
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Đám cưới vừa xong, mẹ chồng đã gọi vợ chồng tôi ra và nói :”Hãy giao hết tiền mừng và vàng cưới để mẹ xây lại căn nhà ở quê cho “nở mày nở mặt”. Tôi không nói gì chỉ đưa bà một tờ giấy, bà cầm xem xong không nói thêm được câu gì………..
Vừa kết hôn xong, căn phòng trọ nhỏ của vợ chồng Nhàn và Hà vẫn còn ngập tràn không khí cưới xin. Những túi quà chưa kịp dọn dẹp ngăn nắp, chiếc lẵng hoa đặt nơi góc phòng vẫn tỏa hương nhẹ. Nhưng sự yên bình ngắn ngủi ấy nhanh chóng bị vỡ tan ngay trong buổi sáng đầu tiên.
Mẹ chồng của Nhàn – bà Sáu – ngồi chễm chệ giữa chiếc ghế tựa nơi phòng khách, gương mặt lạnh tơ trống. Vừa thấy Hà bưng ấm trà nóng ra, còn Nhàn đang gom lại mấy tập phong bì mừng cưới trên bàn, bà Sáu đã cất lời bằng giọng dứt khoát:
“Mẹ nói ngắn gọn luôn cho đỡ mất thời gian. Toàn bộ tiền mừng lẫn số vàng cưới hôm qua, hai đứa đưa hết đây cho mẹ giữ. Mẹ tính rồi, gom lại đem về quê tôn tạo lại căn nhà gỗ cho đàng hoàng, chứ để tàn tươm thế người ta nhạo báng cho.”
Nhàn khựng lại, đôi tay dang dở trên tập phong bì. Hà cũng bất ngờ lên tiếng:
“Mẹ… chuyện này lớn quá, sao mẹ không bàn trước với tụi con?”
Bà Sáu nhíu mày, nét mặt thêm phần khắt khe:
“Bàn bạc cái gì nữa? Cả đời người mới có dịp. Mấy đứa tuổi trẻ bốc đồng, tay làm tay phá chứ biết quán xuyến tiền bạc gì đâu. Mẹ cầm giúp là an tâm nhất.”
Nhàn từ tốn đặt tập phong bì xuống, gạt đi sự bối rối để giữ giọng điệu tôn trọng nhất có thể:
“Dạ, con cảm ơn tấm lòng của mẹ. Nhưng trước khi cưới, vợ chồng con đã thống nhất sẽ tích góp khoản này làm vốn làm ăn và tích lũy tích lũy cho tương lai sau này ạ.”
Nghe vậy, bà Sáu liền đập tay xuống chiếc bàn gỗ, giọng lạc đi vì không hài lòng:
“Tương lai gì chứ? Danh dự gia đình ở quê mới là cái quan trọng nhất! Cơm áo gạo tiền thì từ từ làm ra. Con dâu mới về nhà này thì việc đầu tiên là phải biết vun vén cho nhà chồng trước!”
Hà lúng túng nhìn vợ rồi nhìn mẹ, cố giải thích:
“Mẹ ơi, không phải tụi con tiếc, nhưng mình cũng phải chừa lại một khoản dự phòng chứ…”
“Dự phòng cái gì? Có mẹ ở đây mà các người lo cái gì? Chẳng lẽ lời mẹ nói giờ không còn chút trọng lượng nào nữa sao?” – Bà Sáu ngắt lời, ánh mắt hừng hực sỉ vạ.
Bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Nhàn nhìn chồng đang bối rối đến mức siết chặt hai nắm tay, biết rằng tranh cãi qua lại lúc này chỉ làm mọi chuyện tồi tệ hơn.
Đúng lúc áp lực đẩy lên đỉnh điểm, Nhàn hít một hơi sâu, dịu dàng đứng dậy:
“Dạ, mẹ bớt nóng. Mẹ đợi con một chút.”
