
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Mắng em gái: “Không Bao Giờ Làm Được Bác Sĩ”. Nhưng ngay sau đó anh trai lại lầ người khóc n::ức n::ở trên giường bệnh.
Bữa tối tại nhà hàng sân vườn tĩnh lặng khu vực trung tâm Hà Nội diễn ra trong bầu không khí ngột ngạt. Tuấn ngồi đối diện đứa em gái tên Hà, ánh mắt anh hiện rõ vẻ tự mãn của một doanh nhân thành đạt ở tuổi ba mươi tư. Là người đứng đầu một công ty công nghệ lớn, Tuấn luôn là niềm hãnh diện số một của cả gia đình.
Trái ngược với anh trai, Hà trong mắt người thân lại là một đứa trẻ miệt mài gặt hái thất bại. Hai mươi tám tuổi, cô vẫn dồn toàn bộ tâm trí cho con đường y khoa gian khổ, sống trong căn hộ thuê khiêm tốn ở vùng ven và công tác tại một đơn vị y tế mà cô hiếm khi chia sẻ chi tiết.
Tiếng chuông điện thoại trong túi Hà liên tục rung lên. Cô nhẹ nhàng chạm vào màn hình rồi đặt xuống, nhưng hành động đó không qua được mắt Tuấn. Anh nhếch môi, nhấp một ngụm trà rồi cất giọng mỉa mai:
“Lại là cuộc gọi từ nơi làm việc đấy à? Hay là thông báo chuẩn bị cho kỳ thi lại tiếp theo?”
Người mẹ bên cạnh nhẹ nhàng can ngăn: “Tuấn này, con đừng khắt khe với em quá.”
“Con chỉ muốn nói thẳng thực tế thôi mẹ,” Tuấn tựa lưng ra ghế, giọng điệu xa xăm. “Hà đã gần ba mươi rồi. Mười năm đuổi theo một ảo tưởng không thành. Sống chật vật, công việc thì úp úp mở mở. Phải có người thức tỉnh nó để ngừng tự lừa dối bản thân.”
Chị dâu của Hà thở dài, đưa ánh nhìn ái ngại: “Chị hiểu cảm giác của em, nhưng đôi khi chúng ta phải biết dừng lại đúng lúc. Không phải ai sinh ra cũng có duyên với nghề y.”
Người bố gật đầu tán thành: “Anh con nói đúng đấy. Làm công việc hỗ trợ giấy tờ ở phòng y tế cũng là ổn định rồi.”
Hà cúi đầu, đũa trên tay khẽ run. Mười năm qua, những gáo nước lạnh như thế này đã trở thành quen thuộc. Cô từng cố giải thích nhưng luôn nhận lại những cái xua tay coi thường, dần dần cô chọn cách im lặng chịu đựng.
Tuấn răn đe thêm một câu chốt hạ, giọng đầy khẳng định: “Em đã thử sức bao nhiêu lần rồi? Dừng lại đi Hà. Cả đời này em không bao giờ trở thành người chữa bệnh cứu người được đâu.”
Ngay khoảnh khắc không khí bàn ăn chùng xuống đến mức thở cũng khó khăn, điện thoại Hà lại reo. Cô đứng dậy, bước ra góc thoáng và bắt máy:
“Tôi là chuyên gia Hà đây.”
Đầu dây bên kia là giọng nói khẩn thiết của đồng nghiệp: “Chị Hà ơi, cấp cứu gấp! Một ca biến cố mạch tim cực kỳ nguy hiểm đang được chuyển tới. Tình trạng tổn thương rất nặng, nghi do tắc nghẽn diện rộng. Chị quay về trung tâm ngay!”
Sắc mặt Hà biến đổi, cô quay lại bàn ăn thông báo xin phép đi trước. Tuấn cười nhếch môi: “Lại phải về sắp xếp tài liệu gấp à?”
Hà nhìn thẳng vào mắt anh trai, cất giọng đàng hoàng: “Không. Họ đang cần năng lực của tôi.”
Cô dứt lời rồi lao nhanh ra xe, bật còi ưu tiên hướng thẳng về Bệnh viện Đa khoa Trung ương. Chỉ chưa đầy mười lăm phút sau, Hà đã hoàn tất thủ tục khử trùng, khoác lên mình bộ trang phục chuyên dụng để tiếp nhận hồ sơ bệnh nhân khẩn cấp.
Thế nhưng, khi dòng chữ thông tin bệnh nhân hiển thị trên màn hình hệ thống, tim Hà như ngừng đập:
Bệnh nhân: Nguyễn Văn Tuấn – 34 tuổi.
