Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Có Vợ, có con, có hạnh phúc… nhưng tôi vẫn rung động trước một người không phải vợ mình.

Posted on 09/07/2026 by CTV
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM

Năm nay tôi 26 tuổi, đã có một gia đình nhỏ với một người vợ và cậu con trai vừa tròn một tuổi. Nếu nhìn từ bên ngoài, nhiều người sẽ nghĩ tôi là người đàn ông may mắn. Công việc ổn định, thu nhập đủ để lo cho gia đình, mới mua được chiếc ô tô đầu tiên sau nhiều năm cố gắng. Mục tiêu tiếp theo là một căn nhà để vợ con không còn phải ở thuê.

Vợ tôi không phải kiểu người khiến người khác ngoái nhìn giữa đám đông. Cô ấy chỉ là một người phụ nữ bình thường, ăn mặc giản dị, ít khi trang điểm. Nhưng suốt những năm tháng yêu nhau rồi kết hôn, chưa bao giờ cô ấy để tôi phải thất vọng. Từ lúc hai bàn tay trắng, cùng nhau chắt chiu từng đồng, đến những ngày con ốm phải thức trắng đêm, cô ấy luôn ở bên tôi. Chưa một lần than phiền, cũng chẳng bao giờ so sánh chồng mình với người khác.

Thế nhưng con người thật kỳ lạ.

Có lẽ vì cuộc sống dần đi vào quỹ đạo, ngày nào cũng lặp lại với công việc, cơm tối và tiếng con khóc, tôi bắt đầu cảm thấy bản thân thiếu đi thứ gì đó mới mẻ. Tôi không ngoại tình, cũng chưa từng có ý định phản bội gia đình. Nhưng tôi thừa nhận mình là người rất dễ bị thu hút bởi cái đẹp.

Mọi chuyện bắt đầu từ ngày công ty tuyển một nhân viên mới.

Ngay lần đầu bước vào phòng họp, cô ấy đã thu hút sự chú ý của gần như tất cả mọi người. Không chỉ có ngoại hình sáng, cô ấy còn rất biết cách giao tiếp. Nói chuyện với ai cũng vừa đủ gần gũi, vừa đủ chừng mực. Điều khiến tôi bất ngờ hơn là sau vài lần làm việc chung, tôi nhận ra cô ấy còn rất thông minh. Những vấn đề khó đều được giải quyết gọn gàng, thái độ với đồng nghiệp lúc nào cũng khiêm tốn.

Ban đầu tôi chỉ nghĩ đó là sự ngưỡng mộ bình thường.

Nhưng rồi những lần vô tình chạm mặt ở quán cà phê gần công ty, những buổi tăng ca chỉ còn hai người trong văn phòng hay những chuyến đi gặp khách hàng chung khiến khoảng cách giữa chúng tôi dần rút ngắn.

Chúng tôi nói về công việc, về sách, về những chuyến du lịch, về những mục tiêu trong cuộc sống. Có nhiều lúc tôi ngạc nhiên vì suy nghĩ của cô ấy giống mình đến lạ. Có những câu tôi còn chưa kịp nói hết thì cô ấy đã hiểu.

Điều đó khiến tôi vừa vui vừa sợ.

Tôi chưa bao giờ nhắn tin ngoài giờ làm với nội dung riêng tư. Chưa từng cố ý động chạm hay nói bất cứ lời nào vượt quá giới hạn đồng nghiệp. Mỗi lần cảm thấy bản thân có dấu hiệu rung động, tôi đều tự nhắc mình rằng ở nhà vẫn có một người phụ nữ đang chờ mình về ăn cơm cùng con.

Nhưng cảm xúc vốn không phải công tắc muốn tắt là tắt.

Có những hôm đang ngồi ăn với gia đình, điện thoại hiện thông báo từ nhóm công việc, chỉ cần biết cô ấy cũng đang online là tôi vô thức nhìn màn hình lâu hơn vài giây. Rồi chính tôi lại thấy có lỗi với vợ.

Điều khiến tôi day dứt nhất là cô ấy chưa từng làm gì sai.

Cô ấy vẫn chuẩn bị quần áo cho tôi mỗi sáng, vẫn hỏi hôm nay đi làm có mệt không, vẫn dành dụm từng khoản nhỏ để phụ chồng trả góp chiếc xe. Trong khi đó, người có vấn đề lại là tôi.

Tôi từng nghĩ chỉ cần giữ khoảng cách thì mọi thứ sẽ qua.

Cho đến một buổi chiều, cả phòng chỉ còn tôi và cô ấy vì mọi người đã đi gặp khách hàng.

