
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Đang vui vẻ vì có kì nghỉ được du lịch bằng du thuyền, bố và con gái nhỏ ham vui mà đi nhầm vào một phòng khác. Cảnh tượng trước mắt khiến 2 bố coan s::ốc…..
Chuyến du lịch nghỉ dưỡng ba ngày hai đêm trên chiếc du thuyền năm sao tại vịnh biển xinh đẹp vốn là món quà bất ngờ mà Đức kỳ công chuẩn bị. Tốt nghiệp đại học chuyên ngành kỹ thuật, Đức là người đàn ông chân thành, thương vợ thương con hết mực. Mấy tháng nay, dự án ở công ty bước vào giai đoạn nước rút khiến anh liên tục phải tăng ca. Nhìn ánh mắt mệt mỏi của vợ và vẻ thèm muồng của con gái mỗi khi xem video du lịch trên mạng, Đức tự hứa xong việc sẽ dành trọn thời gian bù đắp cho gia đình.
Vợ Đức – Hà – là một nữ doanh nhân xinh đẹp, nhanh nhạy, hiện đang quản lý chuỗi cửa hàng thời trang tự do. Khác với tính cách trầm lắng của chồng, Hà xông xáo và luôn chăm chút cho diện mạo cá nhân. Thời gian gần đây, Đức nhận thấy Hà có nhiều điểm khác lạ: cô chăm đi làm đẹp hơn, ăn mặc cầu kỳ ngay cả khi chỉ ra ngoài mua đồ nhẹ, và đặc biệt là chiếc điện thoại luôn đặt chế độ im lặng, úp mặt xuống bàn. Đôi lúc đang ăn cơm, điện thoại sáng đèn thông báo, Hà lại giật mình vội vã cầm lên rồi ra ban công nghe với giọng điệu thì thầm. Thế nhưng, vốn tin tưởng sự gắn bó suốt tám năm qua, Đức gạt đi mọi sự nghi ngờ, tự trấn an rằng vợ chỉ đang căng thẳng vì công việc.
Ngày khởi hành, không khí vô cùng náo nhiệt. Bé Mây, cô con gái sáu tuổi hồn nhiên và tinh nghịch, liên tục reo hò khi nhìn thấy chiếc tàu khổng lồ trắng muốt. Trái ngược với sự háo hức của hai bố con, Hà tỏ ra khá bồn chồn. Dù vẫn mỉm cười chụp ảnh kỷ niệm, tay cô lại không rời khỏi chiếc điện thoại, liên tục nhắn tin cho ai đó với thái độ lo âu.
Nắng chiều buông xuống rực rỡ, khoác lên vịnh biển một sắc cam đỏ lãng mạn. Sau khi cả nhà cùng nhau ngắm hoàng hôn trên boong tàu, các dãy hành lang bên trong du thuyền bắt đầu lên đèn. Do kiến trúc đồng bộ, hàng trăm cánh cửa gỗ sang trọng nằm sát nhau khiến những người mới lên tàu rất dễ nhầm lẫn.
Đến tối, sau bữa ăn buffet, Hà khẽ vuốt tóc, quay sang nói với chồng rằng cô muốn xuống khu vực dịch vụ thư giãn một lúc và dặn Đức dắt con đi dạo. Đức vui vẻ gật đầu, nhận nhiệm vụ đưa bé Mây đi ăn món kem dâu ưa thích. Khi quay trở về dãy hành lang dẫn đến phòng mình, bé Mây vì quá phấn khích nên đã tung tăng chạy trước. Trong ánh đèn vàng dịu của dãy hành lang hun hút, cô bé nhìn thấy một cánh cửa khép hờ, màu gỗ và số phòng thoạt nhìn rất giống phòng của gia đình. Không chút chần chừ, bé Mây hồn nhiên đẩy rộng cánh cửa bước thẳng vào trong. Đức đi phía sau hoảng hốt gọi với theo: “Mây ơi, lầm phòng rồi con!”, nhưng không kịp. Anh vội vã bước nhanh tới để kéo con ra, nhưng ngay khoảnh khắc đặt chân qua ngưỡng cửa, toàn bộ không gian xung quanh Đức như sụp đổ…
Trong căn phòng xa lạ ngập tràn ánh đèn mờ, Hà đang ngồi sát bên một người đàn ông xa lạ trên băng ghế sofa. Tay người đàn ông kia vẫn còn đang đặt nhẹ lên vai cô. Cả hai giật thót tim, khuôn mặt lập tức biến sắc, hoảng hốt tột cùng khi nhìn thấy sự xuất hiện đột ngột của hai bố con.
