
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chồng tiễn vợ đi công tác, con trai tự kỉ chạy đến ôm người mẹ và thì thầm Mẹ Ơi, Đừng Về Nhà…” sau khi biết lý do ai cũng phải rù::ng mình……..
Đêm muộn, người tôi lạnh ngắt khi tiếng thì thầm rè rè phát ra từ chiếc máy phát nhạc của bé An: “Tối nay trốn dưới gầm giường nhé, tuyệt đối không được ra…” Tôi nhấn mạnh chân ga, lao chiếc xe như điên lao về phía ngôi nhà của mình. Cửa cổng đã bị khóa xích chặt từ bên ngoài, trong khi từ cửa sổ phòng ngủ tầng hai, một quầng sáng rực rỡ và làn khói đặc quánh đang bùng lên dữ dội. Tôi – một cán bộ thuộc lực lượng phân tích hình sự từng đối mặt với hàng trăm vụ án hóc hiểm – chưa bao giờ ngờ rằng, kẻ đang đẩy hai mẹ con tôi vào bước đường cùng lại chính là người đàn ông chung sống cùng một mái nhà suốt chín năm qua.
Tôi là Trần Nhật Hạ. Do đặc thù công việc phải di chuyển thường xuyên, tôi luôn đau đớn mang theo nỗi mặc cảm với đứa con trai tám tuổi. Bé An sinh ra đã mắc hội chứng đặc biệt, cháu không thích giao tiếp bằng ngôn ngữ nhưng lại có trí nhớ thiên tài về âm thanh và những con số. Mọi niềm tin tôi đều trao trọn cho người chồng tài năng – Lê Minh Đức. Anh là lãnh đạo một doanh nghiệp tư vấn tài chính, luôn thể hiện hình ảnh người chồng chu đáo, sẵn sàng hậu phương để tôi yên tâm công tác. Nhưng đằng sau vỏ bọc hào hoa ấy là một vực thẫm nợ nần lên tới hàng chục tỷ đồng do tham gia vào các sàn giao dịch mạo hiểm.
Khoảng một tháng trước, Đức đột nhiên mang về rất nhiều đồ xốp mềm, khung tranh bằng vật liệu dễ cháy chất đầy quanh góc học tập của An với lý do “bọc lại các góc nhọn để con khỏi va chạm”. Tiếp đó, anh đưa tôi ký một hợp đồng bảo hiểm giá trị cực kỳ lớn mà người thụ hưởng duy nhất là anh. Với sự tin tưởng trọn vẹn, tôi đã ký mà không hề hay biết anh đang bị dồn vào chân tường bởi những khoản vay nợ gắt gao.
Sáng hôm ấy, tôi rời nhà sớm để tham gia đợt diễn tập nghiệp vụ. Đức dậy từ sớm chuẩn bị đồ ăn, cẩn thận chỉnh lại trang phục cho tôi với ánh mắt chan chứa tình cảm: “Em đi đường cẩn thận, ở nhà mọi chuyện đã có anh lo.” Khi tôi ghé vào phòng An, cậu bé đang cặm cụi xếp các hình khối thành dải số 2200 cùng chuỗi ký tự “LA”, tay không ngừng gõ cây thước nhựa theo một nhịp điệu đều đặn. Tôi ôm hôn con con trai tự kỉ vào lòng thì bỗng con thì thầm “Mẹ Ơi, Đừng Về Nhà…” Lúc đó vội quá tôi cũng không để ý đến lời của con mà đã đi ngay.
Đến chiều tối, một cơn bão bất ngờ quét qua khiến kế hoạch công tác bị hoãn. Tôi mở ứng dụng quản lý gia đình để xem tình hình của con nhưng màn hình báo mất kết nối. Gọi cho Đức, anh thản nhiên đáp đang đưa con dạo chơi ngoài trung tâm thương mại. Bản năng phản xạ lập tức lên tiếng: An rất sợ tiếng sấm dội, cháu chưa bao giờ chịu ra đường vào thời tiết này. Tôi tức tốc kiểm tra thiết bị định vị riêng của gia đình; vị trí vẫn hiển thị ở phòng ngủ tầng hai và chỉ số nhịp tim của con đang tăng vọt.
