
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Bao năm đi làm ăn xa vất vả gửi tiền về cho vợ con, nhưng khi về đến nhà chứng kiến cảnh vợ và con ăn cơm thừa ở dưới bếp. Trong khi đó cả nhà mẹ và anh trai lại ăn ngon trên nhà. Người chồng vô cùng tức giận và màn đáp trả của anh phải khiến cả nhà s::ốc nặng….
Tôi đứng lặng người bên khung cửa sổ bếp cũ kỹ, nhìn bóng dáng mỏng mong của người thương ngồi dưới ánh đèn sợi đốt chập chờn. Thu Hà mặc chiếc áo phông sờn vai, nét mặt hốc hác, đang tỉ mẩn cạo từng chút cơm cháy ở đáy nồi điện rồi đưa từng thìa nhỏ cho cu Bắp. Trên chiếc mâm nhôm móp méo chỉ vỏn vẹn bát cơm nguội, vài mẩu đĩa cá kho nát và đĩa rau muống luộc đã ngả màu. Cậu bé bốn tuổi ngước đôi mắt tròn xoe về phía ánh sáng rực rỡ phòng khách nhà trên, thì xầm hỏi: “Mẹ ơi, sao mẹ con mình không được ăn thịt gà ngon như anh Lâm? Con thèm quá…” Hà quay mặt giấu giọt nước mắt lăn dài, gượng cười: “Mẹ con mình ăn tối trước để dọn dẹp. Bố sắp về rồi, bố về sẽ mua cho Bắp cả một con gà quay thật to nhé.”
Năm năm biền biệt bạt mạng làm việc nơi xứ người, tháng nào tôi cũng đều đặn chuyển toàn bộ thu nhập về cho mẹ ruột quản lý. Ngày tôi đi, bà Dung từng nắm tay tôi xót xa: “Vợ mày tính tình thật thà, cầm nhiều tiền dễ bị người ta lừa lọc. Cứ đưa mẹ cất, mẹ tích lũy rồi dựng cho vợ chồng mày căn nhà khang trang để nở nhung nở mặt.” Tôi tin tưởng tuyệt đối. Giờ đây, sừng sững trước mắt tôi là biệt thự ba tầng đẹp nhất vùng. Trong phòng khách, đèn chùm pha lê chiếu sáng lung linh, mâm cỗ đầy ắp cao lương mỹ vị, tiếng cụng ly chúc tụng vang động cả một vùng. Bố tôi ung dung trò chuyện cùng anh cả Tuấn. Mẹ gắp miếng thịt ngon nhất cho đứa cháu cưng. Cô em gái Vân thì liên tục chụp ảnh để đăng lên mạng xã hội. Còn người vợ tào khang cùng con trai tôi thì phải thu mình nơi góc bếp tối tăm không khác gì người xa lạ.
Tôi lặng lẽ đặt hành lý vào góc khuất, tiến sát vách phòng khách và nghe trọn vẹn câu chuyện bên trong. Mẹ tôi hớn hở nói: “Tháng này thằng Nam gửi về thêm năm mươi triệu tiền thưởng. Mẹ sẽ trích một nửa đưa vợ chồng Tuấn lo việc làm giấy tờ mảnh đất ngoài phố, còn lại mẹ gửi tiết kiệm dưỡng già.” Chị dâu Hương đon đả hưởng ứng: “Mẹ tính toán chuẩn quá. Nhưng mẹ giữ hết tiền thế, liệu cô Hà có thắc mắc gì không?” Mẹ bĩu môi thản nhiên: “Nó vốn nhút nhát, lại chẳng biết gì. Điện thoại nó mẹ quản lý rồi, mỗi lần gọi trò chuyện với chồng mẹ đều ngồi ngay bên cạnh, đố dám than vắn thở dài một câu.” Em gái Vân cười lớn: “Công nhận mẹ cao tay thật. Đống tiền anh Nam gửi về xài thoải mái, tội gì không tận hưởng.”
Từng lời nói như những lưỡi dao cứa sâu vào tim tôi. Năm năm làm việc thâm đêm suốt sáng, không dám ăn một bữa ngon, không dám thay chiếc áo cũ, hóa ra số tiền mồ hôi xương máu ấy lại nuôi dưỡng sự ích kỷ và nhẫn tâm của những người thân thuộc. Tôi bước ra phía sau bếp, Hà đang gục đầu bên chậu chén đĩa chất cao như núi, đôi bàn tay chằng chịt vết nứt nẻ vì xà phòng gắt. Bên gò má cô ấy còn hằn lên vết bầm nhạt. Tôi hiểu, sự chèn ép này không chỉ nằm ở bữa ăn. Vì muốn tôi yên tâm công tác nơi xa, cô ấy đã âm thầm chịu đựng tất cả tủi nhục một mình.
