
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Mỗi lần đi làm về nhà toàn con gái, tôi nhìn nhiều cũng thấy chán. Quyết tâm đẻ mãi được một bé trai thì càng nhìn càng thấy không giống mình…
Gia đình ông Nam vốn là dòng tộc lớn có tiếng trong vùng, và ông Toàn – con trai trưởng – luôn mang trên vai áp lực phải có con trai nối dõi tông đường. Nỗi lo ấy biến thành gánh nặng ngạt thở khi ba người con đầu lòng của vợ chồng ông đều là con gái. Những lời xì xầm của họ hàng, sự mỉa mai của người đời khiến không khí trong nhà lúc nào cũng u ám. Bà Hà – vợ ông – vì gánh nặng ấy mà héo mòn, gầy rộc.
Đến lần mang thai thứ tư, dù bác sĩ cảnh báo sức khỏe yếu, bà Hà vẫn quyết định giữ lại mầm sống. Ngày đứa trẻ cất tiếng khóc chào đời và được xác nhận là con trai, ông Toàn vỡ òa trong sung sướng, đặt tên con là Minh.
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Càng lớn, bé Minh lại càng mang nét mặt hoàn toàn trái ngược với ông Toàn. Mọi hoài nghi bắt đầu nảy sinh, biến thành những dằn dỗi, chì chiết mỗi ngày. Nghi ngờ đè nén khiến ông Toàn dần lạnh nhạt, bỏ mặc mái ấm và lao vào cuộc tình bất chính với một người phụ nữ trẻ trung bên ngoài.
Một chiều mưa nặng hạt, ông Toàn trở về nhà với ý định đối diện để chấm dứt tất cả. Vừa bước qua cánh cửa, ông khựng lại khi thấy ba người con gái ngồi lặng im trong phòng khách, đôi mắt đỏ ngầu. Đứa con gái lớn chậm rãi đứng dậy, cầm trên tay một tờ giấy phẳng tiu và tiến về phía ông với ánh nhìn lạnh ngắt…
Tờ giấy được đẩy về phía ông Toàn. Đó là bản kết quả xét nghiệm ADN. Dòng chữ trắng đen hiện rõ mồng một: Tỷ lệ quan hệ huyết thống cha – con giữa ông và bé Minh là 99,9999%.
Ông Toàn chết đứng tại chỗ. Tờ giấy trên tay run lên bần bật rồi rơi xuống sàn. Hóa ra bé Minh mang trọn vẹn những đường nét giống hệt người ông nội đã mất từ lâu – điều mà ông vì bị lòng đố kỵ và sự nghi hão làm mù mắt nên chưa từng nhận ra.
Chưa kịp dứt khỏi sự bàng hoàng, đứa con gái lớn nhìn thẳng vào mắt ông, giọng nghẹn ngào nhưng kiên quyết: “Mẹ không có ở nhà đâu bố. Mẹ nhập viện cấp cứu từ đêm qua vì kiệt sức, nhưng mẹ dặn tụi con đưa cái này cho bố trước khi bố nói bất kỳ điều gì.”
Ông Toàn lao như đên đến bệnh viện. Qua cánh cửa kính phòng hồi sức, ông thấy bà Hà nằm gầy gộc, gương mặt nhợt nhạt bên máy đo nhịp tim. Bác sĩ bước ra, thở dài bảo rằng bà bị suy nhược cơ thể nghiêm trọng do căng thẳng kéo dài và làm việc quá sức.
Nhìn người vợ đã hy sinh cả thanh xuân, chịu đựng bao tủi hờn và nghi kỵ chỉ để vẹn toàn nghĩa vụ cho nhà chồng, ông Toàn quỳ gục xuống bên giường bệnh, ôm lấy bàn tay gầy giuộc của vợ mà khóc nấc lên trong hối hận. Ông chủ động cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ bất chính bên ngoài, đem toàn bộ sự ăn ăn trở về để chăm sóc vợ con, cố gắng nhặt nhạnh từng mảnh vỡ do chính tay mình gây ra. Cả đời còn lại, ông sống trong sự chuộc lỗi, hiểu rằng báu vật lớn nhất của cuộc đời không phải là dư luận hay cái danh “nối dõi”, mà chính là gia đình ấm êm ông từng suýt chút nữa tự tay phá nát.