
Tôi không nghĩ có ngày mình lại đứng chết lặng giữa một khu chợ ồn ào, tay cầm túi đồ mà mắt thì dán chặt vào một người phụ nữ đang ngồi bán cá ở góc chợ ướt át, tanh nồng.
Là cô ấy.
Người mà tôi từng nghĩ sẽ cưới.
Người mà tôi từng bỏ rơi.
—
Tôi tên Hưng, ba mươi sáu tuổi. Hiện tại, tôi có một công việc ổn định ở thành phố, thu nhập khá, nhà cửa đàng hoàng. Người ngoài nhìn vào, cuộc đời tôi gần như hoàn hảo—trừ một điều mà chính tôi cũng không dám nhắc lại.
Quá khứ.
Mười hai năm trước, tôi yêu một cô gái tên Mai.
Mai không xinh kiểu nổi bật, nhưng có một nét gì đó rất… thật. Cô ấy cười ít, nói cũng không nhiều, nhưng mỗi lần nhìn vào mắt cô ấy, tôi luôn có cảm giác bình yên.
Chúng tôi quen nhau từ thời đại học. Khi đó, tôi là một thằng sinh viên tỉnh lẻ, còn Mai thì phải vừa học vừa làm để nuôi sống bản thân.
Cô ấy làm đủ thứ việc: bưng bê quán ăn, bán hàng, thậm chí có thời gian đi phụ bán cá ở chợ từ ba giờ sáng.
Tôi từng hỏi:
“Em không thấy mệt à?”
Mai chỉ cười:
“Mệt chứ. Nhưng không làm thì lấy gì ăn?”
Tôi khi đó, dù cũng không khá giả gì, nhưng lại mang trong mình cái gọi là “sĩ diện đàn ông”. Tôi không thích người yêu mình phải lam lũ như vậy.
Tôi nói:
“Sau này anh đi làm rồi, anh nuôi em.”
Mai không cười.
Cô ấy chỉ nhìn tôi, rất lâu, rồi nói:
“Anh đừng hứa những thứ mà sau này có thể anh sẽ không làm được.”
Lúc đó tôi giận.
Tôi nghĩ cô ấy coi thường mình.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, có lẽ cô ấy là người duy nhất khi đó nhìn rõ tôi nhất.
—
Chúng tôi yêu nhau gần bốn năm.
Đủ lâu để nghĩ về chuyện tương lai.
Nhưng cũng đủ lâu để những khác biệt bắt đầu lộ rõ.
Gia đình tôi không thích Mai.
Không phải vì cô ấy không tốt.
Mà vì cô ấy nghèo.
Mẹ tôi từng nói thẳng:
“Lấy vợ phải môn đăng hộ đối. Nó làm gì có gì mà theo con?”
Tôi đã cãi.
Nhưng rồi… tôi im lặng.
Cái nghèo của Mai dần trở thành một cái cớ. Một cái cớ mà tôi dùng để biện minh cho sự yếu đuối của mình.
Đỉnh điểm là khi tôi ra trường, xin được việc ở một công ty lớn. Môi trường mới, bạn bè mới, những mối quan hệ mới… tất cả khiến tôi bắt đầu nhìn Mai bằng một ánh mắt khác.
Cô ấy vẫn vậy.
Vẫn giản dị.
Vẫn chân chất.
Nhưng tôi thì không còn như trước.
Tôi bắt đầu thấy cô ấy… không phù hợp.
Và rồi, tôi gặp Lan.
Lan là con gái sếp. Xinh đẹp, ăn mặc sành điệu, nói chuyện tự tin. Ở bên Lan, tôi cảm thấy mình “nâng tầm” hơn.
Chúng tôi đi ăn những nơi sang trọng, nói những câu chuyện mà Mai chưa bao giờ hiểu.
Tôi biết mình đang thay đổi.
Nhưng tôi không dừng lại.
Ngày tôi nói chia tay, Mai không khóc.
Cô ấy chỉ hỏi một câu:
“Có phải vì cô gái kia không?”
Tôi im lặng.
Im lặng chính là câu trả lời.
Mai gật đầu, rất nhẹ:
“Em hiểu rồi.”
Rồi cô ấy quay đi.
Không níu kéo.
Không trách móc.
Không một giọt nước mắt.
Chính điều đó khiến tôi cảm thấy… nhẹ nhõm.
Tôi đã nghĩ vậy.
—
Sau đó, tôi cưới Lan.
Một đám cưới hoành tráng.
Một cuộc sống mà nhiều người mơ ước.
Nhưng không ai biết, sau cánh cửa đóng kín, chúng tôi không hạnh phúc.
Lan quen sống trong đủ đầy. Cô ấy không biết cách chịu đựng, cũng không muốn hy sinh. Những mâu thuẫn nhỏ dần tích tụ, biến thành những trận cãi vã lớn.
Ba năm sau, chúng tôi ly hôn.
Không con cái.
Không ràng buộc.
Chỉ còn lại một khoảng trống.
Tôi lao vào công việc, cố lấp đầy khoảng trống đó.
Nhưng có những đêm, tôi vẫn nhớ đến Mai.
Không phải vì tiếc.
Mà vì… day dứt.
Và rồi, hôm đó, tôi gặp lại cô ấy.
Ở chợ.
Một buổi sáng bình thường như bao ngày.
Tôi đi công tác về, ghé chợ mua ít đồ. Không ngờ, giữa cái mùi tanh của cá, tiếng người mặc cả, tiếng nước chảy lênh láng… tôi lại nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.
