
Hành động của bố dượng khiến tôi bật khóc sau 10 năm gặp lại Tôi năm nay 46 tuổi. Cái tên Bình An là do mẹ đặt cho tôi, chỉ mong tôi được lớn lên khỏe mạnh, sống an yên giữa cuộc đời nhiều biến động. Nhưng cuộc đời tôi, từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ là một con đường bằng phẳng. Tôi không biết mặt bố ruột mình. Khi mẹ mang thai tôi được 5 tháng, bố phát hiện mắc ung thư. Ông vì tiết kiệm tiền cho mẹ sinh nở mà không chịu vào viện, cắn răng chịu đựng cơn đau cho đến khi tôi ra đời. Chưa đầy một tháng sau, bố qua đời. Mẹ đặt tên tôi là Bình An, có nghĩa là hy vọng, là niềm an ủi sau mất mát quá lớn. Tuổi thơ của tôi là những tháng ngày lam lũ cùng mẹ. Ban đầu còn có ông nội phụ giúp, nhưng sau ông cũng ngã bệnh. Từ đó, mẹ một mình gồng gánh nuôi tôi. Mãi đến năm tôi 5 tuổi, mẹ tái hôn. Người đàn ông ấy mang theo một cô con gái lớn hơn tôi 5 tuổi, từ đó, tôi có thêm một người chị. Người đàn ông ấy tên Hưng, và ông nội dặn tôi phải gọi ông là “bố Hưng”. Ban đầu, tôi không gọi ông là bố. Tôi lạ lẫm, xa cách. Nhưng ông luôn nở nụ cười hiền hậu, làm lụng chăm chỉ, đối xử tốt với mẹ tôi, và cũng rất thương tôi. Dần dần, tôi chấp nhận ông là người bố thứ hai trong đời mình, dù chẳng có chung giọt máu. Bố Hưng không phải người nói nhiều, nhưng mọi hành động đều chân thành. Khi ông nội tôi còn sống, ông không để ông nội động tay vào việc gì. Sau này, khi ông nội mất, trong làng không ai còn nể trọng một người đàn ông “ngoại tộc” như bố Hưng, bởi ông không phải là người cùng làng. Gia đình tôi bị ức hiếp không ít. Mẹ quyết định cùng bố dượng về quê ông sinh sống, nơi có anh em họ hàng ông đông đúc, đoàn kết. Dù không ruột rà, nhưng ông luôn xem tôi như con đẻ. Đi học xa, ông lo từng đồng sinh hoạt phí. Dù nhà nghèo, mẹ tôi bệnh nặng, ông vẫn nói: – Chỉ cần con chịu học, nhà có bán hết cũng lo cho con đến cùng. Tôi luôn ghi nhớ câu ấy trong tim. Mẹ tôi sức khỏe yếu, bệnh càng nặng theo năm tháng. Chị tôi vì vậy phải nghỉ học sớm, ở nhà phụ việc, còn tôi thì được đi học tiếp. Tôi thấy thương chị, càng cố gắng học giỏi để không phụ lòng mọi người. Nhưng chính việc tôi được tiếp tục đi học lại khiến chị tôi dần sinh lòng oán trách. Năm tôi học lớp 11, chị cãi nhau dữ dội với bố Hưng vì chuyện lấy chồng, nói ông chỉ lo cho người ngoài, không quan tâm đến con gái ruột của mình. Đó là lần đầu tiên và duy nhất ông đánh chị. Chị bỏ nhà đi lấy chồng xa, hai năm không về. Mẹ tôi vì chuyện này luôn day dứt. Khi mẹ qua đời đúng lúc tôi vừa thi xong đại học, bố Hưng đến bên tôi và nói: Mẹ con dặn, từ nay con về ở với cậu . Căn nhà cũ của mẹ con đã để lại cho bố ở. Còn nhà này bán đi rồi, đây là 50 triệu cho con làm học phí đại học. Từ nay, chúng ta không còn quan hệ gì. Tôi sững sờ.
Tôi sững sờ, tay run run cầm xấp tiền. Tôi không hiểu vì sao người từng nói “bán hết nhà cũng cho con ăn học” lại đột ngột cắt đứt quan hệ.
Tôi muốn hỏi, nhưng cổ họng nghẹn lại. Ông quay lưng đi, không nhìn tôi thêm lần nào.
Suốt những năm đại học, tôi vừa học vừa làm, không dám quay về. Trong lòng luôn có một vết thương: cảm giác bị bỏ rơi lần thứ hai trong đời.
Mười năm trôi qua.
Tôi lập gia đình, có công việc ổn định, nhưng vẫn không quên được câu hỏi năm xưa. Một ngày, tôi quyết định trở về.
Ngôi nhà cũ đã xuống cấp. Hàng xóm nhìn tôi, thở dài:
– “Giờ cậu mới về à… ông Hưng yếu lắm rồi.”
Tim tôi thắt lại.
Tôi bước vào nhà. Ông nằm trên giường, gầy đi rất nhiều. Thấy tôi, ông cố ngồi dậy, ánh mắt vẫn hiền như ngày nào.
Tôi chưa kịp nói gì thì ông lấy từ dưới gối ra một chiếc hộp nhỏ.
Bên trong là… từng tờ biên lai chuyển tiền, tất cả đều mang tên tôi.
Hóa ra suốt 10 năm, ông vẫn âm thầm gửi tiền hỗ trợ tôi thông qua người khác. Ông chưa từng bỏ mặc tôi.
Giọng ông khàn đặc:
– “Bố sợ… nếu còn ở cạnh, con sẽ không đủ mạnh để tự đứng lên.”
Nước mắt tôi rơi không kìm được.
Tôi quỳ xuống, nắm lấy tay ông:
– “Bố… con về rồi.”
Lần đầu tiên sau 10 năm, tôi gọi ông một tiếng “bố” trọn vẹn.
Và ông… mỉm cười.