
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Mồ cô/i cha mẹ từ năm mười tuổi. Cả tuổi thơ của cô chỉ có một chỗ dựa duy nhất là anh tra/i – Tưởng rằng ngày cưới là ngày hạnh phúc nhất đời người, vậy mà với Lan, nó lại trở thành ký ức ca/y đ/ắng không bao giờ quên….
Mai đứng lặng trong chiếc áo dài đỏ thắm, đôi mắt nhòe đi vì nước mắt. Ngày trọng đại vốn dĩ là thời khắc hạnh phúc nhất của người con gái, nhưng với cô, nó lại trở thành ký ức xót xa.
Mai mồ côi cha mẹ từ khi còn nhỏ. Cả tuổi thơ của cô gắn liền với người anh trai tên Tuấn. Anh vừa làm cha, làm mẹ, bươn chải đủ nghề để nuôi cô ăn học nên người. Mai luôn ngoan ngoãn, tự lập và có công việc ổn định. Khi gặp và chuẩn bị kết hôn với Nam, cô tin rằng sự chân thành của mình sẽ được đền đáp.
Nhưng đời không như mơ. Ngay từ lúc bàn chuyện cưới hỏi, gia đình nhà trai đã tỏ vẻ coi thường vì cô không có cha mẹ gánh vác, lại chẳng có của cải mang về. Dù chạnh lòng, anh Tuấn vẫn khuyên em cố nhẫn nhịn vì hạnh phúc tương lai.
Đến đúng ngày thành hôn, sóng gió mới thật sự bùng nổ. Tại sảnh tiệc, đến lượt nghi thức trao quà cưới, bà mẹ chồng tương lai thản nhiên đặt khay nữ trang xuống bàn rồi phát biểu trước mặt quan khách: – “Nhà gái đã chẳng có gì thì thôi, vàng này khỏi trao cho đỡ tốn. Mấy cô gái không gốc gác thế này, bước vào cửa nhà tôi là may mắn lắm rồi, đi cửa sau vào cho đúng lễ nghi.”
Cả hôn trường lặng đi vì bàng hoàng. Mai đứng chết lặng, tủi hờn đến mức không nói nên lời.
Đúng lúc đó, Tuấn tiến thẳng lên sân khấu. Gương mặt anh lạnh đĩnh đạc nhưng đôi mắt đã đỏ ngầu. Anh nắm lấy tay em gái, cất lời dứt khoát: – “Gia đình tôi không giàu, nhưng em gái tôi không phải đồ rẻ múa may cho người ta khinh bỉ. Một nơi coi thường em tôi ngay trong ngày cưới thì không bao giờ xứng đáng làm thông gia!”
Tuấn dứt khoát tuyên bố dẹp bỏ đám cưới. Mai gật đầu trong nước mắt, cô không thể bước vào ngôi nhà coi khinh mình. Chưa dừng lại ở đó, Tuấn rút từ trong túi ra một cuốn sổ hồng cùng một chiếc hộp nhung đỏ đặt vào tay Mai trước sự chứng kiến của tất cả mọi người…
Anh mở chiếc hộp ra, bên trong là 10 cây vàng sáng lấp lánh cùng giấy tờ sở hữu một căn chung cư cao cấp đã đứng tên Mai từ trước.
Tuấn ôm lấy em gái, dứt khoát nói: – “Đây là căn nhà anh đã tích góp mua riêng cho em. Còn đây là quà hồi môn của anh trai dành cho em gái. Em trân quý và xứng đáng với một người biết trân trọng em hơn!”
Mẹ Nam và toàn bộ họ nhà trai sững người, mặt cắt không còn một giọt máu. Bà mẹ chồng tương lai run rẩy, xót xa nhìn mười cây vàng và cuốn sổ đỏ đắt giá mà mình vừa hất hăng bỏ qua. Nam chạy theo níu kéo, van xin Mai suy nghĩ lại, nhưng anh Tuấn đã nắm tay em gái thẳng thắn bước ra khỏi hội trường, bỏ lại sau lưng những lời xầm xí và sự tiếc nuối ngơ ngác của nhà trai.
Thời gian trôi qua, Mai vực dậy tinh thần, chú tâm vào công việc và chuyển đến sống tại căn hộ của riêng mình. Sự độc lập, bản lĩnh cùng nét dịu dàng của cô đã thu hút Thành – một người đàn ông thành đạt, ấm áp và luôn trân trọng cô từ những điều nhỏ nhặt nhất. Ngày Mai lên xe hoa lần nữa, anh Tuấn mỉm cười trao em gái cho người thực sự biết nâng niu cô.
Trong khi đó, Nam và gia đình sau sự cố hôm ấy đã trở thành trò cười cho bạn bè, đối tác. Nhìn thấy Mai hạnh phúc và thành công bên người chồng mới, mẹ Nam chỉ biết thốt lên trong chua chát và hối hận: “Giá như ngày đó mình không nông nổi và coi thường người khác, thì giờ đây gia đình đã có một cô con dâu vừa ngoan hiền, vừa có giá trị đến thế này…” Nhưng tất cả đã quá muộn màng.