Câu nói ấy khiến tôi choàng tỉnh, cả người run bắn. Tôi ú ớ, tim đập thình thịch. Chưa kịp hỏi han gì, đầu dây bên kia đã tắt máy. Tôi hoảng loạn đến mức mặc nguyên bộ quần áo còn xộc xệch, phóng xe trong đêm chạy một mạch về quê.
Sáng hôm sau, vừa đặt chân tới cổng nhà cũ, tôi nghe tiếng kèn trống, tiếng cười nói rộn ràng. Trong lòng cuồn cuộn nghìn câu hỏi: “Cô ấy thật sự đi lấy chồng sao? Sao lại nhanh thế? Con tôi chịu đựng thế nào đây?”
Tôi chen vào đám đông, và rồi…
Chết sững tại chỗ.
Trước mắt tôi không phải cảnh vợ trong váy cưới sánh đôi cùng ai khác, mà là cảnh… con trai tôi dắt tay mẹ nó bước lên bục, nghẹn ngào tuyên bố trước bà con họ hàng:
– “Con thay bố tổ chức ngày hôm nay, không phải đám cưới, mà là… ngày mẹ chính thức cắt đứt với bố, được tự do làm lại cuộc đời.”
Xung quanh vỗ tay rần rần, còn tôi thì mặt cắt không còn giọt máu.
Trên sân khấu, vợ tôi mặc bộ áo dài đỏ rực, môi nở nụ cười kiêu hãnh. Bên cạnh, con trai nhìn tôi trừng trừng, giọng chua chát:
– “Bố đấy à? Bố còn mặt mũi về đây sao? Mười năm bố bỏ mẹ con tôi để chạy theo nhân tình, hôm nay bố có thấy mẹ rực rỡ hơn bao giờ hết không? Không cần bố… mẹ vẫn có thể sống hạnh phúc, vẫn có người thương yêu.”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi. Người chỉ trỏ, kẻ xì xào. Tôi muốn chui xuống đất.
Và đúng lúc ấy, một người đàn ông lạ tiến lên, trao cho vợ tôi bó hoa lớn, nhẹ nhàng nắm tay bà. Con trai ngẩng đầu, giọng rắn rỏi:
– “Từ nay, đây mới là người đàn ông xứng đáng bên mẹ con.”
Tôi loạng choạng, suýt ngã. Cảm giác như bị tát thẳng vào mặt. Tôi bỏ đi, bước chân nặng trĩu, trong đầu chỉ văng vẳng câu nói của con trai: “Bố còn mặt mũi về đây sao?”
Ông quay lưng bước đi, nhưng mỗi bước chân như bị kéo lại bởi những ký ức cũ. Tiếng cười của con trai ngày nhỏ, hình ảnh người vợ tảo tần đứng chờ ngoài hiên… tất cả dồn về khiến ngực ông nghẹn lại.
Đêm đó, ông không rời khỏi làng. Ông ngồi trước cổng nhà cũ đến tận khuya, lần đầu tiên sau mười năm đối diện với sự thật rằng mình không chỉ rời bỏ một người vợ, mà là bỏ rơi cả một gia đình.
Sáng hôm sau, ông tìm đến con trai.
Không còn vẻ tự ái, ông chỉ nói một câu ngắn:
“Bố sai rồi.”
Cậu con trai im lặng rất lâu. Ánh mắt vẫn còn giận, nhưng không còn gay gắt như hôm qua.
“Bố nghĩ xin lỗi là đủ sao?”
Ông lắc đầu:
“Không. Nhưng bố muốn bắt đầu từ đó.”
Những ngày sau, ông không rời đi nữa. Ông lặng lẽ sửa lại mái nhà, dọn dẹp sân vườn, làm những việc nhỏ mà trước đây ông chưa từng làm. Không ai yêu cầu, cũng không ai cảm ơn.
Nhưng con trai bắt đầu nhìn ông lâu hơn một chút mỗi ngày.
Còn người vợ… bà không quay lại. Bà chọn bước tiếp cuộc đời mình, bình thản và dứt khoát.
Một buổi chiều, khi ánh nắng tắt dần, con trai ngồi xuống cạnh ông:
“Con không chắc có thể tha thứ ngay. Nhưng… bố có thể ở lại.”
Ông gật đầu, mắt đỏ hoe.
Ông hiểu rằng, có những thứ đã mất không thể lấy lại. Nhưng nếu còn cơ hội, thì không phải để quay về như cũ… mà là để học cách làm lại, từ đầu, bằng sự chân thành muộn màng.