Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Chuẩn bị cưới rồi nhưng càng gần ngày cưới, mình lại càng muốn hủy hôn…

Posted on 07/07/2026 by CTV

Nếu ai hỏi mình cách đây vài tháng có háo hức chờ ngày cưới không, chắc chắn mình sẽ trả lời là có.

Mình năm nay 27 tuổi. Mình và anh yêu nhau gần bốn năm. Hai đứa quen nhau từ lúc còn chập chững đi làm, cùng trải qua những ngày lương chưa cao, cùng tiết kiệm để nghĩ về tương lai. Mình luôn tin người đó sẽ là người đi cùng mình đến hết cuộc đời.

Đầu năm nay, mình biết mình sắp làm mẹ.

Tin vui đến hơi bất ngờ nhưng cả hai gia đình đều rất vui. Bố mẹ mình chỉ dặn hai đứa cố gắng sống hạnh phúc, còn bố mẹ anh thì chủ động sang nhà bàn chuyện cưới xin. Mọi thứ diễn ra nhẹ nhàng hơn mình tưởng.

Ngày chụp ảnh cưới, ngày thử váy, ngày đi đặt tiệc…

Mình từng nghĩ đó sẽ là những kỷ niệm đẹp.

Nhưng càng chuẩn bị nhiều, mình lại càng thấy trong lòng có một cảm giác rất lạ.

Không phải vì mình hết yêu.

Mà vì mình bắt đầu thấy mình đang một mình đi qua tất cả.

Từ khi mang thai, cơ thể mình thay đổi khá nhiều. Có những ngày vừa thức dậy đã mệt, ăn gì cũng không ngon, chỉ muốn nằm nghỉ. Mỗi lần mình nói hôm nay trong người không ổn, anh thường cười rồi bảo:

“Phụ nữ ai mang thai cũng vậy thôi, vài tháng nữa sẽ quen.”

Anh không hề cáu gắt.

Cũng không vô tâm hoàn toàn.

Chỉ là anh luôn nghĩ mọi chuyện rồi sẽ tự ổn mà không cần ai phải để tâm quá nhiều.

Ban đầu mình tự nhủ chắc anh chưa có kinh nghiệm nên chưa biết phải quan tâm như thế nào.

Nhưng càng về sau, mình càng nhận ra đó không chỉ là chuyện chăm sóc.

Đó là cách anh đối diện với mọi áp lực.

Chuyện cưới xin gần như mình là người sắp xếp từ đầu đến cuối.

Tìm địa điểm.

Làm việc với studio.

Lên danh sách khách mời.

Đặt thực đơn.

So sánh chi phí.

Có hôm mình hỏi:

“Cuối tuần mình đi xem trang trí sảnh nhé?”

Anh trả lời rất nhanh:

“Em thấy đẹp là được, anh sao cũng được.”

Lúc đầu mình còn thấy thoải mái vì được tự quyết.

Nhưng đến lần thứ năm, thứ sáu nghe câu trả lời ấy, mình lại thấy hụt hẫng.

Mình không cần anh quyết định thay mình.

Mình chỉ muốn có một người cùng đi, cùng bàn bạc, cùng hào hứng chuẩn bị cho ngày cưới của chính hai đứa.

Điều làm mình suy nghĩ nhiều nhất lại đến từ những chuyện rất nhỏ.

Có lần hai đứa ghé cửa hàng mẹ và bé để xem đồ chuẩn bị cho con.

Mình cầm đôi tất bé xíu lên rồi cười vì thấy đáng yêu.

Anh nhìn bảng giá rồi buột miệng:

“Chưa sinh mà đã bao nhiêu khoản phải mua.”

Anh nói xong rồi thôi.

Còn mình thì đặt đôi tất xuống.

Tự nhiên không còn muốn xem gì nữa.

Mình bắt đầu nhận ra, mỗi khi có thêm một khoản chi hay một việc cần lo, phản ứng đầu tiên của anh luôn là áp lực.

Và chính điều đó khiến mình thấy bất an.

Nhưng lúc ấy mình vẫn nghĩ…

Có lẽ mình chỉ đang nhạy cảm vì mang thai.

Cho đến một buổi tối, chỉ vì một chuyện rất nhỏ, mình bỗng nhận ra nỗi lo của mình không còn là cảm giác nhất thời nữa…

Hôm đó, mình nhờ anh đi cùng đến bệnh viện khám thai định kỳ.

