
Chồng tôi – Tuấn – dắt tay con trai ra khỏi nhà, quay lại nói với tôi một câu rất đơn giản:
“Anh đưa con đi học rồi ghé công ty luôn, trưa nay em ăn trước nhé.”
Tôi còn đang đứng trong bếp, tay dính bột vì đang làm bánh cho con, chỉ kịp “Ừ” một tiếng. Thằng bé quay lại vẫy tay:
“Mẹ nhớ đón con sớm nha!”
Tôi cười: “Ừ, mẹ nhớ rồi.”
Đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy hai bố con họ.
Đến trưa, tôi ra cổng trường đón con như mọi ngày. Nhưng đứng chờ mãi vẫn không thấy. Tôi nghĩ chắc Tuấn bận việc nên đón con về trước.
Tôi gọi điện.
Không liên lạc được.
Ban đầu tôi chỉ hơi khó chịu. Nhưng khi gọi đến công ty, họ nói Tuấn không đến làm hôm đó… lòng tôi bắt đầu lạnh đi.
Tôi gọi cho tất cả người thân, bạn bè.
Không ai biết họ ở đâu.
Chiều hôm đó, tôi đi khắp nơi. Từ trường học, công ty, đến bệnh viện, đồn công an.
Không có bất kỳ dấu vết nào.
Hai bố con… như bốc hơi khỏi cuộc đời tôi.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày dài như địa ngục.
Tôi báo công an. Họ lập hồ sơ mất tích. Họ hỏi tôi đủ thứ:
“Gần đây chồng chị có biểu hiện gì lạ không?”
“Gia đình có mâu thuẫn không?”
“Có nợ nần hay bị đe dọa gì không?”
Tôi lắc đầu.
Không có gì cả.
Chúng tôi chỉ là một gia đình bình thường. Không giàu có, không nợ nần, không thù oán.
Tuấn là người đàn ông hiền lành, có trách nhiệm. Anh thương vợ, thương con.
Không có lý do gì để anh biến mất… lại còn mang theo con.
Đó là điều khiến tôi đau nhất.
Nếu anh bỏ đi một mình, tôi còn có thể nghĩ rằng anh chán cuộc sống này.
Nhưng anh mang theo con… đứa con mà anh yêu hơn cả bản thân.
Tại sao?
Thời gian trôi qua, từ ngày thành tuần, từ tuần thành tháng.
Rồi một năm.
Hai năm.
Năm năm.
Mười năm.
Tôi đã sống mười năm trong trạng thái chờ đợi.
Ban đầu là hy vọng.
Sau đó là tuyệt vọng.
Rồi cuối cùng là… tê liệt.
Người ta khuyên tôi nên đi bước nữa.
“Còn trẻ, đừng chờ đợi vô ích.”
“Tụi nó chắc không còn nữa đâu.”
Tôi nghe, nhưng không làm theo.
Không phải vì tôi còn yêu Tuấn đến mức không thể quên.
Mà vì trong lòng tôi luôn có một câu hỏi chưa có lời giải.
Tại sao anh lại làm vậy?
Tôi không thể bắt đầu một cuộc đời mới khi câu hỏi đó vẫn còn ám ảnh.
Năm thứ mười, một chuyện xảy ra.
Một cuộc gọi từ một số lạ.
“Chị có phải là vợ của anh Tuấn không?”
Tim tôi như ngừng đập.
“Tôi là đây. Anh là ai?”
“Chị… đến địa chỉ này được không? Có người muốn gặp chị.”
Tôi không suy nghĩ nhiều. Tôi bắt xe đi ngay.
Địa chỉ là một vùng ngoại ô xa xôi, gần như tách biệt khỏi thành phố.
Ngôi nhà nhỏ, cũ kỹ.
Cánh cửa mở ra.
Và người đứng trước mặt tôi…
Là con trai tôi.
Tôi không nhận ra nó ngay.
Thằng bé năm nào giờ đã là một chàng trai gần hai mươi tuổi.
Nhưng đôi mắt… vẫn là đôi mắt đó.
Nó nhìn tôi, đứng im vài giây rồi khẽ gọi:
“Mẹ…”
Tôi lao đến ôm nó.
Mười năm.
Mười năm tôi mới được ôm lại con mình.
Tôi khóc như chưa từng được khóc.
Nhưng rồi tôi chợt nhận ra…
“Bố con đâu?”
Nó im lặng.
Một sự im lặng khiến tim tôi lạnh đi.
“Bố… mất rồi.”
Tôi ngồi trong căn nhà đó, nghe con trai kể lại tất cả.
Mỗi lời nó nói ra… như từng nhát dao cắt vào tim tôi.
Hóa ra…
Ngày hôm đó, Tuấn phát hiện ra một sự thật.
Một sự thật mà anh đã giấu tôi suốt thời gian trước đó.
Anh bị bệnh.
Một căn bệnh hiểm nghèo.
Ung thư giai đoạn cuối.
Bác sĩ nói anh chỉ còn sống được vài tháng.