Nhàn bước vào phòng ngủ, nhẹ nhàng mở tủ lấy ra một tờ giấy phẳng phiu đã chuẩn bị từ trước. Khi cô quay trở ra và phẳng lặng đặt tờ giấy ấy lên mặt bàn gỗ ngay trước mặt mẹ chồng, bà Sáu nhếch môi khinh khờ. Nhưng chỉ vài giây sau khi lướt qua những dòng chữ trên đó, gương mặt bà đột ngột biến sắc, đôi bàn tay gân guốc bắt đầu run lên bủn rủn…
Tờ giấy mà Nhàn đặt lên bàn không phải là đơn ly hôn hay bảng kê khai tài sản, mà là Tờ cam kết bảo lãnh vay nợ kèm Biên bản thanh toán nợ nần ở quê của chính gia đình chồng.
Trước khi lễ cưới diễn ra, Nhàn đã vô tình biết được căn nhà ở quê của bà Sáu thực chất đã bị đem đi cầm cố cho một khoản vay nặng lãi từ nhiều năm trước do anh trai của Hà làm ăn thất bại. Số tiền gốc lẫn lãi đã vượt quá khả năng chi trả, và chủ nợ đã đánh tiếng sẽ đến xiết nhà ngay sau lễ cưới của hai vợ chồng. Nhàn đã âm thầm dùng toàn bộ tiền tiết kiệm riêng trước khi cưới của mình cùng với một phần tiền đặt cọc từ thu nhập cá nhân để đứng ra thương lượng, đứng tên bảo lãnh trả dần khoản nợ đó nhằm giữ lại căn nhà cho bà Sáu.
Nội dung tờ giấy ghi rõ: Nhàn là người đứng ra chịu trách nhiệm pháp lý cho toàn bộ khoản nợ 400 triệu đồng ở quê, với điều kiện bên chủ nợ không được làm phiền bà Sáu, và mỗi tháng cô sẽ trích lương để trả góp.
Bà Sáu đọc từng dòng chữ, mắt mở to kinh ngạc. Giọng bà run run, không còn chút uy quyền nào như vài phút trước:
“Con… con lấy đâu ra cái này? Sao con lại biết…”
Nhàn nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh chồng, ôn tồn đáp:
“Dạ, con biết mẹ rất coi trọng ngôi nhà ở quê và lòng tự trọng của gia đình. Mẹ muốn xây lại nhà để nở mày nở mặt, nhưng căn nhà đó vốn dĩ đang đứng trước nguy cơ bị phát mại. Con không muốn mẹ phải lo lắng hay chịu áp lực nên đã đứng ra nhận trách nhiệm khoản nợ đó trước khi mình cưới.”
Cô tiếp tục, ánh mắt chân thành nhưng kiên định:
“Tiền mừng cưới và vàng cưới hôm nay, vợ chồng con dự định dùng một phần để trả nốt đợt gốc đầu tiên cho người ta, phần còn lại làm vốn xoay sở công việc. Nếu bây giờ đem tất cả đi xây mới, khoản nợ cũ không trả kịp thì căn nhà cũng chẳng giữ được đâu mẹ ạ.”
Hà bàng hoàng nhìn vợ, rồi nhìn sang mẹ. Bà Sáu run rẩy đặt tờ giấy xuống bàn, gương mặt xám bệt lại vì vừa xấu hổ, vừa xúc động. Bà không ngờ người con dâu mới mà bà vừa hắt hủi, nghi ngờ lại là người âm thầm gánh vác tai họa lớn nhất của gia đình mình.
Bà Sáu nghẹn ngào, bàn tay run rẩy nắm lấy tay Nhàn:
“Mẹ… mẹ xin lỗi con. Mẹ thật sự không biết con đã làm nhiều điều cho cái nhà này đến thế. Mẹ chỉ vì cái sĩ diện hão mà suýt chút nữa làm khổ hai đứa…”
Nhàn mỉm cười, vỗ nhẹ lên tay mẹ chồng:
“Con về làm dâu nhà mình thì cũng là con cái trong nhà. Mẹ cứ yên tâm, vợ chồng con sẽ cố gắng làm ăn, trả xong nợ rồi cùng mẹ sửa lại căn nhà ở quê đàng hoàng sau ạ.”
Bầu không khí nặng nề trong căn phòng trọ tan biến, nhường chỗ cho sự thấu hiểu và gắn kết chân thành giữa những người thân trong gia đình.