
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ cái đêm tân hôn ấy — cái đêm mà lẽ ra phải là khởi đầu của một cuộc hôn nhân bình yên, lại trở thành nỗi ám ảnh theo tôi suốt những năm tháng sau này.
Đám cưới của tôi và Khải diễn ra chóng vánh, đúng kiểu “môn đăng hộ đối” mà hai bên gia đình đều mong muốn. Tôi không yêu Khải đến mức sống chết, nhưng cũng không ghét anh. Anh hiền lành, có công việc ổn định, gia đình khá giả — một lựa chọn “an toàn” theo đúng nghĩa. Còn tôi, sau vài mối tình dang dở, cũng không còn nhiều niềm tin vào cái gọi là tình yêu nồng cháy, nên gật đầu đồng ý.
Đêm tân hôn, căn phòng được trang trí lộng lẫy với hoa hồng đỏ trải khắp giường, nến thơm dịu nhẹ và ánh đèn vàng ấm áp. Khải uống khá nhiều trong tiệc cưới nên chỉ vừa nằm xuống đã ngủ thiếp đi. Tôi thì không ngủ được. Có lẽ do quá mệt, hoặc cũng có thể do trong lòng vẫn còn lấn cấn một điều gì đó rất khó gọi tên.
Tôi khẽ bước ra khỏi phòng để xuống bếp uống nước. Ngôi nhà rộng lớn của bố mẹ chồng về đêm bỗng trở nên lạnh lẽo và xa lạ. Khi đi ngang qua phòng khách, tôi chợt nghe thấy tiếng nói chuyện nhỏ — là giọng của bố mẹ chồng.
Tôi định quay đi, nhưng đúng lúc đó, một câu nói khiến chân tôi như bị đóng đinh xuống sàn:
“Ngày mai phải làm cho xong chuyện đó. Không thể để nó biết được.”
Tôi sững người.
“Ông yên tâm đi,” giọng mẹ chồng đáp lại, thấp nhưng rõ ràng, “tôi đã chuẩn bị hết rồi. Con bé đó… nhìn vậy chứ không đơn giản đâu. Phải ra tay trước.”
Tim tôi bắt đầu đập thình thịch. “Con bé đó”… là tôi sao?
Tôi nín thở, nép sát vào bức tường, cố gắng nghe tiếp.
“Chỉ cần qua ngày mai, mọi thứ sẽ đâu vào đó. Nó sẽ không còn là vấn đề nữa.”
“Nhưng lỡ nó phát hiện thì sao?” bố chồng hỏi.
“Không đâu. Tôi sẽ tự tay làm. Không ai nghi ngờ gì cả.”
Tôi cảm thấy sống lưng mình lạnh toát.
Họ đang nói về cái gì? “Ra tay”? “Không còn là vấn đề”? Những từ ngữ ấy không thể nào là chuyện bình thường được.
Một ý nghĩ kinh khủng lóe lên trong đầu tôi — họ muốn làm hại tôi.
Tôi gần như không còn đứng vững. Hai chân run rẩy, tôi cố gắng lùi lại thật nhẹ, rồi chạy vội về phòng, đóng cửa lại.
Khải vẫn ngủ say như chết.
Tôi ngồi thụp xuống sàn, đầu óc quay cuồng. Có thể nào tôi nghe nhầm không? Nhưng từng câu từng chữ rõ ràng như vậy, không thể nào là hiểu lầm.
Tại sao?
Tôi mới về làm dâu chưa đầy một ngày. Tôi không gây thù chuốc oán với ai trong nhà này. Vậy thì lý do là gì?
Hay… họ phát hiện ra điều gì đó về tôi?
Tôi bỗng nhớ lại những ánh nhìn dò xét của mẹ chồng từ lúc tôi bước chân vào nhà. Bà luôn nhìn tôi như thể đang cân đo đong đếm, không phải với ánh mắt của một người mẹ chồng bình thường.
Đêm đó, tôi không ngủ.
Tôi nằm bên cạnh Khải, nhưng không dám đánh thức anh. Một phần vì sợ anh không tin tôi, phần khác… tôi không chắc anh có đứng về phía tôi hay không.
Nếu anh biết chuyện? Nếu anh cũng tham gia?
Ý nghĩ đó khiến tôi rùng mình.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy từ rất sớm. Mọi thứ trong nhà vẫn diễn ra bình thường đến mức đáng sợ. Mẹ chồng xuống bếp nấu ăn, bố chồng đọc báo, Khải thì tươi cười như chưa có chuyện gì xảy ra.
Chỉ có tôi là không thể bình tĩnh.
Trong bữa sáng, mẹ chồng gắp cho tôi một miếng thịt, mỉm cười:
“Con ăn nhiều vào, hôm qua mệt rồi.”
Tôi nhìn miếng thịt trong bát, bàn tay khẽ run lên.
“Con… con chưa đói ạ.”
“Phải ăn chứ. Không ăn sao có sức?” giọng bà vẫn nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt thì sắc lạnh.
Tôi cố gắng nuốt nước bọt, gắp một miếng nhỏ đưa vào miệng. Nhưng khi vừa chạm lưỡi, tôi bỗng cảm thấy một mùi vị lạ — rất đắng, rất khó chịu.
Tôi vội vàng giả vờ ho, rồi nhổ vào khăn giấy.
“Con sao thế?” Khải hỏi.
“Tại… tại con hơi mệt…”
Tôi đứng dậy, xin phép lên phòng nghỉ.
Vừa bước vào phòng, tôi lập tức chạy vào nhà vệ sinh, nôn khan. Tim đập dồn dập.
Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ: họ đã bắt đầu.
