
Nếu có ai hỏi tôi điều gì đau nhất trong cuộc đời một người mẹ, tôi sẽ không nói đến bệnh tật, không nói đến nghèo khó. Điều đau nhất… là khi chính đứa con mình nuôi nấng bằng cả cuộc đời… lại không còn nhận ra mình nữa.
Tôi có một đứa con trai.
Tên nó là Huy.
Ngày nó chào đời, tôi đã khóc. Không phải vì đau, mà vì hạnh phúc. Sau bao nhiêu năm chờ đợi, cuối cùng tôi cũng có một đứa con để yêu thương, để đặt hết hy vọng.
Chồng tôi mất sớm.
Huy khi đó mới lên năm.
Tôi một mình nuôi nó lớn.
Những ngày đi làm thuê, tối về lại nhận thêm việc may vá, có những hôm thức đến 2–3 giờ sáng chỉ để kiếm thêm vài chục nghìn. Có lần tôi ngất xỉu ngay trước cửa nhà vì đói và mệt.
Nhưng tôi chưa từng than vãn.
Chỉ cần nhìn thấy Huy ăn no, ngủ yên… là tôi thấy đủ.
Tôi không học cao, nhưng tôi biết… muốn con mình đổi đời, chỉ có con đường học hành.
Tôi bán đi mảnh đất duy nhất của gia đình để cho nó lên thành phố học đại học.
Ngày tiễn nó đi, tôi đứng ngoài cổng, nhìn theo chiếc xe khách khuất dần, nước mắt cứ thế chảy.
Nhưng trong lòng lại thấy… tự hào.
—
Huy học giỏi.
Ra trường, nó xin được việc ở một công ty lớn.
Rồi nó ở lại thành phố, lập nghiệp.
Ban đầu, nó vẫn gọi điện về thường xuyên.
“Mẹ ăn cơm chưa?”
“Mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”
Những câu hỏi đơn giản… nhưng khiến tôi thấy ấm lòng.
Nhưng rồi…
Cuộc sống của nó bận rộn hơn.
Những cuộc gọi thưa dần.
Tin nhắn cũng ít đi.
Tôi hiểu.
Tôi không trách.
Chỉ là… thỉnh thoảng thấy nhớ.
—
Ba năm sau, Huy gọi về:
“Mẹ, con mua được nhà rồi.”
Tôi mừng lắm.
Nó nói:
“Khi nào rảnh mẹ lên chơi nhé.”
Tôi gật đầu, nhưng không đi ngay.
Tôi sợ làm phiền.
Sợ mình không quen với cuộc sống ở thành phố.
Cho đến một ngày…
Tôi quyết định lên thăm nó.
Không báo trước.
Tôi chỉ nghĩ đơn giản… muốn tạo bất ngờ.
—
Tôi đi xe khách từ sáng sớm.
Mang theo một túi đồ nhỏ—vài bộ quần áo, ít đồ quê, và cả mấy món ăn tôi tự tay làm.
Đến nơi, tôi đứng trước tòa chung cư cao tầng.
Nhìn lên… thấy mình nhỏ bé lạ thường.
Tôi hỏi bảo vệ, rồi lên tầng theo địa chỉ Huy đã từng gửi.
Đứng trước cánh cửa nhà con, tôi hồi hộp.
Tim đập nhanh như ngày nó còn nhỏ, lần đầu đi học.
Tôi gõ cửa.
Cộc. Cộc. Cộc.
Một lúc sau, cửa mở.
Người mở cửa… không phải Huy.
Mà là một cô gái trẻ.
Ăn mặc đẹp.
Trang điểm nhẹ.
Ánh mắt nhìn tôi… từ trên xuống dưới.
“Bà tìm ai?” cô ta hỏi.
Tôi mỉm cười:
“Tôi… tôi tìm Huy. Tôi là mẹ nó.”
Cô ta nhíu mày.
“Anh Huy đi làm chưa về.”
Tôi gật đầu:
“À… vậy à… tôi đợi nó được không?”
Cô ta im lặng vài giây.
Rồi mở cửa rộng hơn một chút.
“Vào đi.”
Giọng nói không mấy thiện cảm.
—
Tôi bước vào nhà.
Căn hộ rộng rãi, sạch sẽ.
Đúng là cuộc sống của con tôi… đã khác xưa rất nhiều.
Tôi chưa kịp ngồi xuống thì cô gái kia đã nói:
“Bà vào bếp rửa mấy cái bát đi.”
Tôi sững lại.
“Dạ?”
“Bát đĩa còn trong bồn. Rửa xong thì lau nhà luôn nhé.”
Tôi nhìn cô ta.
Không hiểu.
“Cô… nói gì vậy?”
Cô ta thở dài, vẻ mặt khó chịu:
“Bà là người giúp việc mới mà? Sao còn đứng đó?”
Tôi chết lặng.
“Không… tôi là…”
“Thôi được rồi,” cô ta cắt ngang. “Làm nhanh lên đi. Tôi không thích người lề mề.”
Tôi đứng đó.
Không biết nên nói gì.
Một phần muốn giải thích.
Một phần… lại không muốn làm to chuyện.
Tôi nghĩ… có thể cô ấy hiểu lầm.
Tôi nhẹ nhàng:
“Cô ơi… tôi là mẹ của Huy…”
Cô ta bật cười.
