
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Khi đưa con gái đến dự đám cưới của chồng cũ, đến khi nhìn thấy mặt của cô dâu, tôi s//ung sướ//ng đến bật cười, trong khi nhà chồng cũ đứng ch/ế/t trân, gương mặt cắt không còn giọ/t má//u…
Tôi nắm tay bé Nhã, cô con gái nhỏ năm nay lên năm, bước qua cánh cửa kính lớn của trung tâm tiệc cưới sang trọng. Hôm nay là ngày tái hôn của Huy – người từng là chồng tôi. Nhìn tấm thiệp cưới ép kim lấp lánh, tôi khẽ mỉm cười thanh thản. Mấy người bạn thân nghe tin tôi dắt con đến chúc phúc cho người cũ đều can ngăn, sợ tôi chịu tổn thương hoặc bị coi là kẻ đến phá đám. Nhưng họ không biết rằng, tôi bước vào đây với tâm thế vô cùng thong dong, cùng một sự thật mà cả gia đình họ đã dốc sức che đậy suốt thời gian qua.
Bốn năm trước, tôi rời khỏi căn nhà đó không phải vì tình cảm đã cạn, mà bởi áp lực ghê gớm từ mẹ Huy. Bà luôn coi thường tôi – một cô gái tự thân lập nghiệp, không xứng tầm với đứa con trai mang danh gốc thành phố. Mọi chuyện bùng nổ khi tôi sinh bé Nhã. Sự ghẻ lạnh cùng những câu nói chua chát về việc không thể sinh con trai để “nối dõi tông đường” đã đẩy tôi đến quyết định dừng lại. Ngày rời đi, tôi chấp nhận ra đi tay trắng để đổi lấy quyền nuôi con. Mẹ Huy khi ấy còn thẳng thừng tuyên bố, con trai bà sẽ sớm sánh đôi cùng một tiểu thư danh gia vọng tộc, còn đứa cháu gái này bà chẳng bao giờ bận tâm.
Rời khỏi hôn nhân, tôi dốc toàn bộ tâm sức phát triển chuỗi thương hiệu mỹ phẩm của riêng mình. Nhờ gặp thời và kiên trì, công việc kinh doanh gặt hái nhiều thành công rực rỡ, giúp hai mẹ con có cuộc sống vô cùng đầy đủ. Trong khi đó, qua một vài người quen, tôi biết mẹ Huy đã tìm được cho con trai một cô “thiên kim tiểu thư” đúng ý. Bà đi khắp nơi tự hào khoe khoang về người con dâu mới giàu có, chuẩn mực “môn đăng hộ đối”.
Tôi dắt con bước vào không gian lộng lẫy của buổi tiệc. Gia đình chồng cũ đang hớn hở tiếp đón khách quý. Thấy mẹ con tôi xuất hiện, nụ cười trên mặt mẹ Huy liền cứng lại. Bà tiến tới, hạ giọng mỉa mai đầy đề phòng:
“Cô cũng gan đấy, còn dám mò đến đây? Đừng mong diễn trò hay xin xỏ gì ở đây nhé. Con dâu mới của tôi gia thế khủng lắm, không cùng cấp độ với loại người như cô đâu.”
Tôi nhẹ nhàng chỉnh lại chiếc nơ trên váy cho con gái, lịch sự đáp: “Tôi đến chúc mừng anh Huy thôi. Dù sao anh ấy vẫn là cha của cháu.”
Đúng lúc đó, âm thanh từ hệ thống loa vang lên báo hiệu giờ cử hành hôn lễ. Đèn trong sảnh vụt tắt, chỉ còn chùm ánh sáng rực rỡ chiếu thẳng vào lối đi chính. Cánh cửa lớn mở ra, chú rể bước lên trước, tiếp theo là cô dâu trong chiếc váy lộng lẫy, gương mặt lấp thoáng sau lớp voan mỏng.
Khi cô dâu bước lên bục cao và từ từ vén khăn che mặt, nụ cười trên môi tôi càng thêm rạng rỡ. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, toàn bộ gia đình chồng cũ dường như rơi vào bàng hoàng. Mẹ Huy đứng thẫn thờ, gương mặt nhợt nhạt cắt không còn một giọt mồ hôi. Huy thì run rẩy, đôi mắt mở to hết cỡ nhìn hết cô dâu bên cạnh lại nhìn về phía mẹ con tôi…
Bởi vì, cô dâu “lá ngọc cành vàng” mà mẹ chồng cũ của tôi luôn tự hào khoe khoang, người mà bà hết mực cung phụng để rước về làm dâu, lại chính là Trúc – cô em họ kiêm giám đốc vận hành, người quản lý thân thiết nhất tại chuỗi công ty mỹ phẩm của tôi.
Một năm trước, Trúc vô tình gặp Huy tại một sự kiện giao lưu doanh nghiệp. Nhận ra Huy chính là gã chồng cũ từng tệ bạc với tôi, Trúc đã âm thầm tìm hiểu. Khi biết gia đình Huy đang cuồng cuộng tìm kiếm một tấm chồng “chui chạn” giàu sang, Trúc quyết định cho họ một bài học. Với phong thái sang trọng và sự hỗ trợ từ tôi, Trúc dễ dàng khiến gia đình Huy tin rằng cô là tiểu thư của một tập đoàn lớn. Mẹ Huy mê mẩn nguồn gốc “trọc phú” ảo này đến mức thúc giục con trai cưới gấp, thậm chí vay mượn khắp nơi để làm một lễ cưới hoành tráng nhằm giữ sĩ diện.
Trên sân khấu, Trúc nhẹ nhàng cầm micro, cất giọng bình tĩnh nhưng rõ ràng: “Cảm ơn mọi người đã đến dự. Nhưng hôm nay, tôi muốn làm rõ một chuyện. Tôi không phải thiên kim tiểu thư của tập đoàn nào cả. Toàn bộ tài sản, xe sang mà anh Huy thấy thời gian qua đều thuộc sở hữu của thương hiệu mỹ phẩm do chị tôi – người mà gia đình anh từng coi thường và đuổi đi – làm chủ.”
Lời nói vừa thốt ra khiến cả hội trường ồ lên kinh ngạc. Mẹ Huy đứng không vững, xỉu ngay tại chỗ khiến quan khách một xới hỗn loạn. Huy bàng hoàng, quỳ gục xuống xin Trúc suy nghĩ lại vì anh ta đã đem toàn bộ vốn nghía của gia đình đầu tư vào các “dự án” do Trúc gợi ý trước đó – mà thực chất chỉ là những khoản nợ ảo.
Trúc mỉm cười nhã nhặn, trao lại bó hoa cưới cho Huy rồi bước xuống sân khấu, nắm lấy tay tôi và bé Nhã. Tôi nhìn Huy và gia đình ông ta trong đống đổ nát do chính sự tham lam, coi thường người khác tạo nên.
Tháo chiếc nhẫn trên tay thả xuống sàn, Trúc cùng mẹ con tôi thong dong bước ra khỏi trung tâm tiệc cưới. Phía sau lưng, tiếng tranh cãi và tiếng khóc lóc của gia đình chồng cũ vang lên náo loạn. Chúng tôi bước ra ánh nắng ấm áp, sẵn sàng cho một chương mới hoàn toàn tự do và hạnh phúc.