
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Không hỏi gì con dâu, bố mẹ chồng ngang nhiên dọn vào căn hộ là của hồi môn của con dâu. Người chồng còn quát :”Làm Dâu Thì Phải Hầ/u H/ạ” – Tôi Chỉ Nói 1 Câu Khiến Cả Nhà C/âm Nín…
Tôi là Hà, chuyên viên tài chính độc lập. Căn hộ cao cấp tại Trung Hòa là tài sản do bố mẹ đẻ mua tặng tôi trước khi kết hôn. Rốt cuộc trong suốt 6 năm chung sống với Nam, tôi luôn là người gánh vác phần lớn kinh tế. Nam chỉ làm công chức lương thấp, nhưng thói trịch thượng thì không ai bằng, tiền thu nhập luôn lén lút chuyển hết về quê cho người thân.
Một chiều đi làm về, tôi sững người khi thấy đống thùng carton, bao tải bừa bộn ngay hành lang. Mùi ẩm mốc sộc thẳng vào mũi. Bố chồng thản nhiên gác chân lên bàn đá, còn mẹ chồng nhả vỏ hạt dưa lênh khênh trên sàn gỗ. Bà hất hàm: “Về rồi à? Vào bếp chuẩn bị cơm đi. Bố mẹ bán nhà dưới quê lên ở cùng vợ chồng anh chị luôn rồi.”
Tôi quay sang nhìn Nam, anh ta thản nhiên nhấp trà: “Bố mẹ tuổi cao, trách nhiệm phụng dưỡng thuộc về chúng ta. Em làm dâu thì ráng chăm sóc bố mẹ cho chu đáo.”
Lời nói thốt ra như giọt nước làm tràn ly. Mẹ chồng thậm chí còn bước thẳng vào phòng ngủ chính, yêu cầu tôi dọn sang căn phòng nhỏ phía sau.
Tôi tiến lại gần, bình tĩnh kéo vali ra rồi lấy ra bộ hồ sơ tiếng Anh: “Công ty điều động tôi sang chi nhánh nước ngoài công tác 3 năm, sáng mai tôi đi. Kể từ hôm nay, toàn bộ chi phí sinh hoạt của căn nhà này tôi ngừng chi trả. Mọi người tự xoay xở.”
Nam cuống quýt: “Em hủy ngay kế hoạch đó đi!” Tôi nhìn thẳng mắt anh ta: “Được thôi, anh chuẩn bị sẵn 1 tỷ tiền đền bù vi phạm hợp đồng. Có đủ tiền đặt lên bàn, tôi sẵn sàng ở nhà quán xuyến mọi việc cả đời.” Nghe tới con số 1 tỷ, mẹ chồng lập tức biến sắc.
Tôi dọn dẹp đồ đạc cá nhân vào vali rồi dứt khoát bước ra khỏi nhà. Ngay tối đó, tôi tạm trú tại một khách sạn trung tâm. Mở ứng dụng quản lý nhà thông minh qua điện thoại, tôi thực hiện ngay vài thao tác: rút toàn bộ khoản tiết kiệm chung 400 triệu chuyển sang tài khoản riêng, khóa thẻ phụ của Nam, đồng thời hủy bỏ các dịch vụ giao thực phẩm và dọn dẹp định kỳ.
Sự xáo trộn bắt đầu ngay sau đó. Không còn ngân sách của tôi, Nam phải tự đi chợ, tự cơm nước sau giờ làm. Mẹ chồng cùng cô em gái vừa lên ở nhờ chỉ biết nằm xem tivi, bát đĩa chất đống bốc mùi. Bữa ăn đạm bạc bị cả nhà chê bai. Chưa dừng lại, cô em chồng tự ý lấy chiếc đầm hiệu và bộ mỹ phẩm đắt tiền của tôi ra sử dụng. Khi tôi gọi điện yêu cầu bồi thường, mâu thuẫn gia đình họ bùng nổ dữ dội.
Nam bất lực gọi điện cho tôi: “Em về đi, nhà cửa đảo lộn hết rồi, anh căng thẳng lắm. Anh hứa sẽ không để ai làm phiền em nữa.” Tôi đáp đáp lại ngắn gọn: “Anh là người gánh vác gia đình, tự mình giải quyết đi.”
Không còn cách nào khác, mẹ chồng quyết định tung ra chiêu bài cuối cùng: giả bệnh cấp cứu để ép tôi phải xuất hiện…
Bà ta vờ lên cơn đau tim rồi vội vã nhập viện, nhắn Nam gọi điện cho tôi liên tục để yêu cầu mang tiền đến đóng viện phí. Nhưng chiêu trò này đã quá cũ kỹ. Tôi lập tức liên hệ với người bạn làm luật sư để chuẩn bị toàn bộ hồ sơ pháp lý cùng giấy tờ chứng nhận tài sản riêng trước hôn nhân.
Tôi gọi trực tiếp cho phía bệnh viện, yêu cầu chuyển bà sang phòng tiêu chuẩn và gửi toàn bộ hóa đơn thanh toán cho Nam. Đồng thời, luật sư đại diện của tôi đến gặp Nam, giao tận tay đơn ly hôn cùng thông báo yêu cầu những người không có tên trong giấy chứng nhận quyền sở hữu phải dọn ra khỏi căn hộ trong vòng 3 ngày.
Khi đối mặt với thông báo từ tòa án và nguy cơ bị trục xuất khỏi căn hộ sang trọng, Nam hoàn toàn sụp đổ. Anh ta tìm đến tận nơi tôi làm việc, quỳ xuống van xin tôi rút đơn ly hôn. Nhưng sự nhẫn nại suốt 6 năm qua đã chạm giới hạn.
Căn hộ được cơ quan chức năng hỗ trợ thu hồi nguyên vẹn. Nam cùng gia đình buộc phải dọn dẹp đồ đạc, dắt díu nhau đi thuê một căn phòng trọ chật hẹp ở khu vực ngoại thành. Không còn nguồn tài chính từ tôi hỗ trợ, cuộc sống của họ nhanh chóng rơi vào cảnh túng thuẫn. Mâu thuẫn nội bộ bùng nổ gay gắt khi mẹ và em gái liên tục đòi hỏi, trong khi đồng lương ít ỏi của Nam không đủ trang trải.
Trút bỏ được gánh nặng, tôi trở lại cuộc sống tự do, tập trung phát triển sự nghiệp và tận hưởng thành quả lao động do chính tay mình tạo ra.