Nén lại cơn căm giận đang sôi trào, tôi xốc lại nếp áo, nhấc hai chiếc vali lớn rồi tự tin bước thẳng vào cửa chính. Căn phòng khách đang nhộn nhịp đột ngột rơi vào khoảng lặng ngắt. Mẹ tôi giật mình đứng phắt dậy, từ vẻ ngạc nhiên lập tức chuyển sang nụ cười rạng rỡ, chạy đến ôm chồm lấy tôi: “Ôi Nam! Con trai yêu của mẹ đã về rồi! Sao không báo trước để anh Tuấn ra đón? Nhìn con gầy đi nhiều quá!” Anh chị và em gái cũng vây quanh chào đón, nhưng những ánh mắt lại dồn hết vào chiếc vali sang trọng.
Tôi vui vẻ mở khóa, trao từng món quà đắt giá đã chuẩn bị từ trước: chiếc áo da cao cấp cho bố, xấp vải lụa thượng hạng cho mẹ, mỹ phẩm đắt tiền cho em gái và đồ bổ dưỡng cho vợ chồng anh chị. Ai nấy đều trầm ồ thán phục sự hào phóng của tôi. Sau đó, tôi vờ ngó nghiêng hỏi: “Nhà mình mở tiệc lớn thế này, sao con không thấy mẹ con Hà đâu ạ?” Mẹ vỗ đùi cười xòa: “À, tính nó thích tĩnh lặng. Hôm nay nhà đông đúc nên nó chủ động xin mang cơm xuống bếp ăn cho thoải mái. Mẹ gọi mãi mà nó không lên đấy chứ.”
Tôi mỉm cười nhẹ, kéo ghế ngồi xuống cạnh bố, rót đầy ly nước uống một hơi. Rồi bất ngờ, tôi gục đầu xuống bàn, hai vai rung lên bần bật. Cả nhà hốt hoảng dồn lại hỏi dồn dập. Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ rõ vẻ sụp đổ:
“Mẹ ơi… con mất trắng rồi! Bên đó đối tác lừa đảo, công ty phá sản, con còn đứng tên gánh một khoản nợ khổng lồ hơn bốn tỷ đồng. Con không còn đường sống mới phải trốn về đây. Số tiền năm năm qua con gửi mẹ giữ chắc cũng phải hơn ba tỷ, mẹ rút hết ra đưa con trả nợ gấp, nếu không người ta tìm tới tận nhà mất!”
Một bầu không khí ngột ngạt và đông cứng bao trùm lấy cả căn phòng khách…
Bố tôi run tay làm sóng sánh ly nước trên tay. Anh Tuấn vội vã lùi ghế ra xa. Cô em Vân nhanh tay giấu ngay hộp mỹ phẩm đắt tiền đằng sau lưng. Mẹ tôi lập tức rút tay lại như vừa chạm phải thanh sắt nóng, nét mặt đồn ngạc chuyển sang lạnh ngắt: “Tiền nào? Làm gì có số tiền lớn như thế? Tiền mày gửi về mấy năm qua mẹ đã đem xây cái nhà này, mua sắm đồ đạc, lo tiền ăn uống thuốc nom cho vợ con mày hết sạch rồi. Con mày ăn uống tốn kém, mẹ còn phải bù thêm tiền tiết kiệm vào đấy. Làm gì còn đồng nào!”
Tôi giả vờ bàng hoàng, hoảng hốt lên tiếng: “Mẹ ơi, vợ con chi tiêu tiết kiệm lắm, làm sao hết nhiều thế được? Căn biệt thự này anh Tuấn lại đang đứng tên giấy tờ. Hay là bố mẹ mang giấy tờ nhà đi thế chấp, hoặc anh Tuấn bán bớt mảnh đất ngoài phố để cứu em với! Em hứa sẽ làm lại từ đầu để đền bù!”
Anh Tuấn ngay lập tức giận giữ đứng dậy: “Mày nói năng vớ vẩn gì thế? Đất đai là tài sản riêng của gia đình tao, tao là con trưởng tao giữ. Mày làm ăn thất bại, nợ nần thì tự đi mà giải quyết. Tao còn lo cho vợ con tao, không ai gánh trách nhiệm thay mày được!” Chị dâu Hương cũng chêm vào với giọng điệu cay nghiệt: “Chú nợ nần bên ngoài rồi rước tai họa về nhà. Nhỡ người ta kéo đến làm phiền thì sao? Bố mẹ xem thế nào chứ nhà có trẻ nhỏ, bảo chú tạm thời kiếm chỗ khác mà lánh đi.”