Mai.
Cô ấy ngồi đó, trước một sạp cá nhỏ. Tay thoăn thoắt làm cá, miệng trả giá với khách. Mái tóc buộc gọn sau gáy, vài sợi lòa xòa trước trán.
Không trang điểm.
Không son phấn.
Nhưng tôi nhận ra ngay.
Tim tôi đập mạnh.
Tôi đứng đó, rất lâu.
Cô ấy không nhìn thấy tôi.
Tôi cũng không dám gọi.
Cho đến khi cô ấy ngẩng lên.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Thời gian như ngừng lại.
Rồi cô ấy cười.
Một nụ cười rất nhẹ:
“Anh Hưng?”
Tôi bước lại gần.
“Ừ… lâu rồi không gặp.”
Câu nói nhạt nhẽo đến mức tôi tự thấy xấu hổ.
Mai gật đầu:
“Ừ, lâu rồi.”
Không có sự ngượng ngùng.
Không có oán trách.
Chỉ có sự bình thản đến lạ.
Tôi hỏi:
“Em… vẫn ở đây à?”
“Ừ. Vẫn vậy thôi.”
“Chồng con thế nào rồi?”
Mai dừng tay một chút.
Rồi nói:
“Em chưa lấy chồng.”
Tôi sững lại.
“Vì…?”
Cô ấy cười:
“Không phải ai cũng may mắn như anh.”
Câu nói nhẹ tênh.
Nhưng như một nhát dao.
Tôi không biết phải nói gì.
Mua đại vài con cá, trả tiền xong, tôi định đi.
Nhưng chân tôi không nhúc nhích.
Tôi quay lại:
“Em… ở đâu?”
Mai nhìn tôi một lúc.
Rồi nói:
“Anh hỏi làm gì?”
“Tôi… muốn nói chuyện.”
Cô ấy im lặng.
Rồi thở dài:
“Thôi được.”
—
Tôi theo cô ấy về phòng trọ.
Một con hẻm nhỏ, ẩm thấp. Phòng trọ chật chội, chỉ đủ kê một chiếc giường, một cái bàn, và vài đồ đạc đơn giản.
Tôi đứng giữa căn phòng đó, cảm giác như mình đang lạc vào một thế giới khác.
Quá khứ và hiện tại đan xen.
Mai rót nước cho tôi.
“Uống đi.”
Tôi cầm ly nước, nhưng không uống.
Tôi nhìn cô ấy:
“Em sống như vậy… không thấy khổ à?”
Mai bật cười:
“Anh nghĩ em sống thế nào?”
“Anh… không biết.”
Cô ấy ngồi xuống đối diện tôi:
“Em sống bình thường. Đi làm, về nhà, ngủ. Cuối tháng đủ tiền trả phòng, ăn uống. Thỉnh thoảng về quê thăm mẹ.”
“Chỉ vậy thôi?”
“Chỉ vậy thôi.”
Tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại.
“Em… không hận anh à?”
Mai nhìn tôi.
Ánh mắt lần đầu tiên có chút gì đó khác.
“Có.”
Tôi thở ra.
Ít nhất, cô ấy vẫn còn cảm xúc.
“Nhưng rồi em nghĩ, hận để làm gì?”
“Anh xin lỗi.”
Câu nói mà tôi đã giữ trong lòng suốt mười hai năm.
Cuối cùng cũng nói ra.
Mai im lặng.
Rồi gật đầu:
“Ừ.”
Chỉ một chữ.
Nhưng đủ để tôi hiểu.
Cô ấy đã buông.
Còn tôi thì chưa.
—
Không biết từ lúc nào, khoảng cách giữa chúng tôi trở nên gần hơn.
Chúng tôi nói chuyện.
Về quá khứ.
Về hiện tại.
Về những điều chưa từng nói.
Tôi nhìn cô ấy.
Vẫn là Mai.
Nhưng cũng không còn là Mai của ngày xưa.
Có gì đó trưởng thành hơn.
Vững vàng hơn.
Và xa cách hơn.
Tôi không kìm được.
Tôi nắm lấy tay cô ấy.
“Mai… nếu bây giờ…”
Cô ấy rút tay lại.
Rất nhẹ.
“Anh đừng nói.”
“Tại sao?”
“Vì nói ra cũng không thay đổi được gì.”
Tôi nhìn cô ấy, giọng khàn đi:
“Anh vẫn còn…”
“Anh còn cái gì?” – cô ấy cắt ngang.
Tôi im lặng.
Đúng.
Tôi còn cái gì?
Một quá khứ đã bị tôi tự tay phá hỏng?
Hay một sự hối hận quá muộn?
Mai đứng dậy, quay lưng lại:
“Anh về đi.”
“Mai…”
“Em không muốn nhớ lại nữa.”
Giọng cô ấy vẫn bình tĩnh.
Nhưng tôi biết, đó là giới hạn.
Tôi đứng đó.
Rồi tôi bước ra cửa.
Trước khi đi, tôi quay lại:
“Anh… có thể gặp lại em không?”
Mai không quay lại.
“Không cần đâu.”
Cánh cửa khép lại.
Tôi đứng ngoài, rất lâu.
Cuối cùng, tôi hiểu.
Có những người, khi đã bỏ lỡ…
Thì không phải chỉ là mất nhau.
Mà là mất luôn quyền được quay lại.
Và cái cảm giác đó—nó không ồn ào, không dữ dội.
Chỉ là một khoảng trống âm ỉ…
kéo dài suốt phần đời còn lại.