Tôi chết lặng.
“Vậy… tại sao anh ấy không nói với mẹ?”
Con trai tôi nhìn xuống:
“Bố nói… mẹ yếu đuối. Nếu mẹ biết, mẹ sẽ suy sụp.”
Tôi bật cười. Một nụ cười chua chát.
Yếu đuối?
Có lẽ anh chưa bao giờ thật sự hiểu tôi.
Hoặc có lẽ… anh quá sợ phải nhìn thấy tôi đau khổ.
Con trai tôi tiếp tục kể.
“Bố không muốn mẹ phải chứng kiến bố chết dần. Bố cũng không muốn con phải thấy cảnh đó… nhưng bố lại không thể rời xa con.”
“Vậy nên bố quyết định đưa con đi?”
Nó gật đầu.
“Bố nói… ít nhất thì mẹ sẽ chỉ đau một lần, thay vì đau từng ngày.”
Tôi không nói được gì.
Đó là logic của anh.
Một logic tàn nhẫn nhưng… đầy yêu thương.
“Mười năm qua… hai bố con sống thế nào?”
“Bố đưa con về đây. Một nơi không ai biết. Bố làm đủ nghề để nuôi con. Nhưng bệnh của bố ngày càng nặng…”
Giọng nó run lên.
“Ba năm sau… bố mất.”
Tôi nhắm mắt lại.
Ba năm.
Anh đã sống thêm ba năm.
Và tôi… không hề biết.
“Trước khi mất, bố có để lại cho mẹ cái này.”
Nó đưa cho tôi một chiếc hộp nhỏ.
Bên trong là một cuốn sổ.
Tôi mở ra.
Trang đầu tiên là chữ của Tuấn.
“Gửi em – người anh yêu nhất đời này.”
Tôi không đọc nổi nữa. Nước mắt làm nhòe tất cả.
Tôi ngồi đó, đọc từng trang trong cuốn sổ.
Anh viết về những ngày cuối đời.
Về nỗi sợ hãi khi biết mình sắp chết.
Về nỗi đau khi phải rời xa tôi.
Về quyết định rời đi… mà anh gọi là “quyết định tàn nhẫn nhất đời anh”.
Anh viết:
“Nếu anh ở lại, em sẽ phải nhìn anh chết từng ngày. Anh không chịu nổi khi nghĩ đến ánh mắt của em lúc đó.”
“Anh chọn cách để em hận anh… còn hơn để em đau đớn vì anh.”
“Nếu một ngày em biết sự thật… anh không mong em tha thứ. Anh chỉ mong em hiểu… anh yêu em đến mức không dám để em chịu đựng nỗi đau đó.”
Tôi gấp cuốn sổ lại.
Trong lòng tôi… không còn là nỗi giận.
Chỉ còn một khoảng trống rất lớn.
Mười năm qua, tôi đã sống trong oán trách.
Tôi từng nghĩ anh là kẻ ích kỷ.
Từng nghĩ anh bỏ rơi tôi.
Từng nghĩ anh không xứng đáng.
Nhưng sự thật…
Anh đã hy sinh theo cách mà tôi không bao giờ tưởng tượng được.
Tối hôm đó, tôi ngủ lại căn nhà đó.
Lần đầu tiên sau mười năm, tôi cảm thấy… bình yên.
Không phải vì nỗi đau biến mất.
Mà vì cuối cùng… tôi đã có câu trả lời.
Sáng hôm sau, tôi ra mộ anh.
Một ngôi mộ đơn sơ, nằm dưới gốc cây.
Không có bia lớn, không có hoa.
Chỉ có tên anh… và một ngày mất.
Tôi quỳ xuống.
“Anh à… em đến rồi.”
Gió thổi nhẹ.
Tôi đặt tay lên mộ, thì thầm:
“Em không biết mình có nên tha thứ cho anh không…”
“Vì anh đã lấy đi của em mười năm.”
“Mười năm sống trong đau khổ, trong chờ đợi…”
“Từ tận đáy lòng, em vẫn thấy anh ích kỷ.”
Tôi dừng lại.
Nước mắt rơi xuống đất.
“Nhưng nếu là em… em có đủ can đảm để làm như anh không?”
Tôi không có câu trả lời.
Câu chuyện của tôi, nếu kể ra, ai cũng sẽ tranh cãi.
Có người sẽ nói anh là người chồng tuyệt vời.
Có người sẽ nói anh là kẻ ích kỷ.
Còn tôi…
Tôi là người ở giữa hai luồng đó.
Tôi vừa biết ơn, vừa oán trách.
Vừa yêu… vừa đau.
Nhưng có một điều tôi chắc chắn.
Nếu được chọn lại…
Tôi vẫn muốn biết sự thật sớm hơn.
Vì dù đau đớn đến đâu…
Ít nhất, tôi đã không phải sống mười năm trong sự mù mịt.
Và có lẽ…
Tôi đã có thể nắm tay anh… trong những ngày cuối cùng.