Cô em gái Vân bĩu môi phản đối: “Anh làm anh mà chẳng giúp gì được cho em, giờ về lại bắt cả nhà gánh họa cùng. Anh mau thu dọn đồ rồi đi chỗ khác ở đi!”
Mẹ tôi dứt quát lên tiếng, giọng nói không còn chút tình nghĩa: “Anh Tuấn nói đúng đấy! Mày tự làm thì tự chịu. Căn nhà này không thể vì mày mà mất được. Mày cầm vali đi ngay đi, khi nào giải quyết xong nợ nần thì hãy quay về. Từ giờ tao coi như không có đứa con bất hiếu này!”
Đúng lúc đó, Thu Hà hớt hải từ dưới bếp chạy lên, tay vẫn còn dính bọt xà phòng, tóc tai rủ rượi. Nhìn thấy tôi, cô ấy sững sờ, chiếc giẻ lau trên tay rơi bệt xuống sàn. “Anh Nam… anh về khi nào vậy?” Cô định chạy đến ôm lấy tôi nhưng khựng lại khi nghe trọn vẹn những lời tuyệt tình từ chính miệng mẹ chồng.
Không một chút đắn đo, Hà quỳ xuống bên cạnh ghế tôi, đôi bàn tay sưng tấy vì lạnh ôm chặt lấy tay tôi. Cô ấy nghẹn ngào: “Anh ơi, anh có sao không? Anh gặp chuyện lớn thế sao không nói với em? Không sao đâu anh… Anh trở về an toàn với mẹ con em là điều may mắn nhất rồi. Người ta đòi nợ thì vợ chồng mình cùng trả. Em sẽ ra ngoài tìm việc, làm thuê làm mướn từ sáng đến đêm. Vợ chồng mình cùng cố gắng, ăn rau ăn cháo qua ngày cũng được. Chúng mình còn sức khỏe, còn đôi bàn tay thì không bao giờ chết đói. Mình chuyển ra ngoài thuê phòng trọ ở, không làm ảnh hưởng đến bố mẹ và anh chị đâu ạ.”
Giữa căn phòng xa hoa ngập tràn sự ích kỷ và tính toán hẹp hòi, những lời nói chân thành của người vợ nghèo như một luồng ánh sáng ấm áp sưởi ấm tâm hồn tôi. Nước mắt tôi lăn dài trên má—không phải vì đau khổ, mà vì hạnh phúc khi nhận ra điều quý giá nhất trong cuộc đời mình vẫn luôn ở đây.
Tôi chậm rãi đứng dậy, nhẹ nhàng đỡ Hà đứng lên rồi dịu dàng lau đi giọt nước mắt trên gò má gầy gò của cô ấy. Tôi quay lại, nhìn thẳng vào từng khuôn mặt đang tái nhạt vì sợ liên lụy, mỉm cười đầy chua chát:
“Bố, mẹ, anh chị và em Vân… Mọi người không cần phải lo lắng hay đuổi vợ chồng tôi đi đâu. Công ty tôi không phá sản, và tôi cũng chẳng nợ nần ai một xu nào cả. Chuyến trở về này, tôi chỉ muốn thử lòng tin và tình cảm của gia đình mình sau năm năm xa cách mà thôi. Nhưng thật cay đắng, bức tranh gia đình êm ấm bấy lâu nay hóa ra chỉ là sự giả tạo.”
Tôi nắm chặt tay Hà, tiếp tục cất giọng đanh thép: “Toàn bộ hóa đơn, chứng từ chuyển tiền hàng tháng suốt năm năm qua tôi đều lưu giữ đầy đủ trong tài khoản ngân hàng. Mảnh đất ngoài phố và ngôi nhà này được xây bằng chính tiền mồ hôi nước mắt của tôi. Tôi sẽ làm việc với cơ quan pháp luật để đòi lại đúng những gì thuộc về vợ chồng tôi. Còn từ giây phút này, tình nghĩa gia đình giữa chúng ta chính thức chấm dứt.”
Tôi nắm tay Hà, quay sang bế xốc cu Bắp vào lòng rồi dứt khoát bước ra khỏi căn biệt thự lộng lẫy nhưng lạnh lẽo. Mẹ và anh trai tôi lúc này mới ngỡ ngàng nhận ra sự thật, vội vã chạy theo gọi tên tôi trong hối hận. Nhưng mặc cho những tiếng gọi sau lưng, tôi vẫn thẳng tiến về phía trước. Tôi biết rằng, chỉ cần có sự đồng lòng của người vợ hiền và đứa con thơ, tương lai phía trước của chúng tôi sẽ luôn tràn ngập hạnh phúc và ánh sáng.