
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chồng ngang nhiên Đưa B/ồ Về Nhà, Tôi Âm Thầm L/y Hôn – 6 Tháng Sau Anh Ta /uỳ Xin Quay Lại Nhưng Đã Quá Muộn……
Căn nhà nằm trong ngõ nhỏ giữa lòng Hà Nội se lạnh sau tiết Lập Đông. Trái ngược với cái không khí buốt giá bên ngoài, máy lạnh phòng khách vẫn chạy đều đều, tivi đang phát một trận bóng đá náo nhiệt.
Minh nửa nằm nửa ngồi trên ghế sofa, gác chân lên bàn trà, tay lướt điện thoại liên tục. Góc sofa bên kia, chiếc túi xách đắt tiền của người đàn bà khác vẫn chễm chệ nằm đó như một lời thách thức ngầm.
Lan Anh bước ra từ phòng làm việc, đặt tờ giấy mỏng lên mặt bàn kính.
“Anh ký đi.”
Minh thậm chí chẳng buồn ngẩng đầu. Anh ta kéo tờ giấy lại, lật vài trang qua loa như đang xem một cuốn menu gọi món.
“Em nghĩ kỹ chưa?” – Anh hỏi, giọng dửng dưng.
Lan Anh đứng lặng người, lòng không còn gợn chút sóng nào. Mười năm thanh xuân trôi qua, hóa ra sự kiên nhẫn của con người cũng có giới hạn.
“Tôi nghĩ kỹ rồi.”
Minh gật đầu, cầm bút ký xoẹt một cái. Anh thả cây bút xuống mặt bàn phát ra tiếng “cạch” khô khốc:
“Thế cũng được, đỡ phải cãi nhau mãi. Mệt mỏi.”
Chỉ một câu. Mười năm hôn nhân gắn bó từ thời bàn tay trắng hóa ra chỉ đáng giá đúng một câu dửng dưng ấy. Trông Minh không có chút lưu luyến, ngược lại còn nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được một gánh nặng.
Lan Anh không nói thêm lời nào, thu lại bản hợp đồng rồi quay về phòng. Tủ quần áo mở ra, thứ đầu tiên đập vào mắt cô lại là cuốn album cũ nằm ở ngăn cao nhất.
Đó là album chụp năm đầu tiên hai người gom góp mua lại căn nhà này. Bên trong đầy ảnh: ảnh sơn tường lem luốc, ảnh đăng ký kết hôn, ảnh hai đứa chen chúc ăn mì gói trên chiếc bàn nhựa. Ngày ấy nghèo thật, nhưng mồ hôi của Minh rơi xuống sàn gạch khi vặn từng con ốc vít lại đi kèm câu nói khẽ: “Ráng thêm ít lâu nữa em nhé, khi anh có vị trí tốt hơn, anh nhất định cho em một cuộc sống trọn vẹn.”
Bây giờ Minh đã thăng chức, áo sơ mi may đo cao cấp, giày da đắt tiền. Chỉ có điều, người đồng hành cùng anh hưởng thụ những thứ đó đã không còn là cô.
Kéo vali ra phòng khách, thấy Minh chuẩn bị mở tủ lạnh lấy nước, Lan Anh cất giọng bằng phẳng:
“Căn nhà này ghi rõ trong thỏa thuận rồi, tiến hành rao bán chia đôi.”
Minh nhíu mày, quay lại:
“Gấp vậy sao? Không để từ từ tính?”
“Mọi thứ nên sòng phẳng càng sớm càng tốt.” – Lan Anh đáp.
Minh im lặng hai giây, rồi hỏi tiếp như một thói quen:
“Còn khoản chi tiêu sinh hoạt hằng tháng của mẹ anh thì sao?”
“Tôi dừng rồi.”
Sắc mặt Minh thay đổi ngay lập tức, giọng anh ta cao vút lên:
“Dừng? Em buồn cười nhỉ? Mỗi tháng mẹ trông vào khoản đó để trang trải thuốc nom!”
Lan Anh nhìn thẳng vào mắt người chồng vừa ký giấy chia tay, bỗng bật cười cay đắng:
“Anh Minh này, mẹ có lương hưu riêng, anh có thu nhập cao, em gái anh cũng đã đi làm. Mười năm qua, tiền đó là do tôi tự nguyện hiếu kính. Bây giờ mối quan hệ kết thúc, nghĩa vụ đó cũng chấm dứt.”
“Dù sao bà ấy cũng là người thân của em suốt mười năm!”
“Đó là chuyện của quá khứ.”
Minh tức đến tái mặt, chỉ tay về phía Lan Anh nhưng không thốt thêm được từ nào. Ngay lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Minh vang lên. Người phụ nữ kia gọi giục anh ta qua đón đi ăn tối. Minh nhìn Lan Anh bằng ánh mắt thất vọng, hất hàm:
“Được, em khá lắm. Để xem rời khỏi cái nhà này, không có anh, em sống thế nào!”
Nhìn bóng lưng Minh vội vã rời đi, Lan Anh kéo vali ra khỏi cửa, khép lại một chương cuộc đời mà không hề ngoảnh lại…
Những tưởng sau khi giải thoát khỏi cuộc hôn nhân rạn nứt, Minh sẽ được tận hưởng cuộc sống viên mãn bên người mới. Nhưng thực tế lại giội một gáo nước lạnh vào mặt anh ta.