Cô ấy đưa tôi xem một bản kế hoạch mới rồi bất chợt hỏi:

“Anh nghĩ một người đã có gia đình thì có thể rung động trước người khác không?”

Tôi khựng lại vài giây.

Chưa kịp trả lời thì cô ấy cười rất nhẹ, ánh mắt vẫn nhìn vào màn hình máy tính.

“Em hỏi vậy vì… hình như em đang rơi vào hoàn cảnh đó.”

Khoảnh khắc ấy, tim tôi như hẫng đi một nhịp.

Tôi không biết cô ấy đang nói về ai.

Càng không biết câu hỏi đó chỉ là một cuộc trò chuyện vu vơ… hay là lời nhắn dành riêng cho người đang ngồi đối diện.

Từ sau câu nói hôm đó, đầu óc tôi như bị ai lấy mất sự bình yên.

Suốt quãng đường lái xe về nhà, tôi cứ nghĩ mãi đến ánh mắt của cô ấy lúc hỏi câu đó. Không phải kiểu bông đùa, cũng chẳng giống một câu hỏi xã giao. Nó đủ nghiêm túc để khiến tôi không thể coi như chưa từng nghe thấy.

Tối hôm ấy, vợ vẫn như mọi ngày. Cô ấy bế con ra cửa đón tôi, hỏi hôm nay công việc có bận không rồi chạy vào bếp hâm lại đồ ăn vì sợ tôi về muộn. Thằng bé thấy bố thì cười khanh khách, loạng choạng chạy mấy bước rồi ngã nhào vào chân tôi.

Đó là khoảnh khắc mà bất kỳ người đàn ông nào cũng nên cảm thấy hạnh phúc.

Vậy mà trong đầu tôi vẫn lởn vởn câu hỏi của cô gái ở công ty.

Tôi ghét chính mình.

Những ngày sau đó, tôi cố ý hạn chế tiếp xúc với cô ấy. Nếu có việc thì trao đổi ngay tại phòng họp, xong là về chỗ. Những cuộc trò chuyện vốn kéo dài mười lăm, hai mươi phút giờ chỉ còn vài câu ngắn gọn.

Không phải vì tôi hết thích.

Mà vì tôi sợ.

Tôi sợ bản thân sẽ bước thêm một bước nữa.

Có điều, càng cố tránh thì cơ hội lại càng xuất hiện nhiều hơn.

Một tuần sau, sếp thông báo tôi và cô ấy sẽ phụ trách một dự án lớn với khách hàng mới. Hai người phải phối hợp gần như mỗi ngày trong suốt hơn một tháng.

Nghe xong, tôi chỉ biết thở dài.

Tôi từng nghĩ chỉ cần mình đủ lý trí thì mọi chuyện sẽ ổn.

Cho đến chuyến công tác đầu tiên.

Khách hàng ở cách thành phố gần ba tiếng lái xe. Ban đầu công ty sắp xếp thêm một người nữa đi cùng, nhưng sát giờ người đó bị sốt nên chỉ còn hai chúng tôi.

Suốt quãng đường, cả hai chủ yếu bàn về công việc.

Đến chiều, cuộc họp kết thúc sớm hơn dự kiến. Khách hàng mời ở lại dùng bữa tối nhưng tôi từ chối vì muốn về với gia đình.

Không ngờ đúng lúc chuẩn bị lên xe thì trời đổ mưa như trút nước.

Đường ngập, cao tốc tạm thời phong tỏa vì xảy ra tai nạn phía trước.

Chúng tôi buộc phải thuê một khách sạn gần đó để chờ sáng hôm sau.

Lúc nhận phòng, lễ tân thông báo chỉ còn đúng hai phòng đơn ở hai tầng khác nhau.

Tôi thở phào.

Ít nhất cũng không rơi vào tình huống khó xử như trong mấy bộ phim.

Khoảng chín giờ tối, điện thoại tôi đổ chuông.

Là cô ấy.

“Anh xuống sảnh được không? Em có chút chuyện muốn hỏi.”

Tôi do dự gần năm phút rồi mới xuống.

Cô ấy ngồi một mình bên cửa kính, trước mặt là hai ly cà phê còn bốc khói.

Không khí giữa hai người yên lặng đến mức nghe rõ tiếng mưa rơi ngoài hiên.

Một lúc sau, cô ấy mới lên tiếng.

“Anh đang tránh em đúng không?”

Tôi cười gượng.

“Anh chỉ muốn tập trung làm việc.”

Cô ấy gật đầu.

“Em biết.”

Rồi cô ấy nhìn thẳng vào tôi.

“Vì anh cũng nhận ra điều em nhận ra.”

Tôi không trả lời.

Cô ấy tiếp tục.

