
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Bố đẻ từ quê lên thành phố chữa bệnh, muốn ở nhà vợ chồng tôi mấy ngày. Nghe thấy vậy mẹ chồng không chào đón mà còn đu//ổi kh//éo: “Ra thuê trọ mà ở”, tôi không nói gì mà chỉ làm một việc khiến bà t::ái mặt……
Tôi là Linh, sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo miền Trung. Sau khi tốt nghiệp đại học tại Hà Nội, tôi lập gia đình với Nam. Gia đình chồng tôi thuộc hàng có kinh tế vững vàng ở thủ đô, sở hữu một căn nhà ba tầng rộng rãi ngay trung tâm. Dù cuộc sống vật chất đầy đủ, tôi vẫn luôn cảm nhận được khoảng cách vô hình giữa mình và gia đình bên chồng. Suốt bốn năm làm dâu, tôi luôn cẩn trọng trong từng lời ăn tiếng nói, quán xuyến mọi việc chu toàn để nhà cửa lúc nào cũng êm ấm.
Một buổi chiều mùa thu, điện thoại tôi vang lên. Đầu dây bên kia là giọng nói quen thuộc của ba tôi – ông Ba: – Linh à, dạo này lưng ba nhức mỏi nhiều quá, đứng lên ngồi xuống khó khăn. Bác sĩ ở trạm y tế khuyên nên lên bệnh viện lớn trên này kiểm tra cho yên tâm. Ba không quen đường xá, định ghé qua nhà con ở vài ngày rồi nhờ con đưa đi thăm khám.
Nghe giọng ba ngập ngừng, lòng tôi thắt lại. Cả đời ba gắn bó với ruộng đồng, chưa từng bước chân đến những nơi đông đúc. Tôi dặn ba chuẩn bị hành lý cẩn thận, sáng mai bắt chuyến xe sớm nhất lên phố.
Tối hôm đó, trong bữa cơm gia đình, tôi hào hứng chia sẻ tin vui với chồng và mẹ chồng – bà Nga: – Mẹ ơi, sáng mai ba con ở quê lên kiểm tra sức khỏe. Ba sẽ ở lại nhà mình vài ngày để tiện đi lại ạ.
Tôi cứ nghĩ đây là chuyện hoàn toàn bình thường. Thế nhưng, bà Nga lập tức đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, ánh mắt lạnh nhạt nhìn tôi: – Nhà này phòng ốc có hạn, không thừa chỗ cho người ngoài. Bảo ông ấy tìm căn nhà nghỉ gần đây mà lưu trú, đừng mang sự rắc rối vào cái nhà này.
Lời nói thốt ra nhẹ nhàng nhưng cay nghiệt khiến tôi chết đứng. Tôi quay sang nhìn Nam, hy vọng anh sẽ lên tiếng dung hòa, nhưng trước cái nhìn nghiêm khắc của mẹ, anh chỉ cúi đầu chọn cách giữ im lặng.
Đêm đó, tôi trằn trọc không sao chớp mắt. Nước mắt chảy tràn xuống gối vì tủi thân và xót xa cho người cha tảo tần. Tôi tự dặn lòng: Ba đã vất vả cả đời vì mình, tuyệt đối không thể để ông chịu gánh nặng tủi hổ này.
Sáng hôm sau, tôi ra bến xe đón ba. Nhìn dáng người gầy gộc trong chiếc áo sơ mi cũ đã sờn vai, tay xách chiếc túi vải bạc màu, tôi phải nuốt giọt nước mắt vào trong. Tôi nắm tay đưa ba về nhà. Thế nhưng, ngay khi ba tôi vừa bước qua cánh cửa, bà Nga đã khoanh tay đứng ở phòng khách, nét mặt lộ rõ sự khó chịu: – Ông để vali ở góc kia làm gì? Nhà này sinh hoạt chật chội lắm. Tốt nhất ông ra khách sạn bên ngoài thuê phòng cho tự do, khỏi làm ảnh hưởng đến người khác.
Khuôn mặt dạn dạn sương gió của ba tôi chùng xuống. Ông bối rối, nụ cười ngượng ngùng xuất hiện trên gương mặt chìm trong nếp nhăn: – Ấy chết… tôi cũng tính thế đấy bà ạ. Ở ngoài cho tiện, chứ phiền con cháu quá.
Máu trong người tôi như sôi lên. Sự nhẫn nại suốt bốn năm qua vỡ tan thành mây khói. Tôi bước tới một bước, đứng chắn trước mặt ba, nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng và bắt đầu lên tiếng…
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà Nga, giọng nói không còn sự khép lép hay sợ hãi như mọi ngày, mà rành rọt từng từ: – Mẹ ạ, nhà mình ba tầng, phòng trống trên tầng ba rộng rãi quanh năm bỏ không, sao mẹ lại bảo là chật chội? Ba con lên đây là để kiểm tra sức khỏe chứ không phải đi du lịch mà mẹ lại đuổi ông ra ngoài ở thuê? Nếu hôm nay là bố mẹ đẻ của anh Nam ở quê lên, liệu mẹ có nỡ đẩy ông bà ra đường như thế này không?
Bà Nga sững người, ngạc nhiên trước thái độ đáp trả đàng hoàng nhưng vô cùng đanh thép của tôi. Bà đập mạnh tay xuống bàn, giọng lạc đi vì tức giận: – Cô bước vào cái nhà này làm dâu mà dám ăn nói thái độ đó với mẹ chồng à? Nhà này là nhà của ai? Ai là người đứng tên sổ đỏ mà cô ở đây to tiếng?
Lúc này, Nam từ trong phòng chạy ra, mặt cắt không còn một giọt máu, vội vàng kéo tay tôi: – Em thôi đi! Mẹ nói thế thì em thu xếp cho ba ra ngoài ở đỡ vài ngày, có sao đâu mà phải làm ầm ĩ lên?
Tôi chua chát gạt tay Nam ra, ánh mắt nhìn anh đầy thất vọng. Người đàn ông mà tôi chọn làm chồng, người hứa sẽ che chở cho tôi suốt đời, lại chọn cách quay lưng và đồng tình với sự tàn nhẫn ấy khi cha tôi bị coi thường. Tôi hít một hơi thật sâu, quay sang lấy trong túi xách ra chiếc chìa khóa xe cùng một xấp giấy tờ đã chuẩn bị sẵn từ tối qua.
– Mẹ nói đúng, căn nhà này là của bố mẹ. Con chưa bao giờ quên điều đó. Nhưng mẹ cũng nên nhớ, căn hộ chung cư cao cấp ở quận Cầu Giấy hiện đang cho thuê 20 triệu một tháng chính là tài sản riêng mà ba mẹ đẻ đã bán hai sào đất ở quê để mua cho con đứng tên trước khi kết hôn. Hai năm qua, tiền thuê căn hộ đó con đều rút ra đưa mẹ giữ để lo chi tiêu sinh hoạt cho cả gia đình này, vì con nghĩ chúng ta là người một nhà.
Bà Nga khựng lại, sắc mặt chuyển từ giận dữ sang tái nhạt. Tôi tiếp tục dõng dạc, từng câu từng chữ đập tan sự kiêu ngạo của bà: – Sáng nay con đã chủ động liên hệ dừng hợp đồng với bên thuê nhà và họ đã đồng ý bàn giao lại mặt bằng trong hôm nay. Bây giờ con sẽ đưa ba về chính căn nhà của con để nghỉ ngơi và đi khám. Còn về khoản tiền tích góp từ tiền cho thuê nhà suốt hai năm qua – tròn 480 triệu – con xin phép nhận lại toàn bộ để lo chi phí chữa trị cho ba con. Nếu mẹ không trả, con buộc phải nhờ sự can thiệp của pháp luật vì đó là tài sản đứng tên cá nhân con trước hôn nhân.
Đến lúc này, bà Nga hoàn toàn chết lặng. Bà không hề ngờ người con dâu ngoan ngoãn, im lặng bấy lâu nay lại nắm giữ thế chủ động tài chính rõ ràng và kiên quyết đến vậy. Nam đứng bên cạnh hốt hoảng, vội vàng dịu giọng năn nỉ: – Linh, em làm cái gì vậy? Chuyện gia đình có gì từ từ nói, sao lại làm rùm beng lên thế? Ba cứ ở lại đây, để anh dọn dẹp phòng tầng ba cho ba!
– Không cần đâu anh, – tôi điềm tĩnh ngắt lời. – Một nơi mà người sinh ra em không được đón nhận bằng sự tôn trọng tối thiểu thì em và ba cũng không có lý do gì để ở lại.
Nói rồi, tôi quay sang nắm lấy bàn tay gầy guộc của ba. Ba tôi đứng nãy giờ, mắt rơm rớm vì thương con gái nhưng cũng tự hào vì sự cứng cỏi của tôi. Tôi xách chiếc túi vải của ba lên, quay lưng bước ra khỏi cửa mà không một lần ngoảnh đầu lại. Lần đầu tiên sau bốn năm làm dâu, tôi cảm thấy ngực mình thảnh thơi và đầu óc nhẹ nhõm đến vậy. Sự tôn trọng chưa bao giờ đến từ sự nhẫn nại vô điều kiện, mà nó chỉ đến khi chúng ta biết tự đứng lên bảo vệ giá trị và những người thân yêu nhất của mình.