
Nếu chỉ nhìn bên ngoài, chắc chẳng ai nghĩ mình là người hay suy nghĩ nhiều.
Mình cũng từng có những ước mơ rất bình thường như bao người khác: học xong, đi làm, yêu một người tử tế rồi lập gia đình. Mình chưa bao giờ nghĩ cuộc sống của mình sẽ rẽ sang một hướng hoàn toàn khác chỉ sau vài lần đi khám.
Mình và người yêu bằng tuổi, học cùng trường cấp ba nhưng hồi đó gần như không nói chuyện. Sau này tình cờ gặp lại, hai đứa mới có cơ hội tìm hiểu nhau. Anh là người khá nổi bật, công việc ổn định, tính cách hòa đồng nên xung quanh không thiếu người quý mến. Còn mình thì ngược lại.
Mình không phải cô gái nổi bật về ngoại hình. Gia đình bình thường, công việc cũng chỉ đủ trang trải cuộc sống. Mình luôn nghĩ người như anh sẽ hợp với một cô gái tự tin, giỏi giang và xinh đẹp hơn mình rất nhiều.
Thế nhưng không hiểu lấy đâu ra dũng khí, mình chủ động nói ra tình cảm trước.
Mình nghĩ đơn giản, nếu được thì vui, còn không thì cũng không phải tiếc vì đã bỏ lỡ.
May mắn là anh cũng có tình cảm với mình từ trước.
Đó là khoảng thời gian mình cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất.
Nhưng niềm vui ấy kéo dài không lâu.
Chỉ vài tháng sau khi bắt đầu yêu nhau, mình phát hiện cơ thể có những dấu hiệu bất thường. Ban đầu chỉ nghĩ là do làm việc nhiều nên mệt mỏi, nhưng sau khi đi khám thì kết quả không như mình mong đợi.
Những lần tái khám sau đó lại xuất hiện thêm những vấn đề khác.
Từ một người rất ít khi để ý đến sức khỏe, mình bắt đầu quen với bệnh viện, với thuốc men và những cuộc hẹn khám định kỳ.
Khoảng thời gian ấy mình từng nghĩ người đầu tiên rời đi sẽ là anh.
Nhưng không.
Anh vẫn ở bên cạnh.
Những hôm mình phải đi khám, nếu sắp xếp được công việc thì anh đều đưa mình đi. Có hôm tan làm rất muộn vẫn chạy sang chỉ để hỏi hôm nay mình thấy trong người thế nào.
Có lần mình nói:
“Hay mình dừng lại nhé…”
Anh chỉ cười rồi bảo:
“Nếu đổi lại là anh thì em có bỏ anh không?”
Mình không trả lời được.
Càng được anh quan tâm, mình lại càng thấy trong lòng nặng hơn.
Mình bắt đầu sợ.
Sợ một ngày anh vì mình mà bỏ lỡ những cơ hội của chính mình.
Sợ những dự định của anh sẽ phải thay đổi chỉ vì có một người luôn cần được quan tâm ở bên cạnh.
Mình chưa từng nói những điều đó với anh.
Mình chỉ giữ trong lòng.
Cho đến một ngày…
Một câu nói của người khác đã khiến tất cả những điều mình cố giấu bấy lâu bỗng ùa về…
Hôm đó, trong một buổi nói chuyện, chị dâu của anh bất ngờ hỏi mình vài câu.
Giọng rất bình thường.
Nhưng từng lời lại khiến mình nhớ mãi.
Chị hỏi:
“Em đã bao giờ nghĩ sau này bạn ấy sẽ mệt chưa?”
“Em có nghĩ bạn ấy sẽ phải đánh đổi rất nhiều nếu tiếp tục ở bên em không?”
“Rồi sau này, khi công việc ổn định hơn, liệu bạn ấy có còn giữ nguyên quyết định của mình không?”
Mình không nhớ hôm đó mình đã trả lời như thế nào.
Chỉ nhớ sau khi về đến phòng, mình ngồi rất lâu mà đầu óc trống rỗng.
Những câu hỏi ấy giống như mở ra chiếc hộp mà mình vẫn cố gắng đóng kín suốt thời gian qua.
