
Tôi mới sinh bé Bông được 6 tháng. Cơ thể người phụ nữ sau sinh thay đổi nhiều: bụng rạn, da sạm, và vòng một không còn săn chắc. Tôi tự ti lắm, nhưng cứ nghĩ chồng sẽ thấu hiểu sự hy sinh đó.
Ngờ đâu, khoảng một tháng nay, Huy – chồng tôi – bắt đầu có một thói quen quái gở. Mỗi tối đi làm về, anh đều ghé chợ mua một trái mướp hương dài, da nhăn nheo, héo úa.
Đêm đến, Huy lôi trái mướp ấy ra, đặt ngay cạnh gối tôi nằm, cười cợt nhả: “Vợ nằm xích ra tí, cho ’em mướp’ nằm cùng. Em nhìn xem, trái mướp này da dẻ nhăn nheo, mềm oặt… trông có giống ‘cặp bưởi’ của em bây giờ không?”
Nói xong, anh cười hô hố đầy khinh miệt. Tôi chết lặng, nước mắt trào ra. Hóa ra, anh mua mướp về không phải để ăn, mà để chế giễu cơ thể vợ mình.
Tôi gạt trái mướp đi, khóc nấc lên: “Anh quá đáng vừa thôi! Em xấu xí thế này là vì ai? Là vì sinh con cho anh đấy!”
Huy bĩu môi: “Thôi bớt văn vở. Xấu thì người ta bảo xấu. Nhìn vợ người ta mòn con mắt, nhìn vợ mình chán chẳng buồn động vào. Để đấy mà ngắm để biết thân biết phận.”
Một buổi trưa, Huy bỏ quên máy tính bảng. Tôi mở ra và chết lặng khi đọc được những dòng tin nhắn Zalo giữa anh và cô bồ tên “Bé Mèo”.
- Huy: “Tối qua anh lại mang mướp về trêu con mụ sề. Nhìn nó thảm hại lắm. Anh chỉ chờ nó ký giấy bán mảnh đất của ông bà già nó cho là anh sút nó ra đường. Lúc đó anh sẽ rước ‘Bé Mèo’ về dinh.”
- Bé Mèo: “Hihi, anh nhớ nhé. Em không chịu cảnh lén lút mãi đâu.”
Tôi gập máy lại, tay nắm chặt đến bật máu. Đau đớn thay cho tình nghĩa vợ chồng bao năm. Anh chê tôi xấu, ngoại tình, lại còn âm mưu chiếm đoạt tài sản bố mẹ tôi cho?
Tôi lau nước mắt. Khóc lóc bây giờ chẳng giải quyết được gì. Tôi nhìn vào gương, nhìn người phụ nữ tiều tụy trong đó và tự nhủ: “Mày phải đứng dậy. Mày không được phép gục ngã.”
Tôi bắt đầu thay đổi. Tôi không cãi vã, không u sầu nữa. Tôi trở nên dịu dàng, ngoan ngoãn đến lạ thường. Tôi nói với Huy: “Anh nói đúng, em xấu xí thật. Em sợ anh bỏ em lắm. Anh cho em cơ hội sửa đổi nhé.”
Huy đắc ý, tưởng tôi đã hoàn toàn khuất phục. Lợi dụng sự chủ quan đó, tôi bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình.
Tôi bàn với Huy: “Bố mẹ em định sang tên mảnh đất mặt tiền cho hai vợ chồng mình để làm vốn làm ăn. Nhưng bố mẹ sợ anh chê em xấu rồi bỏ em, nên bắt hai đứa phải ký một cái ‘Cam kết hôn nhân’.”
Huy mắt sáng rực lên khi nghe đến mảnh đất vàng: “Cam kết gì? Anh ký ngay!”
Tôi đưa ra tờ văn bản đã soạn sẵn nhờ luật sư tư vấn kỹ càng: “Nội dung đơn giản thôi. Nếu một trong hai người ngoại tình hoặc đơn phương ly hôn mà không có lý do chính đáng, thì người đó sẽ phải ra đi tay trắng, không được chia bất cứ tài sản nào hình thành trong hôn nhân, đồng thời phải bồi thường danh dự cho người kia 2 tỷ đồng.”
Huy cười khẩy, ký roẹt một cái không chút do dự. Hắn nghĩ hắn ngoại tình kín đáo, tôi ru rú ở nhà chăm con làm sao biết được. Hơn nữa, mảnh đất kia giá trị cả chục tỷ, cái cam kết này có sá gì.