Anh vẫn đi.

Nhưng suốt quãng đường chỉ liên tục nói về công việc, về những khoản tiền phải thanh toán, rồi thở dài vì dạo này chi tiêu nhiều hơn trước.

Anh không hề nói điều gì quá đáng.

Chỉ là trong lúc mình hồi hộp chờ nghe nhịp tim của con, điều anh nghĩ nhiều nhất vẫn là áp lực tài chính.

Lúc ra về, mình hỏi vui:

“Nếu sau này con quậy lắm thì sao?”

Anh cười:

“Chắc lúc đó còn mệt hơn bây giờ.”

Đó chỉ là một câu nói rất bình thường.

Nhưng mình chợt nhận ra, mỗi khi nhắc đến tương lai, anh thường nhìn thấy gánh nặng trước khi nhìn thấy niềm vui.

Tối hôm đó, mình nằm mãi không ngủ được.

Mình nhớ lại suốt thời gian chuẩn bị cưới.

Mỗi lần phát sinh thêm việc, người chủ động xử lý luôn là mình.

Mỗi lần có khoản cần chi, mình đều cố gắng san sẻ vì không muốn anh áp lực.

Mình chưa từng yêu cầu anh phải lo tất cả.

Mình chỉ mong khi mình mệt sẽ có người nói một câu:

“Để anh cùng em.”

Nhưng điều mình nghe nhiều nhất lại là:

“Ráng một chút.”

Có thể anh không sai.

Có thể đó chỉ là cách anh lớn lên và đối diện với cuộc sống.

Nhưng mình bắt đầu tự hỏi…

Nếu bây giờ, khi mới chỉ là những bước đầu của hôn nhân, mình đã thấy cô đơn như vậy.

Thì vài năm nữa sẽ ra sao?

Khi con ốm.

Khi công việc gặp khó khăn.

Khi cuộc sống có thêm hàng chục vấn đề khác.

Liệu mình sẽ có một người đồng hành.

Hay vẫn chỉ là người tự nhủ phải cố thêm một chút?

Mình vẫn yêu anh.

Điều đó chưa bao giờ thay đổi.

Anh là người tử tế, chăm chỉ và có trách nhiệm với gia đình.

Nhưng đôi khi, một cuộc hôn nhân không chỉ cần một người có trách nhiệm.

Nó còn cần một người biết chia sẻ cảm xúc với người bạn đời.

Đến bây giờ, thiệp cưới gần như đã phát hết.

Ngày cưới chỉ còn tính bằng tuần.

Ai gặp cũng chúc mừng.

Chỉ có mình biết, mỗi tối trước khi ngủ mình đều tự hỏi cùng một câu.

Liệu mình đang lo lắng quá mức…

Hay trực giác đang nhắc mình phải bình tĩnh nhìn lại trước khi bước vào một chặng đường rất dài?

Mình vẫn chưa có câu trả lời.

Nhưng mình tin, một đám cưới có thể tổ chức trong một ngày.

Còn hôn nhân là câu chuyện của rất nhiều năm sau đó.

Và người khiến mình yên tâm bước vào cuộc sống ấy không phải là người hứa sẽ lo được tất cả.

Mà là người sẵn sàng cùng mình đối diện với mọi điều, dù vui hay khó khăn.

Bài viết mới

  • Chuẩn bị cưới rồi nhưng càng gần ngày cưới, mình lại càng muốn hủy hôn…
  • Có nên buông tay khi bản thân bị nhiều căn bệnh trong người….
  • Có người bảo: “Lấy chồng là lấy cả gia đình.” Mình từng nghĩ câu đó chỉ là một cách nói. Cho đến khi bước vào hôn nhân, mình mới hiểu đôi khi điều khiến người ta mệt nhất không phải là cơm áo gạo tiền, mà là những câu chuyện phía sau một mái nhà.
  • Mình chưa từng nghĩ một gia đình yên ấm lại có thể xuất hiện khoảng cách lớn đến vậy.
  • “Có những người muốn cưới… nhưng không hẳn là muốn cưới mình.”

Bình luận gần đây

No comments to show.

Lưu trữ

  • July 2026
  • June 2026
  • May 2026
  • April 2026

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme