
Tôi đã từng nghĩ, người phụ nữ quê mùa, luộm thuộm đó… không xứng đứng bên cạnh mình.
Và tôi đã trả giá cho suy nghĩ ấy… bằng cả cuộc đời.
Tôi kể câu chuyện này không phải để mong được tha thứ, mà chỉ là… có những sai lầm, khi nhận ra thì đã quá muộn.
Tôi tên là Dũng.
Ba mươi lăm tuổi, từng có một gia đình mà người ngoài nhìn vào ai cũng nghĩ là ổn định. Vợ tôi – Hòa – là người phụ nữ quê lên thành phố, ít học, nói chuyện không khéo, lại chẳng biết chăm chút vẻ ngoài.
Ngày tôi cưới cô ấy, bạn bè đã từng hỏi:
“Thiếu gì người đẹp, sao mày lại chọn con bé đó?”
Tôi chỉ cười.
Vì khi đó, tôi nghèo.
Hòa không đẹp, nhưng cô ấy chịu khó. Cô ấy theo tôi từ lúc tôi chẳng có gì, bán hàng ngoài chợ, thức khuya dậy sớm, dành dụm từng đồng để tôi đi học thêm, mở công việc riêng.
Những năm đầu, tôi biết ơn cô ấy.
Thật lòng là vậy.
Nhưng con người… rất dễ quên.
Khi tôi bắt đầu có tiền, có mối quan hệ, có vị trí trong công ty, tôi bắt đầu thấy Hòa… lạc lõng.
Cô ấy vẫn mặc những bộ đồ đơn giản, tóc buộc gọn, đi dép lê ra chợ. Trong khi tôi bắt đầu mặc vest, đi giày da, xuất hiện trong những buổi gặp gỡ sang trọng.
Khoảng cách… từ đó mà ra.
Có lần, tôi đưa cô ấy đi dự tiệc công ty. Cô ấy lúng túng ngay từ lúc bước vào, không biết chào hỏi, không biết bắt chuyện. Khi cầm ly rượu còn run, làm đổ ra bàn.
Tôi nghe thấy vài tiếng cười phía sau.
Đêm đó, tôi nổi nóng.
“Tại sao em không thể học cách cư xử cho giống người ta một chút?”
Hòa không cãi.
Cô chỉ im lặng, rồi nói nhỏ:
“Em sẽ cố.”
Nhưng tôi không muốn chờ cô “cố”.
Tôi muốn một người vợ… hoàn hảo hơn.
Ít nhất là trong mắt người khác.
Từ đó, tôi bắt đầu chê bai cô nhiều hơn.
Chê cách ăn mặc, chê cách nói chuyện, chê cả cách cô chăm sóc gia đình. Những điều mà trước đây tôi từng thấy là bình thường… bỗng trở thành thứ khiến tôi khó chịu.
Cho đến khi tôi gặp Mai.
Mai trẻ, đẹp, biết cách nói chuyện. Cô ấy hiểu những thứ tôi quan tâm, biết cách khiến tôi cảm thấy mình quan trọng.
Ở bên Mai, tôi thấy mình “xứng đáng” với một cuộc sống tốt hơn.
Và rồi, tôi bắt đầu nghĩ… mình đã chọn sai từ đầu.
Sai lầm lớn nhất của tôi… là nghĩ như vậy.
Ngày tôi nói muốn ly hôn, Hòa đang mang thai được năm tháng.
Cô ấy đứng trước mặt tôi, tay vô thức đặt lên bụng.
“Anh nói thật à?”
“Ừ.”
“Vì cô ta?”
Tôi không trả lời.
Nhưng im lặng… đủ rồi.
Hòa gật đầu. Không khóc. Không níu kéo.
Cô chỉ hỏi:
“Vậy… đứa bé thì sao?”
Tôi nói một câu mà đến bây giờ, tôi vẫn không thể tha thứ cho chính mình.
“Tùy em.”
Chỉ hai chữ đó.
Đã đủ để giết chết tất cả.
Ngày hôm đó, tôi đưa cho cô một ít tiền, coi như “trách nhiệm cuối cùng”, rồi bảo cô dọn đi.
Hòa không mang theo nhiều đồ.
Chỉ một cái vali nhỏ.
Và cái bụng bầu năm tháng.
Tôi vẫn nhớ hình ảnh cô bước ra khỏi cửa.
Lưng thẳng.
Không quay đầu.
Như thể… tôi chưa từng tồn tại trong cuộc đời cô.
Sau khi ly hôn, tôi sống như mình mong muốn.
Tôi đến với Mai.