Có được chữ ký của Huy, tôi âm thầm thu thập toàn bộ bằng chứng ngoại tình: hình ảnh, video, sao kê chuyển tiền cho bồ. Song song đó, tôi dùng số tiền tiết kiệm riêng thuê huấn luyện viên cá nhân, đi spa chăm sóc da, và thay đổi phong cách ăn mặc.
Ngày sinh nhật Huy, tôi tổ chức một bữa tiệc lớn, mời đông đủ bạn bè, đối tác của anh và “vô tình” mời cả cô thư ký nóng bỏng (chính là Bé Mèo) đến dự.
Tôi xuất hiện trong bộ đầm dạ hội đỏ rực, bó sát cơ thể, tôn lên vóc dáng đã thon gọn rất nhiều nhờ nỗ lực tập luyện. Lớp trang điểm tinh tế che đi vết nám, thần thái tôi rạng ngời, tự tin. Cả khán phòng trầm trồ, Huy cũng ngẩn người vì không nhận ra “cô vợ sề” mọi ngày.
Khi mọi người đã an tọa, tôi mỉm cười bước lên sân khấu: “Hôm nay, mừng sinh nhật chồng, em có một món quà đặc biệt. Đó là món Canh Mướp Nhồi Thịt.”
Người phục vụ mang ra một tô canh lớn đặt trước mặt Huy và cô bồ. “Anh Huy rất thích mướp,” tôi nói lớn, giọng đầy ẩn ý, “Đêm nào anh ấy cũng mang mướp về để đầu giường ngắm. Anh ấy bảo mướp tuy vỏ nhăn nheo nhưng ruột ngọt, mát và lành tính, giống như người vợ tào khang vậy. Đúng không anh?”
Huy tái mặt, gượng cười.
“Nhưng hôm nay,” tôi tiếp tục, nụ cười trở nên sắc lạnh, “Em muốn mời anh và cô thư ký đây nếm thử vị mướp đắng.”
Tôi bật màn hình lớn. Không phải video cảnh nóng trần trụi (tôi đủ văn minh để không làm bẩn mắt khách khứa), mà là loạt tin nhắn Huy chửi bới vợ, âm mưu chiếm đoạt tài sản, và những bức ảnh hắn ôm ấp bồ nhí đi du lịch bằng tiền bỉm sữa của con.
Cả khán phòng ồ lên. Cô bồ che mặt định chạy nhưng bị bảo vệ chặn lại.
Tôi đi xuống, đặt tờ “Cam kết hôn nhân” và đơn ly hôn đã ký sẵn lên bàn: “Anh Huy, theo cam kết anh đã ký, với những bằng chứng ngoại tình không thể chối cãi này, anh chính thức mất tất cả quyền lợi tài sản. Căn nhà này, mảnh đất bố mẹ em cho, và cả chiếc xe anh đang đi đều thuộc về em và con. Anh ra đi với đúng những gì anh có: Hai bàn tay trắng và cô nhân tình ‘bé bỏng’ của anh.”
Huy run rẩy: “Em… em gài anh?”
“Không ai gài anh cả. Là lòng tham và sự bội bạc của anh đã tự hại anh thôi. Anh chê tôi là mướp, anh thèm bưởi lạ. Giờ tôi trả tự do cho anh để anh thoải mái đi ăn bưởi. Nhưng nhớ nhé, không có tiền của tôi, xem ‘bưởi’ có còn ngọt ngào với anh không?”
Huy bị đuổi khỏi nhà ngay trong đêm. Đúng như tôi dự đoán, khi biết Huy tay trắng lại còn nợ khoản bồi thường danh dự 2 tỷ đồng (theo cam kết), cô bồ “Bé Mèo” lập tức trở mặt, mắng Huy là “thằng khố rách áo ôm” rồi chặn liên lạc.
Huy mất việc vì bê bối đời tư, lang thang đi xin việc khắp nơi nhưng chẳng ai nhận. Hắn ân hận tột cùng, nhiều lần tìm đến xin tôi tha thứ nhưng tôi không bao giờ mở cửa.
Còn tôi, sau cú sốc đó, tôi càng yêu thương bản thân mình hơn. Tôi mở một spa chuyên chăm sóc cho mẹ bầu và sau sinh, lấy tên thương hiệu là “Mướp”. Spa của tôi lúc nào cũng đông khách vì câu chuyện truyền cảm hứng về người phụ nữ biết vượt qua nghịch cảnh.
Mỗi lần nhìn lại, tôi thầm cảm ơn những trái mướp héo ngày xưa. Nhờ nó, tôi mới nhận ra giá trị của bản thân, rũ bỏ được gánh nặng cuộc đời để sống một cuộc sống rực rỡ và kiêu hãnh như ngày hôm nay.