Không còn Lan Anh âm thầm quán xuyến, căn nhà nhanh chóng trở nên bừa bộn. Người mới của Minh – Nhã – là tiểu thư quen được chiều chuộng. Cô ta không biết nấu ăn, chẳng biết vén khéo thu vén gia đình, chỉ giỏi vung tiền mua sắm.
Mối quan hệ bắt đầu phát sinh vô số vết nứt. Mẹ Minh ở quê bắt đầu phàn nàn vì không còn nhận được khoản tiền biếu đều đặn mỗi tháng từ con dâu cũ, lại thêm cô con dâu mới chẳng hề ngó ngàng hay hỏi thăm sức khỏe bà. Tiền lương thăng chức của Minh nhanh chóng bốc hơi bởi những hóa đơn tiệc tùng và yêu cầu đắt đỏ của Nhã.
Chưa dừng lại ở đó, công ty bất động sản liên hệ thông báo căn nhà cưới đã có người đặt cọc mua đúng theo điều khoản phân chia. Minh buộc phải dọn ra ngoài thuê căn hộ đắt đỏ.
Sự thật phũ phàng chỉ thực sự phát lộ vào 6 tháng sau.
Đó là ngày Minh tổ chức tiệc đầy tháng cho đứa con đầu lòng với Nhã tại một nhà hàng sang trọng. Để nở nở mặt nở mày với bạn bè và đối tác, Minh đã vung tay đặt tiệc xa hoa.
Giữa chừng buổi tiệc, quản lý nhà hàng bước vào cùng hai người đàn ông mặc vest lịch lãm. Một trong hai người cất giọng:
“Xin lỗi ông Minh, chúng tôi đến để bàn giao lại hợp đồng thuê mặt bằng và các nghĩa vụ tài chính tồn đọng của công ty ông.”
Minh ngơ ngác:
“Các anh nhầm người rồi, tôi chỉ là phó giám đốc phụ trách kỹ thuật, việc này do Chủ tịch Hội đồng quản trị giải quyết!”
Người đàn ông mỉm cười, nghiêng người nhường bước cho một người phụ nữ vừa từ cửa bước vào.
Đó là Lan Anh. Cô mặc chiếc đầm blazer màu kem thanh lịch, khí chất sắc sảo, thần thái tự tin khác hẳn vẻ lam lũ, lặng lẽ nửa năm trước.
Minh bàng hoàng đứng chết lặng:
“Lan Anh? Sao em lại ở đây?”
Vị đại diện pháp lý lên tiếng giới thiệu:
“Xin giới thiệu với ông, đây là bà Lan Anh – Chủ tịch mới của quỹ đầu tư vừa thu mua lại 51% cổ phần công ty ông tuần trước. Đồng thời, toàn bộ chuỗi nhà hàng này cũng thuộc quyền sở hữu của tập đoàn bên bà ấy.”
Minh rụng rời tay chân. Anh ta hoàn toàn không biết rằng, trước khi lấy anh, Lan Anh vốn là tiểu thư của một gia đình kinh doanh có tiếng, chỉ vì yêu anh thời tay trắng mà chấp nhận lui về hậu phương hỗ trợ công ty gia đình anh bứt phá. Khi ly hôn, cô thu hồi lại toàn bộ vốn ẩn và tài sản riêng để quay lại thương trường.
Không còn Lan Anh chống lưng đằng sau, vị trí phó giám đốc của Minh thực chất chỉ là cái vỏ rỗng. Dự án lớn gần đây do anh ta phụ trách bị đổ bể liên tục vì thiếu năng lực quản lý thực tế.
Tối hôm đó, sau khi buổi tiệc tan trong ê chề, Nhã ôm con bỏ về nhà mẹ đẻ vì biết tin Minh sắp mất ghế và gánh khoản nợ đền bù hợp đồng.
Minh quỳ sụp xuống ngay trước sảnh chung cư cao cấp nơi Lan Anh đang ở. Cơn mưa đêm trút xuống lạnh ngắt. Đôi giày da đắt tiền lem luốc bùn đất. Minh nghẹn ngào, giọng run rẩy khi thấy Lan Anh bước ra:
“Lan Anh… Anh sai rồi! Anh bị mờ mắt… Không có em, cuộc sống của anh hoàn toàn sụp đổ. Đứa bé… Nhã cũng bỏ anh đi rồi. Làm ơn, cho anh một cơ hội quay lại được không? Chúng ta làm lại từ đầu…”
Lan Anh dừng bước, nhìn người đàn ông từng là tất cả thanh xuân của mình đang quỳ dưới chân. Ánh mắt cô không có giận dữ, cũng chẳng còn hận thù, chỉ duy nhất một sự thản nhiên tuyệt đối.
Cô rút từ trong túi ra một tờ thông báo chấm dứt hợp đồng lao động đã có sẵn chữ ký, thả xuống trước mặt anh ta:
“Anh Minh, mười năm trước anh nghĩ em cần anh để sống. Nhưng thực ra, là anh cần sự hy sinh của em để thành công. Căn nhà đã bán, nợ nần anh tự gánh, và vị trí ở công ty em cũng đã thay người khác.”
Cô che ô, thong thả bước ra chiếc xe sang đang chờ sẵn:
“Sáu tháng trước anh ký giấy rất nhanh. Hôm nay, ký nốt tờ thông báo nghỉ việc này đi. Mọi thứ… đã quá muộn rồi.”
Chiếc xe lăn bánh bỏ lại Minh ngơ ngác giữa cơn mưa tầm tã. Anh ta nhận ra, thứ mình đánh mất không chỉ là một người vợ, mà là toàn bộ phúc phần của cuộc đời mình.