“Em chưa bao giờ có ý định phá vỡ gia đình ai cả. Em cũng không thích trở thành người thứ ba trong câu chuyện của người khác.”

Tôi siết chặt ly cà phê.

“Vậy nên…”

“… em đã nộp đơn xin nghỉ việc.”

Tôi sững người.

“Tuần sau em sẽ chuyển sang công ty khác.”

Không hiểu sao nghe đến đó, trong lòng tôi lại trống rỗng.

Lẽ ra tôi phải thấy nhẹ nhõm.

Nhưng cảm giác lúc ấy lại giống như sắp mất đi một điều gì rất quan trọng.

Có lẽ cô ấy đọc được suy nghĩ của tôi nên chỉ mỉm cười.

“Anh biết không, có những người mình gặp quá đúng… nhưng lại sai thời điểm.”

Câu nói ấy khiến tôi im lặng rất lâu.

Sáng hôm sau, chúng tôi trở về như chưa từng có cuộc trò chuyện nào.

Ở công ty, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường.

Một tuần sau, cô ấy nghỉ việc thật.

Không một bữa chia tay riêng.

Không một tin nhắn cá nhân.

Thậm chí số điện thoại của cô ấy cũng không còn hiển thị trên danh bạ nội bộ.

Tôi cứ nghĩ thời gian sẽ giúp mình quên đi.

Nhưng hóa ra, thứ khiến tôi day dứt không phải vì không có được cô ấy.

Mà vì lần đầu tiên tôi nhận ra, cảm xúc của con người đôi khi rất ích kỷ.

Một tối cuối tuần, tôi dọn lại phòng làm việc thì vô tình thấy cuốn sổ tiết kiệm của vợ.

Tò mò mở ra xem, tôi mới biết suốt hai năm qua cô ấy gần như không mua sắm gì cho bản thân. Từng khoản tiền tôi đưa, cô ấy đều cố gắng tiết kiệm.

Ở trang cuối còn kẹp một tờ giấy ghi nguệch ngoạc.

“Mục tiêu năm sau: đủ tiền đặt cọc căn nhà để con có phòng riêng. Chồng đỡ áp lực hơn.”

Chỉ vỏn vẹn một câu.

Vậy mà tôi ngồi lặng người rất lâu.

Tôi chợt nhớ lại những năm đầu mới yêu.

Ngày ấy tôi cũng từng nhìn vợ bằng ánh mắt giống hệt cách mình nhìn cô gái kia bây giờ.

Chỉ là sau quá nhiều năm ở cạnh nhau, tôi đã quen với sự hiện diện của cô ấy đến mức coi mọi hy sinh là điều hiển nhiên.

Tôi không hết rung động vì gặp một người đẹp hơn.

Tôi rung động vì đã quá lâu rồi không còn nhìn người phụ nữ bên cạnh bằng ánh mắt của những ngày đầu.

Tối hôm đó, lần đầu tiên sau rất nhiều tháng, tôi chủ động đưa vợ con ra ngoài ăn.

Trên đường về, cô ấy ôm lấy cánh tay tôi rồi cười.

“Anh dạo này lạ thật.”

Tôi chỉ cười.

Không nói rằng mình vừa đi qua một ranh giới rất nguy hiểm.

Có những cuộc gặp khiến ta tưởng mình tìm thấy một phiên bản hoàn hảo hơn của tình yêu.

Nhưng đến cuối cùng mới hiểu, tình yêu không nằm ở người khiến tim mình rung lên trong vài tháng.

Mà nằm ở người đã ở cạnh mình suốt những năm tháng khó khăn, vẫn chọn nắm tay mình dù cả hai đều không còn là phiên bản hoàn hảo của ngày đầu gặp gỡ.

Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại khoảng thời gian ấy, tôi không còn tự trách mình vì đã từng rung động.

Điều khiến tôi biết ơn nhất là mình đã dừng lại trước khi sự rung động ấy trở thành một vết thương không thể chữa lành cho những người yêu thương mình nhất.

Bài viết mới

  • MÓN NỢ CỦA QUÁ KHỨ
  • BÓNG ĐEN SAU CÁNH CỬA VĂN PHÒNG….
  • Có Vợ, có con, có hạnh phúc… nhưng tôi vẫn rung động trước một người không phải vợ mình.
  • Hai mươi năm bán xôi nuôi con riêng của chồng thành giảng viên đại học, đến lúc lâm bệnh tôi cắn răng đi vay tiền chính đứa con ấy. Nó từ chối không một chút do dự
  • Có những nỗi đau, thời gian cũng không thể xóa nhòa

Bình luận gần đây

No comments to show.

Lưu trữ

  • July 2026
  • June 2026
  • May 2026
  • April 2026

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme