng cũng không ít đối với một người già sống cùng con cháu.
Nhưng từ ngày ông dọn về…
Chưa tháng nào ông đưa tôi một đồng tiền ăn.
Ban đầu, tôi không để ý.
Tôi nghĩ: “Ông vừa mất vợ, chắc chưa quen.”
Rồi tôi nghĩ: “Có lẽ ông muốn giữ tiền phòng thân.”
Rồi tôi lại tự nhủ: “Thôi, tiền bạc không quan trọng, miễn gia đình hòa thuận là được.”
Nhưng con người mà…
Không ai có thể nhịn mãi những điều khiến mình khó chịu.
Chi phí sinh hoạt trong nhà tăng lên rõ rệt.
Tiền điện tăng.
Tiền nước tăng.
Tiền ăn cũng tăng.
Mỗi tháng tôi phải cân đối chi tiêu nhiều hơn, đôi khi phải cắt bớt những khoản riêng của mình.
Có tháng tôi muốn mua một chiếc váy mới, nhưng lại thôi.
Có lần tôi định đi spa, rồi lại nghĩ đến tiền chợ, tiền học của con… và bỏ qua.
Trong khi đó, bố chồng tôi…
Vẫn đều đặn mỗi sáng uống trà ngon, chiều đi cà phê với mấy ông bạn già, tối xem tivi.
Có lần tôi vô tình thấy ông đếm tiền.
Từng tờ một.
Rất cẩn thận.
Nhét vào một chiếc túi nhỏ, rồi cất vào tủ.
Tôi đứng ngoài cửa, lòng chợt lạnh đi.
Tôi không phải người tính toán.
Nhưng tôi bắt đầu thấy… không công bằng.
Tôi đi làm cả ngày, về lo cơm nước, giặt giũ, chăm con, chăm cả bố chồng.
Còn ông… chỉ sống.
Mà lại sống bằng tiền của tôi.
Một lần, tôi thử nói bóng gió với chồng.
“Anh này, bố có lương hưu mà… hay mình bảo bố góp tiền ăn một chút?”
Chồng tôi đang xem điện thoại, ngẩng lên nhìn tôi.
“Em tính toán thế à?”
Tôi sững lại.
“Em không phải tính toán, nhưng… chi phí cũng tăng lên mà.”
Anh thở dài.
“Bố anh già rồi. Sáu triệu đó ông còn phải phòng thân. Em đừng để ý mấy chuyện nhỏ.”
“Nhỏ?” – tôi cười nhạt – “Một tháng vài triệu tiền ăn không phải nhỏ đâu anh.”
“Thì mình gánh được mà.”
Câu nói đó…
Làm tôi im lặng.
Từ hôm đó, tôi không nhắc lại chuyện tiền bạc nữa.
Nhưng trong lòng… có gì đó thay đổi.
Tôi bắt đầu để ý nhiều hơn.
Để ý xem ông ăn gì, dùng gì, tiêu gì.
Và càng để ý… tôi càng khó chịu.
Ông ăn uống rất “kỹ”.
Cá phải là cá tươi.
Thịt phải là thịt ngon.
Rau phải là rau sạch.
Có lần tôi mua cá rẻ hơn một chút, ông chỉ ăn vài miếng rồi bỏ.
“Cá này tanh.”
Tôi không nói gì.
Nhưng tối đó, tôi đã phải đổ đi gần nửa đĩa cá.
Ông không bao giờ rửa bát.
Không bao giờ giúp việc nhà.
Cũng không bao giờ hỏi tôi: “Hôm nay con mệt không?”
Tất cả đều là… đương nhiên.
Như thể tôi sinh ra là để phục vụ.
Đỉnh điểm là một buổi tối.
Hôm đó tôi đi làm về muộn, mệt rã rời.
Con thì quấy khóc.
Chồng thì đi nhậu chưa về.
Tôi vừa dỗ con, vừa nấu cơm, đầu óc quay cuồng.
Bố chồng tôi ngồi xem tivi.
Đúng 7 giờ, ông gọi:
“Con dâu, cơm xong chưa?”
Tôi cắn răng:
“Dạ, sắp rồi bố.”
5 phút sau:
“Xong chưa?”
Tôi bực.
“Bố đợi con chút.”
Ông không nói gì nữa.
Nhưng khi tôi bưng mâm cơm lên, ông nhìn rồi nói:
“Hôm nay chỉ có thế này thôi à?”
Câu nói đó…
Như giọt nước tràn ly.
Tôi đặt mạnh bát xuống.
“Bố thấy thiếu thì tự nấu thêm đi ạ.”
Không khí im bặt.
Ông nhìn tôi.
Tôi cũng nhìn lại.
Lần đầu tiên… tôi không nhịn.
“Con nói thế là sao?” – giọng ông trầm xuống.
“Con nói đúng thôi ạ. Con đi làm cả ngày, về còn lo hết mọi thứ. Nếu bố thấy không đủ thì bố góp ý nhẹ nhàng, hoặc… góp tiền vào để con lo cho tốt hơn.”
Câu nói vừa dứt…
Tôi biết mình đã đi quá xa.
Ông đứng dậy.
Chậm rãi.
Rồi đi vào phòng.
Không nói thêm một lời.
Tối đó, chồng tôi về.
Ông gọi anh vào phòng.
Hai người nói chuyện rất lâu.
Khi chồng tôi bước ra, mặt anh rất khó coi.
“Em nói gì với bố?”
Tôi kể lại.
Không thiếu một chi tiết.
Anh im lặng.
Rồi nói:
“Em quá đáng rồi.”
Tôi bật cười.
“Em quá đáng? Em nuôi cả nhà này, em quá đáng?”
“Bố anh không cần em nuôi.”
“Thế tiền đâu ra?” – tôi hỏi thẳng.
Anh không trả lời.
Sáng hôm sau…
Có một phong bì đặt trên bàn.
Bên trong là tiền.
Ba triệu.
Và một mảnh giấy.
Chỉ có một dòng:
“Tiền ăn tháng này.”
Tôi cầm phong bì.
Không thấy nhẹ nhõm.
Chỉ thấy… nghẹn.
Từ hôm đó, mỗi tháng ông đều để tiền trên bàn.
Không nói.
Không nhìn.
Không còn gọi tôi là “con dâu” nữa.
Chỉ là “nó”.
Không khí trong nhà… lạnh đi thấy rõ.
Nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó.
Một ngày nọ, tôi vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa ông và một người bạn.
Ông nói:
“Tôi đưa tiền cho nó rồi, nhưng nó vẫn không vừa lòng. Con dâu thời nay… bạc lắm.”
Tôi đứng sau cánh cửa.
Tim thắt lại.
Tối hôm đó, tôi không ăn cơm.
Chỉ ngồi trong phòng.
Nghĩ rất nhiều.
Tôi không biết mình đúng hay sai.
Tôi chỉ biết…
Mình đã mệt.
Rất mệt.
Có người nói tôi thực dụng.
Có người nói tôi hỗn.
Có người lại bảo tôi… chỉ đang bảo vệ quyền lợi của mình.
Còn tôi…
Tôi chỉ là một người phụ nữ bình thường.
Đi làm.
Kiếm tiền.
Chăm con.
Và cố gắng giữ một gia đình… không vỡ.
Nhưng đôi khi…
Điều khó nhất không phải là kiếm tiền.
Mà là sống cùng những người mà mình không thể thay đổi.
Nếu bạn là tôi…
Bạn sẽ im lặng?
Hay bạn sẽ nói ra?
Và nếu nói ra…
Bạn có chắc mình chịu được cái giá phải trả không?