Tôi không thể ngồi chờ chết.
Tôi lấy điện thoại, định gọi cho bố mẹ ruột, nhưng lại dừng lại. Nếu tôi nói ra, liệu họ có tin không? Hay sẽ nghĩ tôi bị hoang tưởng?
Không còn cách nào khác, tôi quyết định phải tự mình tìm hiểu.
Tôi lén xuống bếp khi không có ai. Trên bàn vẫn còn bát canh mà tôi vừa ăn. Tôi lấy một chiếc thìa, múc một ít cho vào túi nhỏ, giấu vào túi áo.
Nếu có chuyện gì xảy ra, đây sẽ là bằng chứng.
Nhưng tôi chưa kịp rời khỏi bếp thì giọng mẹ chồng vang lên sau lưng:
“Con đang làm gì vậy?”
Tôi giật mình quay lại.
Bà đứng đó, nhìn tôi chằm chằm.
“Dạ… con… con lấy nước…”
Ánh mắt bà lướt qua tay tôi, nơi tôi đang cố giấu chiếc túi nhỏ.
Một nụ cười chậm rãi hiện lên trên môi bà.
“Con dâu… thông minh hơn tôi nghĩ.”
Tôi chết lặng.
Bà bước từng bước lại gần, giọng nói không còn dịu dàng nữa:
“Con đã nghe thấy rồi đúng không?”
Tôi không trả lời.
“Đáng lẽ ra con nên giả vờ không biết gì, sống yên ổn ở đây. Nhưng con lại tò mò…”
Tôi lùi lại, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Bà… bà định làm gì tôi?”
Bà cười khẽ.
“Chỉ là… lấy lại thứ vốn không thuộc về con thôi.”
“Ý bà là sao?”
Đúng lúc đó, bố chồng cũng bước vào. Ông nhìn tôi, ánh mắt lạnh tanh:
“Nó giống hệt cô ta.”
Tôi không hiểu.
“Ai?”
“Người phụ nữ đã phá nát gia đình này,” ông nói, giọng đầy căm hận.
Mẹ chồng nhìn thẳng vào mắt tôi:
“Mẹ của con.”
Tôi sững sờ.
“Không thể nào…”
“Tưởng chúng tôi không biết sao?” bà cười nhạt, “mẹ con năm xưa đã cướp mất tất cả của tôi — tiền bạc, danh dự… và cả chồng tôi.”
Tôi cảm thấy đất dưới chân mình như sụp đổ.
“Nhưng… bố tôi…”
“Bố con?” bà bật cười, “con nghĩ ông ta là ai? Ông ta chính là người đã phản bội tôi năm đó.”
Tôi lắc đầu, không thể tin nổi.
“Không… không thể…”
“Và con,” bà tiến lại gần hơn, giọng lạnh như băng, “con chính là bằng chứng sống cho sự phản bội đó.”
Tôi lùi đến khi lưng chạm vào tường.
“Vậy nên… các người muốn giết tôi?”
“Giết thì quá nhẹ,” bà nói, “tôi muốn con sống… nhưng sống trong địa ngục.”
Đúng lúc đó, Khải xuất hiện ở cửa.
“Dừng lại đi, mẹ.”
Tôi quay sang anh, ánh mắt cầu cứu.
“Khải… anh biết chuyện này sao?”
Anh im lặng vài giây, rồi gật đầu.
“Anh biết.”
Tim tôi như vỡ ra.
“Vậy… anh cũng đồng ý?”
Anh nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
“Anh không có lựa chọn.”
“Không có lựa chọn?” tôi cười chua chát, “hay là anh không muốn chọn?”
Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt.
Tôi nhìn từng người trong gia đình này — những người mà chỉ mới hôm qua còn gọi tôi là “con”, là “vợ”.
Và tôi hiểu.
Tôi chưa bao giờ thuộc về nơi này.
Nhưng họ cũng đã đánh giá sai một điều.
Tôi không phải là người sẽ đứng yên chịu trận.
Tôi rút chiếc điện thoại ra, bật lên.
“Mọi thứ… tôi đã ghi âm hết rồi.”
Cả căn phòng im lặng.
Gương mặt mẹ chồng biến sắc.
“Tôi đã gửi bản ghi âm này cho bạn tôi. Nếu trong vòng một giờ nữa tôi không rời khỏi đây an toàn, nó sẽ được gửi đến công an.”
Bố chồng bước lên một bước, nhưng Khải giơ tay ngăn lại.
Anh nhìn tôi, giọng trầm xuống:
“Em muốn gì?”
“Tôi muốn rời khỏi đây. Ngay bây giờ.”
Một khoảng lặng kéo dài.
Cuối cùng, Khải quay sang bố mẹ:
“Để cô ấy đi.”
Mẹ chồng siết chặt tay, nhưng không nói gì.
Tôi không chờ thêm một giây nào nữa. Tôi quay người, bước nhanh ra khỏi căn nhà đó — nơi suýt trở thành mồ chôn của tôi.
Khi cánh cổng khép lại sau lưng, tôi mới nhận ra mình đang run rẩy đến mức nào.
Đêm tân hôn của tôi… đã kết thúc như vậy.
Không phải bằng một nụ hôn, mà bằng sự thật trần trụi và tàn nhẫn.
Và điều khiến tôi ám ảnh nhất không phải là âm mưu của họ.
Mà là ánh mắt của Khải khi anh nói: “Anh không có lựa chọn.”
Bởi đôi khi, điều đáng sợ nhất không phải là kẻ thù.
Mà là người đứng bên cạnh bạn… nhưng chưa bao giờ thực sự đứng về phía bạn.