
Chồng tôi luôn xưng hô anh- em với mẹ vợ. Tôi hỏi thì anh bảo gọi thế cho thân thiết, mẹ tôi cũng có vẻ thích lắm nên tôi cũng mừng, nghĩ bụng con rể tốt với mẹ vợ là điều đáng mừng. Tôi thương mẹ lắm, bố mẹ tôi ly hôn đã chục năm nay, một mình mẹ nuôi tôi khôn lớn.Nhưng rồi tối đó tôi đi làm về sớm, mở cửa ra không thấy ai ở nhà, nhưng trong phòng lại vang lên tiếng động lạ. Tôi r:.ón r:.én lại gần nhìn qua kh:.e cửa thì chetlang khi thấy người mẹ yêu quý của tôi và người chồng mới cưới của tôi đang…Tôi thực sự không tin vào mắt mình nữa. Chuyện tưởng chỉ xảy ra trên mạng nay lại diễn ra trong chính ngôi nhà của tôi. Không biết phải làm sao, tôi chạy vội ra ngoài, bật khóc gọi cho bố.
Biết chuyện, bố tôi không có vẻ gì là bất ngờ. Ông bày cho tôi một cách, vừa giữ được gia đình vừa khiến 2 người kia phải h:.ối h:.ận cả đời…
Tôi nghẹn ngào kể lại mọi chuyện cho bố trong tiếng khóc. Điều khiến tôi bất ngờ là ông không hề sửng sốt.
Ông chỉ im lặng vài giây rồi hỏi:
— Con có chắc mình nhìn thấy đúng không?
— Con chắc chắn! Chính mắt con nhìn thấy!
Bố thở dài:
— Vậy thì cuối cùng chuyện này cũng xảy ra…
Tôi chết lặng.
Hóa ra sau khi ly hôn, bố vẫn âm thầm theo dõi cuộc sống của mẹ con tôi từ xa. Gần đây, ông nhiều lần nghe người quen nói mẹ tôi thường xuyên khoe khoang về cậu con rể trẻ, thậm chí có những biểu hiện vượt quá giới hạn bình thường. Ông từng định nhắc tôi nhưng lại sợ mình mang tiếng nói xấu vợ cũ.
— Nhưng giờ trách ai cũng không giải quyết được gì. Con phải bình tĩnh. Nếu làm ầm lên, người tổn thương nhất vẫn là con.
Tôi hỏi trong tuyệt vọng:
— Vậy con phải làm sao?
Bố đáp:
— Hãy để họ tự đối mặt với hậu quả.
Ngày hôm sau, tôi giả vờ như chưa biết gì.
Tôi vẫn nói chuyện bình thường với chồng. Vẫn đưa mẹ đi mua sắm. Không một ai nhận ra tôi đã biết tất cả.
Một tuần sau, tôi gửi tin nhắn vào nhóm gia đình, thông báo sẽ tổ chức một bữa cơm nhỏ để kỷ niệm ngày tôi được thăng chức.
Mẹ và chồng tôi đều vui vẻ đồng ý.
Tối hôm đó, khi mọi người đã có mặt đông đủ, tôi kết nối chiếc tivi trong phòng khách với máy tính.
Mẹ tôi ngạc nhiên:
— Con định chiếu gì thế?
Tôi mỉm cười:
— Một đoạn video đặc biệt.
Màn hình bật sáng.
Không phải video ngoại tình.
Không phải camera bí mật.
Mà là hàng chục bức ảnh gia đình từ khi tôi còn nhỏ.
Ảnh mẹ bế tôi trong những ngày mưa gió.
Ảnh bố chở tôi đi học.
Ảnh sinh nhật tuổi lên mười.
Ảnh ngày tôi tốt nghiệp đại học.
Rồi đến ảnh đám cưới của tôi.
Cả căn phòng im lặng.
Tôi cầm micro nhỏ đã chuẩn bị sẵn.
— Con muốn cảm ơn hai người quan trọng nhất cuộc đời mình. Một người là mẹ. Người còn lại là chồng con.
Mẹ tôi bắt đầu cúi mặt.
Chồng tôi cũng trở nên căng thẳng.
Tôi tiếp tục:
— Con từng nghĩ hai người là những người yêu thương con nhất. Vì vậy con đã đặt trọn niềm tin của mình vào cả hai.
Không khí trong phòng nặng nề đến nghẹt thở.
Tôi nhìn thẳng vào họ.
— Nhưng có những ranh giới không được phép vượt qua. Khi một người phản bội niềm tin của người khác, thứ mất đi không chỉ là tình yêu, mà còn là sự tôn trọng.
Tôi không cần nói thêm.
Chỉ cần nhìn ánh mắt hoảng loạn của họ, mọi người đều hiểu có chuyện gì đó nghiêm trọng.
Tôi đặt lên bàn hai phong bì.
Một lá đơn ly hôn.
Và một lá thư tôi viết cho mẹ.
— Con không trả thù. Con cũng không muốn hủy hoại cuộc đời ai. Nhưng từ hôm nay, mỗi người phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.
Nói xong, tôi đứng dậy rời khỏi căn nhà.
Phía sau, tôi nghe tiếng mẹ bật khóc.
Tiếng chồng gọi tên tôi trong vô vọng.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không quay đầu lại.
Bởi có những vết thương không thể chữa lành bằng sự tha thứ, mà chỉ có thể khép lại bằng cách bước tiếp.
Và đó cũng chính là điều bố đã muốn dạy tôi: sự hối hận lớn nhất không phải là bị người khác trừng phạt, mà là phải sống suốt đời với những gì mình đã đánh mất.