
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tôi đứng sững trước cửa phòng tắm, bàn tay vẫn lơ lửng giữa không trung. Bé Quỳnh, con gái sáu tuổi của tôi, co rúm lại nơi góc tường, đôi mắt mở to ngập tràn sự hoảng loạn.
“Mẹ… mẹ đừng chạm vào con!”
Giọng nói ngây thơ run lên xé toạc sự yên bình của căn nhà. Tôi cố nén cơn đau nhói nơi lồng ngực, bước lại gần một chút: “Quỳnh à, mẹ chỉ giúp con cởi đồ để tắm thôi mà.”
Nhưng con bé hét lên một tiếng thất thanh rồi lùi sâu hơn nữa, tấm lưng nhỏ bé dán chặt vào lớp gạch men lạnh lẽo. Vòi sen xối xả làm ướt sũng mái tóc và bộ đồ ngủ của con. Nó không khóc thành tiếng, nhưng ánh mắt nhìn tôi tột cùng đề phòng. Trái tim tôi như có ai bóp nghẹt. Sau cuộc ly hôn nhiều sóng gió với Đông, tôi chuyển về căn hộ này cùng con. Tôi từng nghĩ con chỉ cần chút thời gian để thích nghi với việc bố mẹ không còn chung đường. Nhưng tôi đã nhầm, một đám mây đen quái dị đang bao trùm lấy con gái tôi.
Nhận thấy sự bất thường ngày một lớn, tôi quyết định đặt mua một thiết bị giám sát siêu nhỏ ngụy trang trong chiếc đồng hồ báo thức đặt ở phòng con.
Sáng hôm sau, trong lúc dọn dẹp phòng cho Quỳnh, ánh mắt tôi khựng lại trước một con búp bê mặc váy công chúa đắt tiền nằm trên kệ sách. Tôi lục lại ký ức, rõ ràng mình chưa từng mua món đồ này. Buổi chiều, khi gặng hỏi, Quỳnh cúi đầu ngập ngừng: “Dạ… một người bạn của bố Đông tặng con ở cổng trường ạ.”
Cảm giác bất an trỗi dậy. Tôi gọi điện ngay cho Đông để xác nhận.
“Không, anh làm gì có người bạn nào như vậy? Em đừng diễn trò nữa,” giọng Đông lạnh nhạt rồi cúp máy.
Câu trả lời khiến sống lưng tôi lạnh ngắt. Con gái tôi đang nói dối, hoặc tệ hơn, đã có một kẻ xa lạ tiếp cận đứa trẻ. Trở lại phòng Quỳnh, tôi nhấc con búp bê xuống kiểm tra kỹ lưỡng. Núp dưới lớp vải ren tinh xảo ở phần lưng là một khe cắm thẻ nhớ và cổng kết nối micro. Đây không phải đồ chơi, nó là một thiết bị thu âm và ghi hình ngụy trang tinh vi!
Tôi lập tức mang con búp bê đến gặp Nam, cậu em họ làm trong ngành công nghệ thông tin. Chiều hôm đó, Nam gọi cho tôi với giọng rung lên vì sốc. Tại văn phòng của Nam, đoạn ghi âm trích xuất từ con búp bê được phát lên.
Ban đầu là tiếng ngân nga hát của Quỳnh, nhưng ngay sau đó là một giọng đàn ông trầm đục, thì thầm qua loa: “Quỳnh ngoan, con có muốn chơi trò chơi bí mật với chú không? Đừng bao giờ cho mẹ cởi đồ hay chạm vào người con, vì trên người con có dấu vết bí mật của trò chơi. Nếu con tiết lộ cho ai, mẹ con sẽ gặp tai nạn giống như dì Thảo…”
Cái tên “Thảo” vang lên như một tia sét đánh ngang tai. Thảo là em gái ruột của tôi, em đã qua đời trong một vụ tai nạn giao thông thảm khốc vào một năm trước. Kẻ giấu mặt này là ai? Sao hắn lại biết rõ nỗi đau lớn nhất của gia đình tôi và dùng nó để đe dọa một đứa trẻ sáu tuổi?
Ngay trong tối hôm đó, tôi hẹn Đông ra quán cà phê và mở đoạn ghi âm. Trái ngược với sự hoảng loạn của tôi, Đông chỉ cau mày thở dài: “Có thể là trò đùa ác ý của ai đó thôi. Em lúc nào cũng trầm trọng hóa vấn đề.”
“Hắn đang đe dọa con chúng ta! Hắn nhắc đến cái chết của Thảo!” Tôi nghẹn ngào nhấn mạnh.
Đông tựa lưng vào ghế, lắc đầu vẻ mệt mỏi: “Con nít dễ bị ảnh hưởng bởi mấy phim hoạt hình rồi tưởng tượng ra. Anh còn cuộc họp, em về nghỉ ngơi đi.” Anh đứng dậy bước đi, để lại tôi một mình giữa sự cô độc và sợ hãi tận cùng.
Chiếc camera ngụy trang đồng hồ báo thức cuối cùng cũng được lắp đặt. Mọi chuyện dường như im ắng cho đến ba ngày sau, tôi nhận được cuộc gọi khẩn cấp từ cô giáo chủ nhiệm của Quỳnh: Có một người đàn ông lạ mặt đến trường tự xưng là bạn thân của Đông để đón bé, nhưng cô giáo thấy khả nghi nên đã giữ đứa trẻ lại.
Tôi lập tức gọi cho Đông. Nghe tin, anh tức tốc lao đến trường. Lần đầu tiên tôi thấy gương mặt chồng cũ cắt không còn một giọt máu. Anh ôm chặt lấy con, run rẩy nói với tôi: “Linh… anh xin lỗi. Lẽ ra anh phải tin em.”
Đêm đó, Đông đến căn hộ của tôi. Qua hình ảnh trích xuất từ camera nhà trường và dữ liệu góc quay ở hành lang chung cư do chiếc đồng hồ ghi lại, chúng tôi nhận ra bóng dáng một người đàn ông luôn đeo khẩu trang, âm thầm bám theo hai mẹ con từ nhiều ngày qua.
“Rõ ràng hắn có mục đích trả thù nhắm vào anh,” Đông bàng hoàng chắp vá các mảnh ghép. “Năm năm trước, Nguyễn Quốc Vinh – đối tác kinh doanh cũ của anh – đã gian lận tài chính chiếm đoạt hơn 5 tỷ đồng. Anh là người thu thập bằng chứng đưa hắn ra ánh sáng. Ngày nhận án tù, hắn gào lên trước tòa rằng sẽ khiến anh phải nếm trải cảm giác mất đi những gì quý giá nhất.”
Tôi bàng hoàng nhớ lại: “Khoảng thời gian Vinh bị tuyên án… có phải đúng vào tuần Thảo gặp tai nạn không?”
Đông ngẩn người, đôi mắt dại đi: “Đúng… đúng là tuần đó!”
Sự trùng hợp tàn nhẫn ấy dấy lên một nghi vấn nghẹt thở: Tai nạn của em gái tôi một năm trước không phải là rủi ro giao thông vô tình, mà chính là phát súng trả thù đầu tiên của kẻ thủ ác. Và mục tiêu tiếp theo của hắn chính là mẹ con tôi.
Không thể ngồi yên đợi bi kịch lặp lại, ngay trong đêm, hai chúng tôi quay trở lại căn nhà cũ của gia đình – nơi từng là phòng ngủ của Thảo. Sau nhiều giờ bới tung từng góc kỷ vật, Đông tìm thấy một chiếc máy tính bảng hỏng được giấu kỹ dưới đáy tủ quần áo. Chúng tôi mang thiết bị đến trung tâm phục hồi dữ liệu cao cấp ngay rạng sáng.
Một tuần sống trong nơm nớp sợ hãi trôi qua, trung tâm giao lại toàn bộ dữ liệu đã được khôi phục. Bên trong là hàng loạt đoạn nhật ký điện tử và video do Thảo ghi lại trước khi mất.
Hóa ra, trước khi qua đời, Thảo từng vô tình phát hiện ra Vinh – lúc đó vừa mới ra tù trước thời hạn – đang âm thầm theo dõi gia đình tôi. Thảo đã tự mình thu thập bằng chứng về việc Vinh lên kế hoạch gài bẫy gây ra các vụ va chạm giao thông giả định. Đoạn video cuối cùng ghi lại cảnh Vinh đe dọa Thảo ngay trước ngày em gặp nạn. Hắn không chỉ muốn làm hại Thảo, mà còn cài cắm thiết bị theo dõi vào đồ dùng của bé Quỳnh, dùng đòn tâm lý thao túng đứa trẻ khiến nó sợ hãi không dám gần gũi mẹ, biến cuộc sống của tôi thành một cơn ác mộng sống.
Với đầy đủ bằng chứng ghi âm từ con búp bê, hình ảnh camera giám sát và các đoạn video khôi phục từ máy tính bảng của Thảo, chúng tôi không khựng lại một phút nào nữa. Tôi và Đông mang toàn bộ tài liệu vội vã đâm đơn tố giác lên cơ quan công an.
Lệnh bắt giữ khẩn cấp Nguyễn Quốc Vinh được thực thi ngay trong chiều hôm đó khi hắn đang lảng vảng gần khu vực chung cư của tôi. Sự thật được đưa ra ánh sáng, kẻ thủ ác phải trả giá cho những tội ác hắn gây ra với Thảo và những âm mưu thâm độc nhắm vào bé Quỳnh.
Căn phòng tắm tối hôm ấy cuối cùng cũng không còn tiếng khóc sợ hãi. Nước vòi sen ấm áp xả xuống, bé Quỳnh chủ động ôm lấy cổ tôi, gục đầu vào vai mẹ. Cơn ác mộng dài kết thúc, trả lại sự bình yên vốn có cho căn nhà nhỏ.