Một tiếng cười khiến tôi thấy lạnh sống lưng.
“Bà đùa à?”
“Tôi nói thật.”
“Thế sao ăn mặc như vậy?” cô ta nhìn tôi, ánh mắt đầy khinh thường. “Mẹ của Huy mà giống… thế này à?”
Tôi cúi xuống nhìn bộ quần áo của mình.
Đơn giản.
Cũ.
Nhưng sạch sẽ.
Đó là tất cả những gì tôi có.
—
“Bà đừng có nói linh tinh,” cô ta nói, giọng gắt lên. “Muốn làm thì làm, không thì đi về.”
Tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại.
“Tôi…”
“Thôi được rồi,” cô ta khoanh tay. “Không làm thì đứng sang một bên. Đừng có làm vướng mắt tôi.”
Tôi lặng lẽ ngồi xuống ghế.
Không nói gì nữa.
Không phải vì tôi không thể nói.
Mà là… tôi không biết nên nói gì.
—
Thời gian trôi qua chậm chạp.
Cô gái kia đi qua đi lại, thỉnh thoảng liếc nhìn tôi.
“Ngồi không thế à?” cô ta nói. “Không làm thì ít nhất cũng biết điều một chút chứ.”
Tôi im lặng.
Chỉ nhìn quanh căn nhà.
Nơi mà con trai tôi đang sống.
Nơi mà… tôi không còn thuộc về.
—
Một lúc sau, cô ta bực bội:
“Bà bị điếc à? Tôi nói bà không nghe à?”
Tôi ngẩng lên:
“Cô đừng nói vậy…”
“Vậy nói thế nào?” cô ta cười khẩy. “Người giúp việc mà cũng bày đặt—”
“Cô đủ rồi đấy!”
Một giọng nói vang lên từ cửa.
Cả hai chúng tôi đều quay lại.
Huy đứng đó.
Gương mặt nó… tôi chưa từng thấy bao giờ.
Không phải là sự mệt mỏi sau giờ làm.
Mà là… tức giận.
—
“Mẹ…?”
Nó nhìn tôi.
Ánh mắt từ ngạc nhiên chuyển sang đau đớn.
“Mẹ lên mà không báo con?”
Tôi chưa kịp trả lời.
Cô gái kia đã lên tiếng:
“Anh về rồi à? Cái bà này—”
“Cô im đi!”
Huy quát.
Cô ta sững lại.
“Anh… sao vậy?”
“Cô vừa nói gì với mẹ tôi?”
Không khí trong phòng trở nên căng thẳng.
Cô ta lắp bắp:
“Em… em tưởng bà ấy là người giúp việc…”
“Vậy cô có quyền xúc phạm người khác à?”
Giọng Huy lạnh lùng.
Tôi chưa từng thấy nó như vậy.
Cô gái kia bắt đầu hoảng:
“Em không biết thật mà… bà ấy ăn mặc…”
“Đủ rồi!”
Huy cắt ngang.
“Cô ra khỏi nhà tôi.”
Cô ta sững sờ:
“Anh nói gì?”
“Tôi nói, cô ra khỏi đây.”
“Chỉ vì một chuyện nhỏ mà anh—”
“Đó là mẹ tôi,” Huy nói, từng chữ rõ ràng. “Không có chuyện nhỏ nào ở đây cả.”
—
Cô ta đứng đó vài giây.
Rồi bật khóc.
“Anh quá đáng!”
Nói xong, cô ta bỏ đi.
Cánh cửa đóng sầm lại.
—
Căn phòng trở nên im lặng.
Huy quay sang tôi.
“Mẹ… con xin lỗi…”
Tôi nhìn nó.
Đứa con trai mà tôi đã nuôi lớn.
Giờ đây… đứng trước mặt tôi.
“Không sao đâu con,” tôi nói nhẹ.
“Con không biết… cô ấy lại như vậy…”
Tôi mỉm cười.
“Cũng là lỗi của mẹ… không báo trước.”
—
Tối hôm đó, hai mẹ con ngồi ăn cơm.
Lâu lắm rồi… tôi mới lại được ngồi ăn cùng nó.
Nhưng không khí… không còn như xưa.
“Con… định cưới cô ấy,” Huy nói.
Tôi khựng lại.
“Nhưng giờ… con không chắc nữa.”
Tôi nhìn nó.
Không nói gì.
“Con không thể chấp nhận một người… coi thường mẹ mình như vậy.”
Giọng nó trầm xuống.
—
Tôi về quê hôm sau.
Không ở lại lâu.
Không phải vì giận.
Mà vì… tôi biết mình không thuộc về nơi đó.
—
Nhiều người hỏi tôi:
“Con trai chị làm vậy, chị có buồn không?”
Tôi không biết.
Có lẽ là không.
Bởi vì ít nhất… trong khoảnh khắc đó…
Nó đã chọn đứng về phía tôi.
—
Nhưng điều khiến tôi suy nghĩ mãi…
Không phải là cô gái kia.
Mà là một câu hỏi:
Nếu hôm đó… Huy không về kịp…
Thì tôi sẽ là ai trong chính ngôi nhà của con mình?
Một người mẹ?
Hay… chỉ là một người giúp việc vô danh?