Một người vợ xinh đẹp, biết cách ăn mặc, biết cách giao tiếp, đi đâu cũng khiến tôi tự hào.
Nhưng cuộc sống không như tôi tưởng.
Mai không giống Hòa.
Cô ấy không dậy sớm nấu ăn, không quan tâm tôi có ăn uống đầy đủ không, không biết tiết kiệm.
Cô ấy tiêu tiền nhiều, thích hưởng thụ, thích những thứ xa xỉ.
Ban đầu, tôi nghĩ đó là điều bình thường.
Nhưng dần dần, tôi thấy mệt mỏi.
Công việc của tôi cũng bắt đầu gặp vấn đề. Những quyết định sai lầm, những dự án thất bại khiến tôi mất dần vị thế.
Khi tôi khó khăn, Mai không ở bên.
Cô ấy bắt đầu phàn nàn, rồi xa cách.
Cho đến một ngày, cô ấy rời đi.
Không một lời giải thích.
Chỉ để lại một tờ giấy.
“Tôi không thể sống với một người đàn ông thất bại.”
Hai năm sau.
Tôi không còn là người đàn ông của ngày trước.
Công việc bình thường.
Cuộc sống chật vật.
Một ngày, tôi đi qua một trung tâm thương mại lớn.
Chỉ là vô tình.
Nhưng rồi… tôi nhìn thấy một cảnh tượng khiến tôi đứng chết lặng.
Một cửa hàng thời trang trẻ em rất đông khách.
Người đứng ở quầy thu ngân…
Là Hòa.
Tôi không nhận ra cô ngay lập tức.
Cô mặc một chiếc váy đơn giản nhưng gọn gàng, tóc cắt ngắn, khuôn mặt không trang điểm nhiều nhưng sáng và tự tin.
Không còn dáng vẻ luộm thuộm ngày xưa.
Không còn ánh mắt rụt rè.
Thay vào đó là sự bình tĩnh và vững vàng.
Bên cạnh cô… là một cậu bé.
Khoảng hai tuổi.
Đang chơi đồ chơi, thỉnh thoảng chạy lại ôm chân cô.
Tim tôi đập mạnh.
Tôi biết… đó là con tôi.
Tôi bước vào.
Hòa nhìn thấy tôi.
Ánh mắt cô thoáng dừng lại.
Nhưng rất nhanh, cô trở lại bình thường.
“Anh.”
Một câu chào… xa lạ.
Tôi nhìn xung quanh.
“Cửa hàng này… của em?”
“Ừ.”
“Em… làm thế nào?”
Hòa cười nhẹ:
“Bắt đầu từ việc bán hàng online. Rồi mở rộng.”
Cô nói đơn giản.
Như thể đó là điều hiển nhiên.
Tôi nhìn đứa bé.
“Nó… là con anh?”
Hòa im lặng một giây.
Rồi gật đầu.
“Ừ.”
Tôi cảm thấy cổ họng nghẹn lại.
Hai năm.
Tôi chưa từng biết nó tồn tại như thế nào.
Đứa bé chạy lại, ôm chân Hòa.
“Mẹ ơi.”
Một tiếng gọi… khiến tim tôi đau nhói.
Tôi hỏi:
“Em… không nói cho anh?”
Hòa nhìn tôi.
“Để làm gì?”
Câu hỏi đó… khiến tôi không trả lời được.
Tôi đứng đó, cảm giác như mình là người thừa.
Trong chính cuộc đời mà đáng ra tôi phải thuộc về.
Tôi nói:
“Anh… xin lỗi.”
Hòa gật đầu.
“Ừ.”
Chỉ một từ.
Không trách móc.
Không oán giận.
Nhưng cũng không có cơ hội nào.
Tôi hỏi:
“Em có hối hận không?”
Hòa nhìn đứa bé, rồi nhìn tôi.
“Có.”
Tim tôi thắt lại.
“Em hối hận… vì đã từng nghĩ mình không xứng với anh.”
Câu nói đó… như một nhát dao.
Tôi đứng lặng rất lâu.
Rồi quay đi.
Câu chuyện của tôi không có cái kết đẹp.
Không có chuyện quay lại.
Không có phép màu.
Chỉ có một sự thật.
Rằng người đàn ông từng đuổi vợ bầu ra đường vì chê cô quê mùa…
Cuối cùng lại là người bị bỏ lại phía sau.
Và cái bẽ bàng lớn nhất…
Không phải là mất đi một người vợ.
Mà là nhận ra… mình chưa từng xứng đáng với cô ấy ngay từ đầu.