
Tôi chạy ra khỏi chiếc xe cấp cứu, lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh, tay vẫn còn run khi bấm số điện thoại của luật sư Thành. Hà Nội đã khuất xa sau những dãy nhà cao tầng, chỉ còn lại con đường cao tốc dài hun hút và những ánh đèn pha xe ngược chiều xẹt ngang mặt kính. Hoàng nằm bất động bên cạnh tôi, nhịp thở đều đều theo máy, trên người thoang thoảng mùi nước muối sinh lý và kem bôi vết loét mà tôi đã cẩn thận thoa từng chút một. Tôi chưa dám tin mình đã làm được điều đó. Tôi đã bế con trai mình ra khỏi cái địa ngục mang tên căn hộ chung cư, đã để lại con dâu với nụ cười đắc thắng trên môi. Thành nghe máy ngay sau hồi chuông đầu tiên. “Cô, cô bình tĩnh, em nghe nè. Mọi việc đã xong xuôi, cô chỉ cần chăm sóc Hoàng thật tốt, chờ ngày nó trả giá thôi.”
Tôi ngồi thụp xuống ghế, lưng tựa vào thành xe lạnh ngắt, mắt nhìn vô định ra ngoài cửa kính. Cảm giác hụt hẫng sau cơn bão táp ùa về, mọi thứ trở nên mơ hồ, bàng hoàng. 3 năm. 3 năm sống trong một vở kịch do chính con dâu mình dàn dựng. 3 năm nhịn ăn nhịn mặc, bán cả mảnh đất tổ tiên, dồn hết tiền lương hưu để rồi thấy con trai mình nằm trong đống phân và nước tiểu. Những vết loét thấu xương, những bát cháo thiu, chiếc máy oxy cạn nước, và cả giọng nói tàn nhẫn của nó: “Anh Hoàng không biết đau.” Tôi nhắm mắt lại, cố giữ bình tĩnh. Nhưng rồi tôi mở mắt ra, nắm chặt bàn tay gầy guộc lạnh ngắt của con trai, tôi thầm hứa: Mày sẽ sống, Hoàng à, mày sẽ sống để thấy mẹ trả thù cho mày.
Đó là lời hứa duy nhất tôi còn có thể làm lúc này. Xe chạy thêm gần hai tiếng nữa thì vào tới sân nhà tôi ở Nam Định. Đã gần 10 giờ đêm, làng xóm vắng tanh, chỉ có tiếng chó sủa xa xa. Tôi và hai nhân viên y tế cẩn thận khiêng cáng xuống, đưa Hoàng vào căn phòng ngủ phía trong mà tôi đã dọn dẹp sạch sẽ từ trước. Căn phòng tuy nhỏ nhưng thoáng mát, giường bệnh mới tinh tôi đặt mua qua điện thoại, ga trải giường sạch sẽ, mùi thơm nhẹ của tinh dầu tràm. Nhìn con trai nằm đó, trong không gian yên bình của ngôi nhà cũ, tôi mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Đây là nơi con được sinh ra, con sẽ sống và chết một cách xứng đáng. Để tôi tự tay chăm sóc con, để lương tâm của tôi không phải day dứt thêm một lần nào nữa.
Nhưng đêm đó, tôi không thể ngủ. Cứ nằm xuống, tôi lại thấy khuôn mặt Mai với lớp mặt nạ đất sét bị xé toạc, giọng nói châm chọc của nó văng vẳng bên tai: “Mẹ già rồi, mẹ không đấu lại được bọn con đâu.” Tôi trở mình, tôi lại nghĩ đến gã Hùng, bàn tay đàn ông to lớn đặt lên cổ con dâu, tiếng cười khùng khục của hắn, và cả bản hợp đồng điểm chỉ giả mạo mà tôi đã nhét vào đáy túi du lịch. Tôi bật đèn, bước ra bàn, mở chiếc túi ra, lôi ra từng thứ giấy tờ một. Tôi đọc lại lời thú nhận trên cuốn sổ tay của Mai: “Chuyển cho Hùng 400 triệu.” “Trà nợ banh bóng 20 triệu.” Tôi lật từng sao kê ngân hàng, từng tờ biên lai chuyển tiền trường mầm non, tôi đau nhưng tôi nhìn, tôi không quên, tôi không tha thứ. Tôi muốn khắc cốt ghi tâm từng chi tiết để đến ngày ra tòa, tôi có thể đọc vanh vách từng dòng, buộc tội con ác quỷ đó. Tôi nhớ lại câu nói của luật sư Thành: “Cô cứ đóng kịch, hãy làm như một bà mẹ chồng thua cuộc.” Vậy là tôi đã làm. Tôi đã diễn một vai phụ cam chịu, một bà lão nhà quê sợ hãi, để con dâu tôi vô tư bước vào cái bẫy của nó. Giờ thì đã đến lúc để tôi làm đạo diễn cho vở kịch cuối cùng.