Bé Mây ngơ ngác chớp mắt, nghiêng đầu ngây thơ hỏi: – “Mẹ ơi, sao mẹ lại ở đây? Đây đâu phải phòng nhà mình đâu?”
Tiếng ngây thơ của con trẻ như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự dối trá đang phơi bày. Người đàn ông kia lúng túng đứng phắt dậy, vội vàng chỉnh lại cổ áo rồi né tránh ánh mắt phẫn nộ của Đức. Hà mặt cắt không còn một giọt máu, đôi tay run rẩy vội vã đứng lùi ra xa. Cô gượng gạo, giọng lắp bắp không thành tiếng: – “Anh… sao anh lại ở đây? Đây… đây là bạn cũ của em. Anh ấy đi công tác, vô tình cũng đi cùng chuyến tàu này nên em ghé qua chào hỏi chút thôi…”
Đức đứng chết lặng. Đầu óc anh quay cuồng, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Lời giải thích vụng về ấy chẳng thể che giấu được sự lén lút và gian dối hiện rõ trên khuôn mặt hai người. Nhìn con gái đang ngơ ngác nhìn bố mẹ, Đức cố nén cơn giận dữ đang bùng cháy trong lồng ngực. Anh không ghen tuông vô lối, cũng không quát mắng hay động tay động chân để giữ chút bình yên cuối cùng cho tâm hồn thơ dại của con.
Đức lặng lẽ bước tới, nắm chặt lấy tay bé Mây rồi lẳng lặng xoay người bước nhanh ra khỏi phòng. Hà hoảng loạn chạy đuổi theo, lí nhí gọi tên anh trong nước mắt, nhưng Đức coi như không nghe thấy.
Tối hôm đó, sau khi dỗ bé Mây ngủ ngoan tại khu dịch vụ chăm sóc trẻ em của du thuyền, Đức quay trở lại phòng nghỉ để đối mặt với Hà. Trước thái độ lạnh băng cùng những bằng chứng tin nhắn không thể chối cãi trên chiếc điện thoại mà Hà vô tình bỏ quên trong lúc hoảng loạn, cô đành ngã khuỵu xuống sàn, nước mắt ngắn dài thú nhận. Người đàn ông đó là mối tình đầu của cô, cả hai mới kết nối lại gần đây. Biết anh ta có chuyến đi công tác này, Hà đã chủ động đặt vé cho cả gia đình đi cùng chuyến tàu để lén lút gặp gỡ.
Mọi niềm tin, sự tôn trọng và tình yêu suốt tám năm qua trong Đức hoàn toàn vỡ vụn. Anh không mắng chửi một câu nào, chỉ nhìn Hà bằng ánh mắt xa lạ đến đáng sợ. Suốt thời gian còn lại của chuyến đi, Đức giữ thái độ lạnh nhạt, lịch sự tối thiểu trước mặt con gái để chuyến đi kết thúc êm đẹp.
Ngay khi du thuyền vừa cập bến cảng, Đức thu xếp toàn bộ hành lý, đưa bé Mây thẳng về nhà ngoại. Ngay chiều hôm đó, anh đặt tờ đơn ly hôn đã ký sẵn tên mình lên bàn phòng khách. Sự dứt khoát, không một chút vấn vương của Đức chính là cái giá đắt nhất dành cho sự dối trá, chính thức khép lại một cuộc hôn nhân từng được nhiều người ngưỡng mộ.