Lao xe về gần đến ngõ, bản năng nghiệp vụ bảo tôi tắt toàn bộ đèn xe, lẳng lặng tiếp cận từ cửa sau. Qua khe rèm kính, tôi bàng hoàng thấy Đức đang đeo găng tay, dùng dung dịch cồn tỉ mỉ lau sạch từng tay nắm cửa và bề mặt tủ. Ngay sau đó, anh bước ra ngoài, khóa xích cẩn thận chiếc cửa thoát hiểm duy nhất. Người cha ấy thản nhiên rút điện thoại, thao tác kích hoạt thiết bị điện tử từ xa. Chỉ vài giây sau, một luồng ánh sáng chói lóa bùng lên từ phòng ngủ của An, ngọn lửa nhanh chóng bén vào đống vật liệu xốp đã được dàn xếp từ trước.
Đức kéo sụp chiếc mũ áo mưa, quay lưng bước nhanh ra xe mà không một lần ngoái lại ngôi nhà đang rực cháy. Đứng giữa ranh giới sống chết, tôi phải đưa ra lựa chọn khốc liệt: Đuổi theo kẻ bất nhân hay xông vào ngọn lửa cứu lấy giọt máu của mình?…
Tôi quyết định không đuổi theo Đức. Mạng sống của An là trên hết! Tôi lao đến góc nhà, dùng chiếc bình chữa cháy dự phòng đập nát ổ khóa cửa sau, bất chấp khói độc đang cuộn lên nghi ngút. Lao lên tầng hai, căn phòng của An đã tràn ngập hơi nóng. Cậu bé đang thu mình dưới gầm bàn học đúng như lời dặn trong chiếc máy phát nhạc, tay vẫn ôm chặt chiếc đài chơi game nhỏ.
Tôi lao vào ôm chồm lấy con, dùng chiếc chăn đúp thấm ướt nước trùm kín hai mẹ con rồi chạy ngược ra ngoài ngay trước khi trần thạch cao đổ sập. Khi hai mẹ con thoát ra đến khoảng sân an toàn, tiếng xe chữa cháy và lực lượng chức năng cũng vừa ập tới.
Nhìn chiếc máy phát nhạc trên tay con, tôi mới bàng hoàng nhận ra: Chuỗi số “2200” và chữ “LA” mà An xếp hồi sáng không phải là trò chơi vô hại. “2200” chính là thời điểm 22:00 giờ – giờ mà thiết bị hẹn giờ tự động được cài đặt, còn “LA” là viết tắt của “Lao An” (Lái Xe An Toàn) – khẩu hiệu mà tôi hay dặn con mỗi khi đi làm. Bằng sự nhạy cảm tuyệt vời với âm thanh, An đã vô tình nghe lén được cuộc gọi trao đổi đe dọa của Đức với nhóm đòi nợ và kế hoạch tàn nhẫn của anh ta, nhưng vì hội chứng của mình, con chỉ có thể cảnh báo mẹ qua những ký tự toán học và lời thu âm gián tiếp vào con gấu đồ chơi.
Ngay đêm đó, tôi cung cấp toàn bộ bằng chứng định vị, hình ảnh camera giấu kín tích hợp trên xe và lời khai chi tiết cho lực lượng điều tra. Lê Minh Đức bị bắt giữ ngay tại một nhà nghỉ ngoại thành khi đang chuẩn bị đồ đạc để lẩn tránh.
Đứng trước những bằng chứng không thể chối cãi từ chính người vợ là cán bộ điều tra, Đức gục khóc hối hận nhưng tất cả đã quá muộn. Y phải đối mặt với mức án nghiêm khắc nhất của pháp luật cho hành vi nguy hiểm của mình.
Vượt qua cơn ác mộng, tôi xin chuyển công tác về một đơn vị hành chính để có nhiều thời gian bên con hơn. An dần cởi mở hơn, và tiếng gọi “Mẹ ơi” tròn vành rõ chữ đầu tiên của con sau biến cố chính là phần thưởng vô giá, giúp tôi vững tin bước tiếp trên chặng đường phía trước.