Thật ra…
Không phải đến lúc đó mình mới nghĩ.
Mình đã nghĩ về điều ấy từ rất lâu rồi.
Chỉ là mình luôn cố gắng tự thuyết phục bản thân rằng chỉ cần hai đứa yêu nhau thì mọi chuyện rồi sẽ ổn.
Nhưng chỉ cần một người nói thành lời, tất cả những nỗi sợ mình giấu kín bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Mình bắt đầu nhìn mọi chuyện theo một cách khác.
Mỗi lần anh đưa mình đi khám, mình không còn thấy đó là sự quan tâm.
Mình lại nghĩ:
“Anh đáng lẽ có thể dành thời gian đó để nghỉ ngơi.”
Mỗi lần anh hỏi mình hôm nay thấy trong người thế nào, mình lại tự hỏi:
“Liệu anh có đang quá mệt vì phải lo cho mình không?”
Ngay cả những tin nhắn quan tâm mỗi ngày cũng khiến mình thấy áy náy.
Mình sợ mình đang lấy đi quá nhiều thời gian và năng lượng của một người luôn đối xử tốt với mình.
Rồi mình dần thu mình lại.
Mình nghỉ việc để tập trung điều trị và chăm sóc sức khỏe.
Ngoài những lúc cần thiết, mình hầu như chỉ ở trong phòng.
Bạn cùng nhà là người mua đồ về nấu ăn cùng mình, còn mọi chi phí sinh hoạt mình vẫn tự lo để không muốn trở thành gánh nặng của bất kỳ ai.
Điều mình né tránh nhất lại chính là gặp anh.
Không phải vì hết yêu.
Mà vì mình biết, chỉ cần nhìn thấy anh, mình sẽ không giấu được cảm xúc của mình nữa.
Anh nhiều lần nhắn tin hỏi:
“Cuối tuần anh qua nhé?”
Mình đều tìm lý do để từ chối.
Anh hỏi:
“Em đang giận anh à?”
Mình chỉ trả lời:
“Không, em chỉ hơi mệt.”
Thật ra…
Người mình giận chưa bao giờ là anh.
Người mình không thể tha thứ lại chính là bản thân mình.
Mình trách mình vì không có một cơ thể khỏe mạnh.
Trách mình vì cứ nghĩ nếu mình khỏe hơn, có lẽ anh sẽ nhẹ lòng hơn rất nhiều.
Nhưng càng im lặng, mình càng nhận ra một điều.
Người đau nhất không chỉ có mình.
Là anh.
Anh không hiểu vì sao người con gái từng chia sẻ mọi chuyện với mình bỗng trở nên xa cách.
Anh không hiểu vì sao những cuộc hẹn cứ liên tục bị dời lại.
Anh cũng không hiểu vì sao mình cứ nói “em ổn”, trong khi khoảng cách giữa hai đứa ngày một lớn hơn.
Có lẽ tình yêu không đáng sợ vì bệnh tật.
Điều đáng sợ nhất là khi cả hai đều muốn bảo vệ đối phương, nhưng lại chọn cách im lặng.
Đến hôm nay, mình vẫn chưa biết tương lai của tụi mình sẽ như thế nào.
Mình cũng không biết rồi sức khỏe của mình sẽ thay đổi ra sao.
Nhưng có một điều mình biết rất rõ.
Nếu một người vẫn còn ở lại sau tất cả những lần mình yếu đuối, những ngày mình không còn là phiên bản tốt nhất của chính mình, thì điều họ cần có lẽ không phải là một lời chia tay được nói thay bằng sự hy sinh.
Mà là một cơ hội để cả hai cùng bước tiếp.
Có thể chậm một chút.
Có thể vất vả hơn người khác.
Nhưng ít nhất, sẽ không phải một mình.
Nếu bạn đọc đến đây, mình chỉ muốn nhắn với những ai đang ở trong hoàn cảnh giống mình một điều.
Đừng vội quyết định thay cảm xúc của người mình yêu.
Bởi đôi khi, điều khiến họ buồn nhất không phải là việc phải đồng hành cùng mình.
Mà là việc mình tự đẩy họ ra xa, chỉ vì nghĩ đó là điều tốt cho họ.