Sáng hôm sau, làng tôi vẫn thường lệ, gà gáy, tiếng chó sủa, mấy bà hàng xóm sang hỏi thăm. Tôi bảo Hoàng bị bệnh nặng, tôi đón về quê chăm, bọn chúng gật gù không hỏi nhiều. Nhưng lòng tôi đang sôi sục, không phải vì căm hận mà vì sự chuẩn bị cho một trận chiến sắp tới. Tôi gọi điện thoại cho luật sư Thành thêm hai lần nữa, dặn nó tiến hành thủ tục phong tỏa nhà đất, rồi tôi lại ngồi xuống, cẩn thận sắp xếp từng mảnh bằng chứng. Đoạn ghi âm cuộc đối chất đêm đó được tôi đưa vào một chiếc USB nhỏ, đặt vào trong phong bì cùng với hình ảnh vết loét, tờ hợp đồng điểm chỉ giả và cuốn sổ thu chi. Đó là tất cả vũ khí của tôi. Và tôi biết, chỉ cần tôi đưa những thứ này đến đúng địa chỉ, con dâu của tôi sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời tôi, nhốt sau song sắt với hai đứa con hoang và một tương lai mịt mù.
Một tuần sau, tin vui bắt đầu đến.
Luật sư Thành gọi, giọng đầy phấn khích:………
Điện thoại vừa kết nối, giọng luật sư Thành đầy phấn khởi:
“Cô, thành công rồi. Tòa án đã ra quyết định áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời. Toàn bộ nhà đất và tài khoản đứng tên anh Hoàng đã bị phong tỏa. Sáng nay Mai chạy khắp ngân hàng, văn phòng công chứng nhưng đều bị từ chối. Hồ sơ cô giao cũng đã được cơ quan điều tra tiếp nhận.”
Tôi nhắm mắt, thở ra một hơi thật dài. Cuối cùng, công lý cũng bắt đầu lên tiếng.
Chỉ ba ngày sau, Mai và Hùng bị triệu tập. Ban đầu cả hai một mực chối tội, đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho bệnh tình của Hoàng. Nhưng từng bức ảnh, từng đoạn ghi âm, từng bản sao kê ngân hàng và cuốn sổ ghi chép đều lần lượt bóc trần mọi lời dối trá.
Khi đoạn ghi âm Mai lạnh lùng nói: “Anh Hoàng không biết đau” được phát trước mặt điều tra viên, căn phòng lặng như tờ. Không ai còn có thể bênh vực cô ta.
Ít lâu sau, cả Mai và Hùng bị khởi tố về nhiều hành vi, trong đó có ngược đãi người không có khả năng tự vệ, chiếm đoạt tài sản và làm giả tài liệu. Hai đứa trẻ được giao cho người thân bên ngoại chăm sóc, tránh phải chứng kiến những sai lầm của người lớn.
Ngày phiên tòa diễn ra, tôi không mang theo sự căm hận. Tôi chỉ mang theo chiếc USB, cuốn sổ cũ và những tấm ảnh chụp cơ thể đầy vết loét của con trai.
Khi Hội đồng xét xử tuyên mức án nghiêm khắc đối với Mai và Hùng, tôi không mỉm cười, cũng không khóc. Tôi chỉ khẽ cúi đầu. Bản án ấy không thể trả lại ba năm tuổi xuân của Hoàng, cũng không thể xóa hết những vết thương trên cơ thể con. Nhưng ít nhất, nó trả lại sự công bằng mà mẹ con tôi đã chờ đợi.
Vài tháng sau, sức khỏe Hoàng dần ổn định. Một buổi sáng, khi tôi đang đút cháo, bàn tay gầy guộc của con bất ngờ khẽ nắm lấy tay tôi.
Đó chỉ là một cái siết rất nhẹ.
Nhưng với tôi, đó là phép màu.
Nước mắt tôi rơi xuống mu bàn tay con. Tôi nghẹn ngào:
“Mẹ đưa con về nhà rồi, Hoàng à. Không ai làm hại con nữa.”
Ngoài sân, nắng đầu hạ phủ vàng lên hàng cau trước ngõ. Tiếng chim ríu rít vang lên giữa khoảng trời bình yên của quê cũ.
Tôi hiểu rằng, trả thù lớn nhất không phải là nhìn kẻ ác đau khổ, mà là được sống thanh thản sau khi công lý được thực thi.
Tôi nắm tay con trai, ngước nhìn bầu trời xanh.
Cuộc chiến đã kết thúc.
Và cuối cùng… chúng tôi cũng được trở về nhà.