
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Đi sắm đồ trước sinh, người vợ bắt gặp chồng mình chăm sóc cho một bà bầu khác. Vợ không làm ầm ỉ mà quay lưng bỏ đi. Cô nhắn tin cho chồng đúng một tin làm chồng mất sạch tất cả…
Một mình rảo bước trong trung tâm thương mại để chuẩn bị hành trang đón con chào đời, Vy không bao giờ hình dung được mình lại bắt gặp hình ảnh người bạn đời đang chu đáo dìu đỡ một phụ nữ mang thai khác. Không tạo nên một trận cãi vã náo loạn giữa chốn đông người, cô chỉ im lặng trong thoáng chốc rồi rảo bước rời đi. Tuy nhiên, trước lúc quay lưng, cô đã gửi cho anh một dòng tin vắn tắt. Chính dòng chữ vỏn vẹn vài từ ấy đã bắt đầu chuỗi domino sụp đổ, khiến người đàn ông vốn tự tin vào sự khéo léo của mình phải trả giá đắt.
Vy chưa bao giờ thuộc tuýp người mù quáng hay nghi ngờ vô cớ. Suốt 4 năm chung sống, trong mắt cô, Hoàng luôn là người chồng chu toàn, chừng mực và biết nghĩ cho gia đình. Nhất là từ ngày cô mang trong mình đứa con đầu lòng, sự săn sóc của anh lại càng khiến cô cảm thấy quyết định kết hôn của mình là đúng đắn. Nhưng đôi khi, thực tế phũ phàng chỉ cần một giây để phơi bày trọn vẹn.
Hôm ấy, Vy thu xếp công việc sớm để đi mua sắm đồ dùng cho em bé. Cô từng mở lời rủ Hoàng, nhưng anh báo bận cuộc họp gấp tại cơ quan và dặn cô cứ tự đi trước. Một mình dạo qua các quầy hàng, Vy mỉm cười ngắm nghía từng món đồ nhỏ nhắn. Thế nhưng, khi bước sang khu vực trưng bày nôi em bé, ánh mắt cô khựng lại trước một bóng hình quen thuộc.
Là Hoàng.
Anh đang đẩy chiếc xe mua sắm, rảo bước bên cạnh một người phụ nữ với vóc dáng bầu bĩnh. Thấy cô ta có vẻ mệt mỏi, Hoàng nhanh chóng đỡ lấy tay, nhẹ nhàng chỉnh lại chiếc khẩu trang cho đối phương. Cử chỉ tự nhiên và ánh mắt quan tâm ấy hệt như một người chồng đang chăm sóc vợ sắp sinh.
Vy đứng khựng lại tại chỗ.
Cảm xúc bàng hoàng xâm chiếm tâm trí khiến cô lặng đi, không thể thốt lên lời. Cô không xông đến làm phiền, cũng chẳng cất tiếng chất vấn. Vy nhìn chăm chăm trong vài giây ngắn ngủi—đủ để mọi niềm tin hoàn toàn tan vỡ—rồi dứt khoát quay đi.
Đôi tay run rẩy lấy chiếc điện thoại ra khỏi túi, cô đắn đo rồi gửi đi đúng một dòng chữ: “Tôi đã thấy tất cả. Anh không cần tốn công giải thích nữa.”
Thông báo đối phương đã đọc hiện lên ngay lập tức, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng từ phía Hoàng.
Vy bước khỏi khu mua sắm, lặng lẽ ngồi xuống hàng ghế chờ phía ngoài. Cô hít một hơi thật sâu để lấy lại sự tỉnh táo, tự dặn lòng phải vững vàng vì đứa trẻ trong bụng. Vài phút sau, điện thoại rung lên tin nhắn từ Hoàng: “Mọi chuyện không như em nghĩ đâu. Để anh giải thích.”
Vy bỏ qua tin nhắn, đón xe thẳng về nhà. Cô nhanh chóng gom vài bộ trang phục đơn giản cùng hồ sơ theo dõi thai kỳ vào chiếc vali nhỏ. Căn nhà từng chứa đựng bao kỷ niệm giờ đây trở nên lạnh lẽo. Sự thật đau đớn nhất không chỉ là việc bị lừa dối, mà là sự thành thục trong cách anh chăm sóc người phụ nữ kia—thứ không thể có được nếu chỉ là mối quan hệ thoáng qua.
Cánh cửa bất ngờ mở tung. Hoàng lao vào phòng, hơi thở dồn dập với gương mặt đầy lo ướt: — Vy, nghe anh nói đã! — Anh định nắm lấy tay cô.
Vy dứt khoát né tránh, ánh mắt lạnh ngắt: — Anh chỉ cần xác nhận một điều: Anh và cô ta bắt đầu từ bao giờ?
Hoàng ngập ngừng, ánh mắt lảng tránh trong một khoảng khảnh. Chính sự im lặng ấy đã cho Vy câu trả lời rõ ràng nhất……
Không đợi thêm một lời thanh minh nào nữa, Vy kéo vali dứt khoát bước ra khỏi nhà, mặc cho Hoàng cuống cuồng níu kéo và van xin trong vô vọng. Cô chuyển đến ở tạm tại một căn hộ thuê ngắn hạn, cắt đứt hoàn toàn mọi kênh liên lạc cá nhân với anh và chỉ làm việc thông qua luật sư.
Những ngày sau đó, sự việc bắt đầu tuột khỏi tầm kiểm soát của Hoàng. Người phụ nữ đi cùng anh ở siêu thị thực chất là nhân viên dưới quyền mà anh đã lén lút qua lại suốt một năm qua. Khi biết Hoàng bị vợ phát hiện và có ý định chấm dứt để quay về níu kéo gia đình, cô ta đã đến tận công ty làm ầm ĩ, công khai toàn bộ tin nhắn và bằng chứng thân mật giữa hai người.
Bê bối đời tư nhanh chóng lan rộng ra toàn bộ ban lãnh đạo. Vốn là nhân sự đang được quy hoạch lên vị trí giám đốc chi nhánh, Hoàng ngay lập tức bị gạch tên khỏi danh sách bổ nhiệm và nhận quyết định đình chỉ công tác để xem xét vi phạm đạo đức nghề nghiệp. Cùng lúc đó, gia đình hai bên biết chuyện; bố mẹ Hoàng vì quá thất vọng trước hành vi của con trai đã tuyên bố từ mặt và đứng về phía Vy.
Chưa dừng lại ở đó, Vy tiến hành thủ tục ly hôn một cách nhanh chóng và triệt để. Nhờ chuẩn bị đầy đủ chứng cứ pháp lý cùng sự can thiệp của luật sư, cô giành được quyền nuôi con sau khi sinh và yêu cầu phân chia tài sản theo đúng quy định pháp luật đối với bên có lỗi. Hoàng gần như trắng tay, mất đi cả ngôi nhà, sự nghiệp lẫn sự tôn trọng từ những người thân thiết nhất.
Mấy tháng sau, Vy thuận lợi sinh một bé gái kháu khỉnh. Bằng năng lực chuyên môn vững vàng, cô sớm quay lại với công việc và xây dựng một cuộc sống độc lập, bình yên bên con. Trong khi đó, Hoàng sống trong sự dằn dằn dặt và hối hận muộn màng. Dòng tin nhắn ngắn ngủi ngày nào ở siêu thị không chỉ là lời chia tay của Vy, mà còn là cột mốc khép lại toàn bộ những gì anh ta từng tự hào sở hữu.