
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Cầm tờ giấy l::y h::ôn còn chưa ấm tay, ra khỏi tòa án, người chồng đã cùng b::é b::a ô::m ấ::p, thân mật trước mặt vợ cũ……..
Bước ra khỏi cánh cổng sắt ngạt thở, Minh nở nụ cười nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng nghìn cân. Anh ta thản nhiên nắm tay Kiều – cô gái trẻ trung đi bên cạnh, hoàn toàn phớt lờ Nhã đang đứng chết lặng ở phía đối diện, ánh mắt cô vẫn còn đong đầy những tủi hờn và bàng hoàng.
“Rốt cuộc cũng cắt đứt được rồi,” Minh thầm nghĩ, rồi nghiêng đầu mỉm cười đầy cưng chiều với người mới. Kiều nép sát vào vai anh, ánh mắt tràn ngập vẻ kiêu hãnh của người chiến thắng.
Minh xoay người, hất hàm nhìn về phía người đã cùng mình đi qua những ngày tháng gian khó, buông lời cợt nhã: “Người như cô, nhan sắc thì tàn phai, năng lực thì không có. Chia tay là quyết định sáng suốt nhất đời tôi. Rời khỏi tôi, để xem cô bám trụ ở mảnh đất này được bao lâu.”
Những lời nói cay nghiệt rơi xuống như xát muối vào lòng Nhã. Đôi bàn tay cô siết chặt đến mức trắng bệch, nhưng cô vẫn cố gồng mình giữ vững sự kiên cường cuối cùng.
Minh vẫn không dừng lại, tiếp tục hạ thấp giá trị của cô: “Cô nghĩ thế giới này còn chỗ cho những kẻ yếu đuối chỉ biết tủi thân sao?”
Nhã cắn chặt môi, ngăn không cho giọt nước mắt rơi xuống. Cô chọn cách giữ im lặng để bảo vệ chút tự trọng còn lại.
Nào ngờ đúng lúc ấy, tiếng động cơ trầm đục vang lên làm rung chuyển không gian. Một đoàn xe sang sang trọng đồng loạt tiến vào và dừng ngay trước cổng. Minh khựng lại, đôi mắt lộ rõ vẻ ngỡ ngàng. Tấm cửa xe dẫn đầu mở ra, một vị doanh nhân uy nghiêm, phong thái lịch lãm bước xuống.
Anh tiến thẳng về phía Nhã, ánh mắt đầy che chở rồi cất giọng trầm ấm: “Em gái, về nhà thôi. Anh đã nói rồi, em không cần phải chịu đựng thêm bất kỳ ai nữa.”…..
Minh và Kiều đứng chết đứng tại chỗ, gương mặt từ tự mãn chuyển sang xám bệt. Minh nhận ra ngay người đàn ông trước mặt chính là vị chủ tịch tập đoàn lớn mà công ty anh ta đang dốc sức nộp hồ sơ xin hợp tác suốt mấy tháng qua.
Chưa dừng lại ở đó, vị chủ tịch quay sang nhìn Minh bằng ánh mắt lạnh như băng: “Cảm ơn cậu đã buông tay, để em gái tôi không phải tiếp tục chịu đựng một kẻ tồi tệ. À, tiện đây tôi cũng thông báo luôn, dự án sắp tới của bên cậu, tập đoàn chúng tôi chính thức hủy bỏ hợp tác.”
Nhã nhẹ nhàng bước đến bên cạnh anh trai, không thèm ngoảnh lại nhìn Minh lấy một lần. Cô bước lên chiếc xe sang trọng trong sự ngỡ ngàng và tiếc nuối đến tột cùng của chồng cũ.
Minh run rẩy nhìn đoàn xe lăn bánh rời đi, hiểu rằng bản thân không chỉ vừa đánh mất một người vợ Tào Khang hết lòng vì gia đình, mà còn tự tay đập tan cả sự nghiệp và tương lai của chính mình.