Hóa ra, chỉ ít phút sau khi Hà rời khỏi nhà hàng, Tuấn bất ngờ lên cơn đau thắt vùng ngực trái, mất bế tắc hô hấp rồi gục ngã tại chỗ. Gia đình hoảng loạn gọi xe cấp cứu đưa anh thẳng vào Bệnh viện Đa khoa Trung ương – chính là nơi Hà đang cống hiến. Ca can thiệp sinh tử mà ê-kíp vừa gọi cô chính là dành cho người anh trai vừa mạt sát cô cách đó ít phút…
Ê-kíp trực nhìn Hà đầy lo lắng khi cô bước nhanh vào phòng can thiệp đặc biệt. Phương pháp nong mạch vành ban đầu thất bại vì đoạn tổn thương bị xơ vữa quá nặng. Giữa ranh giới mong mong của sự sống và cái chết, Hà hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi cảm xúc cá nhân để giữ cho đôi tay sự vững vàng tuyệt đối. Cô phát lệnh:
“Chuyển ngay sang phương pháp phẫu thuật mở bắc cầu động mạch vành khẩn cấp. Đưa bệnh nhân vào phòng mổ số 1!”
Suốt bốn giờ đồng hồ căng thẳng tột độ, Hà đứng ở vị trí mổ chính. Mồ hôi ướt đầm lưng áo, nhưng ánh mắt cô chưa từng rời khỏi lồng ngực đang mở ra của người anh trai. Người vừa bảo cô là kẻ thất bại, giờ đây đang gửi gắm toàn bộ sinh mạng vào từng nhịp di chuyển múa may của đôi tay cô. Cô phải tạm dừng nhịp tim của anh, tỉ mỉ nối từng đoạn mạch máu mới để tái tạo lại dòng chảy sự sống.
“Anh phải sống,” Hà thầm thì sau lớp khẩu trang y tế, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. “Dù anh có coi thường em thế nào, em cũng nhất định không để mất anh.”
Khi đèn phòng mổ tắt, vị bác sĩ phụ tá bước ra thở phào: “Một ca can thiệp kỳ diệu, thưa Trưởng khoa!”
Hà thay trang phục, mệt mỏi bước ra khu vực chờ. Chị dâu thấy cô liền lao đến, đôi mắt sưng húp: “Chồng chị sao rồi em? Họ nói vị Trưởng khoa giỏi nhất vừa trực tiếp mổ. Anh ấy còn sống không em?”
Bố mẹ Hà cũng chạy tới, gương mặt cắt không còn một giọt máu.
Hà nhẹ nhàng mỉm cười, giọng điệu ấm áp xóa tan cơn ác mộng: “Anh Tuấn đã qua khỏi nguy hiểm rồi chị. Ca phẫu thuật bắc cầu rất thành công. Anh ấy cần nghỉ ngơi hồi phục.”
Mẹ Hà ngơ ngác nhìn con gái, rồi nhìn xuống chiếc thẻ ngành đang đeo trước ngực cô: “Hà… sao con lại ở đây? Sao con lại mặc bộ đồ này?”
Đúng lúc đó, một bác sĩ trẻ chạy lại đưa hồ sơ: “Bác sĩ Hà ơi, chị ký giúp em lệnh chăm sóc sau phẫu thuật cho bệnh nhân Nguyễn Văn Tuấn. Ban Giám đốc đang chờ chị lên xác nhận lịch họp ngày mai ạ.”
Cả gia đình như chết lặng. Bố Hà run rẩy, giọng đứt quãng: “Bác sĩ… Hà…?”
“Vâng, là con đây,” Hà mỉm cười trong nước mắt. “Con là Bác sĩ Nguyễn Thu Hà, Trưởng khoa Phẫu thuật Tim mạch của bệnh viện này suốt sáu năm qua.”
Chị dâu há hốc miệng không tin vào tai mình: “Nhưng… chẳng phải em luôn thi trượt và làm công việc văn phòng sao…?”
Hà khẽ lắc đầu: “Những lần con thi trượt là chuyện của mười năm trước khi còn là sinh viên. Còn những năm qua, con im lặng vì khối lượng công việc quá lớn và con không muốn dùng danh tiếng để phô trương. Con chỉ muốn tập trung cứu người.”
Hai giờ sau, trong phòng chăm sóc đặc biệt, Tuấn tỉnh lại. Nhìn thấy em gái đứng bên giường bệnh với chiếc áo blouse trắng và ống nghe trên cổ, cùng lời giải thích rơi nước mắt của người nhà, Tuấn nghẹn ngào. Người đàn ông ngạo mạn, tự hào chưa bao giờ chịu thua ai, giờ đây òa khóc nức nở ngay trên giường bệnh.
“Hà… anh xin lỗi… Anh sai rồi em ơi…” – Tuấn nắm chặt lấy tay em gái, những giọt nước mắt hối hận lăn dài trên má.
Hà nắm lấy bàn tay còn yếu ớt của anh trai, mỉm cười bao dung. Mọi khoảng cách và tổn thương mười năm qua, giây phút ấy, đều trôi đi theo những giọt nước mắt đoàn tụ.