
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
PHẦN 1: BỨC TƯỜNG BĂNG TRONG CĂN BẾP LẤY ÁNH SÁNG
Nhìn từ bên ngoài, cuộc hôn nhân của tôi và Mai là một tấm bạt nhún hoàn hảo mà ai đi qua cũng phải ngoái lại nhìn đầy ngưỡng mộ.
Mai – vợ tôi – là mẫu phụ nữ hiện đại điển hình: xinh đẹp, bản lĩnh và là chủ một chuỗi cửa hàng thời trang tự thân. Sự sắc sảo của cô ấy tỏa ra từ ánh mắt, phong thái cho đến cách sắp xếp từng món đồ trong căn hộ chung cư cao cấp. Còn tôi, một nhân viên truyền thông với mức lương văn phòng ổn định nhưng khiêm tốn. Ngày cưới, bạn bè nâng ly chúc mừng, ai cũng bảo tôi “trúng số” mới lấy được người vợ vừa đẹp vừa giỏi gánh vác.
Tôi cũng từng tự hào như thế.
Ngay sau đêm tân hôn, Mai ngồi đối diện tôi trong căn bếp sáng choang, nhẹ nhàng đặt chiếc máy tính bảng xuống bàn và đưa ra đề nghị quản lý tài chính tập trung: – “Tài chính gia đình cần một đầu mối để tối ưu hóa dòng tiền. Hằng tháng anh cứ chuyển toàn bộ lương cho em, em sẽ lên ngân sách tích lũy và đầu tư mua thêm nhà. Anh cần chi tiêu khoản gì cứ nói, em sẽ duyệt khoản chi.”
Nghe rất khoa học và bài bản. Tôi gật đầu không chút đắn đo, đều đặn mỗi ngày cuối tháng lại chủ động chuyển trọn vẹn thu nhập vào tài khoản của vợ.
Thế nhưng, sự ngột ngạt bắt đầu gõ cửa từng chút một. Bản hợp đồng ngầm ấy nhanh chóng biến thành một chiếc lồng kính khép kín. Từ những khoản chi nhỏ nhất, tôi bắt đầu phải giải trình: – “Áo sơ mi màu này anh có hai chiếc rồi, mua thêm làm gì lãng phí?” – “Gặp gỡ bạn bè cấp ba không mang lại giá trị công việc, anh hạn chế đi.” – “Tháng này anh tiêu quá định mức 200.000 đồng tiền cà phê đối tác đấy nhé.”
Tôi dần mất đi quyền tự quyết tối thiểu của một người đàn ông. Mỗi lần ngỏ ý muốn rút một khoản tiền nhỏ để gửi về quê phụ giúp bố mẹ trang trải cuộc sống ở nông thôn, Mai lại dùng lập luận sắc bén để gạt đi. Cô ấy đưa ra hàng loạt bảng biểu, chỉ ra rằng tiền ở quê bố mẹ tự lo được, còn tiền của chúng tôi phải “xoay vòng sinh lời”. Tôi nhẫn nhịn, tự trấn an rằng vợ chỉ đang vén khéo cho tương lai chung.
Cho đến một chiều mưa tầm tã, điện thoại tôi rung lên liên hồi từ số của người chú ruột dưới quê. Đầu dây bên kia là tiếng thở dốc hối hả: – “Về gấp cháu ơi! Bố mẹ cháu gặp sự cố lớn rồi, giờ không còn một đồng nào trong nhà để xoay xở nữa!”
PHẦN 2: CHIẾC Ô TÔ TRONG MƯA VÀ SỰ THẬT TẠI BỆNH VIỆN
Tim tôi đập liên hồi, tay chân rụng rời. Tôi lao ngay về nhà, giọng lạc đi xin Mai chuyển gấp một khoản tiền tiết kiệm để tôi cầm về quê. Nhưng đáp lại sự hoảng loạn của tôi, Mai vẫn thong thả nhấp ngụm trà, ánh mắt không chút gợn sóng: – “Anh bình tĩnh lại đi. Mọi việc dưới quê để em tính. Anh cầm tiền về lúc này cũng chẳng giải quyết được gì khi không hiểu rõ giấy tờ thủ tục.”
Sáng hôm sau, Mai lái chiếc ô tô sang trọng đưa tôi về quê. Sự xuất hiện của chiếc xe đắt tiền cùng người con dâu sắc sảo giữa con ngõ nhỏ khiến họ hàng ai cũng trầm trồ. Họ khen tôi có người vợ tháo vát, biết lo toan. Nhưng riêng tôi, ngồi ở ghế phụ, cảm giác ngột ngạt và chua chát dâng lên đến cổ họng. Tôi như một kẻ vô dụng, ngay cả tiền tiết kiệm do chính sức lao động của mình làm ra cũng phải chờ sự “ban phát” và phê duyệt từ vợ.
Thế nhưng, khi chiếc xe vừa dừng trước cổng ngôi nhà cũ, sự thật đằng sau sự kiểm soát nghẹt thở suốt hai năm qua mới chính thức bóc tách.
Mai bước xuống xe, không hề ngần ngại tiến thẳng vào nhà, rút từ trong túi xách ra một xấp tài liệu cùng cuốn sổ tiết kiệm mang tên bố mẹ tôi. Trước sự ngơ ngác của tôi và người thân, Mai ôn tồn giải thích:
– “Hai năm qua, mỗi tháng em đều trích đúng 40% lương của anh kết hợp với tiền lời từ quỹ đầu tư riêng để gửi về cho bác sĩ trưởng khoa ở tỉnh. Bố mẹ ở quê tính tự trọng cao, sợ chúng ta tốn kém nên luôn giấu bệnh. Nếu em đưa tiền trực tiếp, bố mẹ sẽ lại tích góp rồi đem cho vay hoặc tiết kiệm không đúng cách. Toàn bộ chi phí điều trị và tiền thuốc đặc trị suốt thời gian qua em đã thanh toán trực tiếp cho phía bệnh viện.”
Tôi đẫn người, nhìn vào cuốn sổ khám bệnh và các hóa đơn viện phí đã được thanh toán đầy đủ đứng tên vợ mình. Hóa ra, sự thắt chặt chi tiêu đến mức hà khắc của Mai ở thành phố không phải vì sự ích kỷ hay coi thường gia đình chồng. Cô ấy dùng sự sắc sảo, lạnh lùng của một người làm kinh doanh để chặn đứng những khoản chi vô bổ, dồn toàn bộ nguồn lực tài chính để âm thầm làm một “lá chắn” vững chắc cho biến cố lớn nhất của gia đình tôi.
Đứng trước hiên nhà cũ, nhìn người vợ vốn bị tôi trách móc suốt hai năm qua đang tỉ mỉ dặn dò từng liều thuốc cho mẹ, tôi mới cay đắng nhận ra: Sự quan tâm đôi khi không nằm ở những lời nói ngọt ngào hay sự mềm mỏng bên ngoài, mà nằm ở trách nhiệm và sự gánh vác lặng lẽ lúc giông bão kéo đến.