
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Con Dâu ngày nào cũng lén mang theo những túi đồ cũ trong nhà đi vào buổi tối, mẹ chồng sinh nghi và âm thầm theo dõi con dâu suốt nhiều ngày, cho đến một đêm mưa bà quyết định đi theo và phát hiện một sự thật phía sau hiến bà đứng yên rất lâu, không nói được lời nào…
Trời sẩm tối, tiếng sấm rền rĩ phía xa báo hiệu một trận mưa rào sắp trút xuống. Bà Thu ngồi bên bàn trà, đôi mắt đục mờ nhìn theo bóng dáng cô con dâu tên Lan đang tất bật trong bếp. Mọi việc dọn dẹp xong xuôi, Lan lại lặng lẽ lui về phòng riêng. Khi bước ra, trên tay cô là một chiếc túi xách lớn, bên trong chứa những món đồ cũ – từ cái chăn mỏng, bộ quần áo sẫm màu cho đến vài chiếc giỏ nhựa gia đình không còn dùng tới.
“Con xin phép ra ngoài một chút rồi về ngay ạ,” Lan khẽ thưa rồi bước nhanh ra cửa.
Đó đã là đêm thứ năm liên tiếp. Ban đầu, bà Thu chỉ nghĩ con dâu đi sang nhà người quen hay có việc vặt. Nhưng việc cô gom góp đồ đạc trong nhà, cứ đúng khung giờ này lại bí mật mang đi khiến bà Thu bắt đầu trằn trọc. Trong lòng bà dấy lên sự băn khoăn xen lẫn nghi ngại. Đồ đạc dù cũ nhưng đều là ký ức, là tài sản tích góp bao năm của gia đình. Sự kín kẽ, mơ hồ của Lan khi được hỏi càng khiến khoảng cách giữa hai mẹ con trở nên nặng nề.
Không thể giữ mãi sự bồn chồn trong lòng, đêm nay – khi cơn mưa nặng hạt trút xuống phủ kín các con phố – thấy Lan tiếp tục ôm theo một bọc đồ lớn bước ra ngõ, bà Thu quyết định vơ lấy chiếc ô, âm thầm bước theo sau.
Con đường nhỏ chìm trong bóng đêm và làn mưa mờ ướt. Lan bước đi rất nhanh, dường như đã quá quen thuộc với từng khúc ngoặt. Bà Thu giữ khoảng cách, tim đập liên hồi vì hồi hộp. Qua vài ngã rẽ, Lan tạt vào một con hẻm sâu hút, nơi ánh đèn đường chỉ còn là những vệt sáng mờ nhạt.
Đến cuối hẻm, Lan dừng lại trước một căn nhà cấp bốn xập xệ, tường vôi đã bong tróc nhiều mảng. Cô gõ cửa theo một nhịp điệu riêng. Cánh cửa gỗ cũ kỹ chậm rãi mở ra. Bà Thu nấp sau góc tường, nín thở nhìn qua khe hở…
Ánh đèn vàng vọt từ bên trong căn nhà hắt ra. Xuất hiện sau cánh cửa là một người phụ nữ gầy guộc, gương mặt chằng chịt vết sẹo và đôi mắt đã mờ đục vì đục thủy tinh thể, tay đang ôm một đứa trẻ nhỏ đang co ro vì lạnh.
Lan vội vã bước vào, ân cần lấy chiếc chăn mỏng trong túi ra quấn quanh người đứa nhỏ, rồi cẩn thận lấy từng bộ quần áo cũ, xếp gọn gàng lên chiếc bàn gỗ mối mọt.
“Chị Hai ơi, hôm nay em mang thêm ít đồ ấm và chiếc bếp gas cũ của nhà đi. Chị dùng tạm để nấu cháo cho cháu nhé,” tiếng Lan cất lên ấm áp, khác hẳn sự lặng lẽ thường ngày.
Người phụ nữ nắm lấy tay Lan, nước mắt rấn rĩ: “Cảm ơn cô Lan nhiều lắm… Nếu không có cô gom góp giúp đỡ mẹ con tôi mấy hôm nay, chẳng biết đêm mưa lạnh này hai mẹ con sống sao.”
Đứng ngoài hiên mưa, bà Thu sững người. Nhớ lại nhiều năm trước, bà từng nghe Lan kể về một người chị họ xa cảnh ngộ bi thương, từng cứu giúp Lan thời sinh viên nhưng sau này mất liên lạc vì biến cố cuộc sống. Hóa ra, Lan mới tìm lại được người chị ấy trong tình cảnh kiệt quệ, nhưng vì sợ mẹ chồng lo lắng hoặc không đồng ý việc đem đồ đạc trong nhà đi chia sẻ, cô mới đành âm thầm làm mọi thứ vào ban đêm.
Cơn mưa đêm vẫn trút rơi rầm rập trên mái tôn, nhưng trong lòng bà Thu, mọi nghi ngờ, trăn trở đều đã tan biến hoàn toàn. Bà đứng yên rất lâu trong bóng tối, mắt nhòe đi vì xúc động trước tấm lòng nhân hậu của cô con dâu mà bấy lâu nay bà từng hoài nghi.
Bà Thu nhẹ nhàng lùi lại vài bước, quay người đi về trước. Đêm nay, bà sẽ đun sẵn một nồi nước gừng ấm, chờ con dâu trở về…