CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
PHẦN 1: BÃO DÔNG TRƯỚC THỀM NHÀ
Căn nhà ống nằm sâu trong con ngõ nhỏ ở ngoại ô Hà Nội trưa hôm ấy ngột ngạt đến đáng sợ. Giữa cái oi nồng của vệt nắng xiên qua ô cửa kính, Hồng vẫn ngồi đó, đôi tay thanh mảnh nhẹ nhàng lau chiếc tách gốm Bát Tràng. Chị thích sự tĩnh lặng, nhưng sự tĩnh lặng ấy đã bị bóp nghẹt kể từ khi tiếng chuông cửa dồn dập vang lên, đi kèm là tiếng giày cao gót nện bôm bốp xuống nền gạch.
Một cô gái trẻ, mặt trang điểm đậm nhưng đã lem luốc vì nước mắt, hùng hổ đẩy cửa xông vào. Tay cô ta ôm chặt chiếc bụng lùm lùm sau lớp váy mỏng, vừa thở dốc vừa chỉ thẳng mặt Hồng: – “Chị nhìn cho rõ đi! Tôi đang mang trong mình giọt máu của anh Thành. Đã 5 tháng rồi, là con trai! Chị không sinh được con thì khôn hồn mà rút lui, đừng bắt con tôi phải chịu cảnh không cha!”
Theo sau cô ta là Thành – chồng Hồng. Gương mặt anh ta cắt không còn giọt máu, bước chân líu ríu đầy tội lỗi nhưng lại xen lẫn sự ích kỷ. Tiếng la hét của ả nhân tình tên Vy bắt đầu thu hút sự tò mò của hàng xóm xung quanh. Đứng trước sự lựa chọn, bản tính hèn nhát của Thành lộ rõ. Thay vì bảo vệ vợ hay giải quyết hậu quả do mình gây ra, anh ta nhìn chằm chằm vào cái bụng bầu của Vy, rồi quay sang Hồng bằng ánh mắt cầu khẩn: – “Hồng à… anh xin lỗi. Nhưng em biết đấy, chúng ta đã kết hôn mười năm rồi. Áp lực từ dòng họ, từ bố mẹ ở quê… anh không thể chịu đựng thêm nữa. Đứa bé không có tội, anh phải nhận nó. Em rộng lượng bao dung cho anh một lần này được không?”
Mười năm thanh xuân, cùng chồng đi qua bao gian khó từ thuở hai bàn tay trắng, đổi lại là lời cầu xin đầy cay đắng và tham lam của người đàn ông bên gối. Những tưởng Hồng sẽ khóc lóc, đánh ghen hay đổ sụp xuống. Nhưng không. Chị chậm rãi đặt tách trà xuống bàn, ngước mắt nhìn cặp tình nhân bằng một ánh mắt bình thản đến lạnh lùng.
Chị mỉm cười nhẹ, đứng dậy vuốt lại vạt áo: – “Chuyện gia đình, đóng cửa bảo nhau, đừng làm trò cười cho thiên hạ. Có gì vào phòng ngủ nói chuyện.”
Sự điềm tĩnh đến dị thường của Hồng khiến Vy thoáng ngỡ ngàng, còn Thành thì mừng thầm trong dạ. Anh ta đinh ninh rằng vì mặc cảm “chính chuyên mà không biết đẻ” suốt một thập kỷ qua, vợ mình đã chấp nhận buông xuôi và nhường bước.
PHẦN 2: BỨC MÀN SỰ THẬT VÀ SỰ SỤP ĐỔ
Bước vào căn phòng ngủ thoang thoảng hương quế quen thuộc, không gian yên ắng đến mức nghe rõ cả tiếng thở gấp gáp đầy đắc thắng của Vy. Hồng thản nhiên đi đến bên chiếc tủ gỗ, mở khóa và lấy ra một chiếc phong bì da đã sờn gáy. Chị không nói một lời, đặt thẳng nó lên bàn trước mặt ả nhân tình.
Vy nhếch mép cười khẩy, tưởng rằng đây là xấp tiền đền bù mở đường cho mình bước vào chính thất, hoặc giả là giấy tờ nhượng lại căn nhà. Cô ta nhanh tay rút xấp giấy bên trong ra. Thế nhưng, vừa lướt qua dòng tiêu đề in đậm của một Trung tâm Y khoa Quốc tế danh tiếng, nụ cười trên môi Vy lập tức đông cứng. Sắc mặt cô ta biến đổi từ hồng hào sang tái mét, rồi trắng bệch không còn một giọt máu. Đôi môi run bần bật, Vy lảo đảo lùi lại một bước, chiếc phong bì tuột khỏi tay, giấy tờ bay tứ tung xuống sàn nhà.
Thành thấy biểu cảm kinh hoàng của nhân tình thì vô cùng tò mò. Anh ta vội vàng cúi xuống nhặt những tờ giấy lên. Dòng chữ lớn đập thẳng vào mắt khiến đầu óc Thành như có tiếng sét nổ ngang tai: “BIÊN BẢN XÉT NGHIỆM VÔ SINH NAM – KẾT LUẬN: BỆNH NHÂN NGUYỄN VĂN THÀNH VÔ SINH HOÀN TOÀN DO KHÔNG CÓ TINH TRÙNG (AZOOSPERMIA)”.
Đáng nói hơn, ngày ký bước vào xét nghiệm đã là từ… 8 năm trước, kèm theo đó là hàng chục phiếu điều trị định kỳ suốt nhiều năm qua mà Thành không hề hay biết.
Thành đứng chết trân, tờ giấy trên tay run lên bần bật. Anh ta lắp bắp: – “Hồng… cái… cái gì thế này? Sao lại là tên anh? Kết quả này… là sao?”
Hồng nhìn chồng, nụ cười trên môi chị lúc này đầy sự chua chát nhưng cũng cực kỳ ngạo nghễ: – “Anh hỏi tôi là sao ư? 10 năm qua, tôi chấp nhận mang tiếng xấu là người đàn bà ‘độc cây độc trái’ để giữ thể diện cho anh, cho cái lòng tự trọng hão huyền của một người đàn ông gia trưởng. Tôi âm thầm lấy mẫu thử của anh đi xét nghiệm, tìm mọi cách chạy chữa nhưng bác sĩ đã kết luận anh không bao giờ có khả năng làm cha. Tôi vì nghĩa vợ chồng mà ngậm đắng nuốt cay bảo vệ anh trước gia đình. Vậy mà anh lại tặng tôi một món quà bất ngờ thế này đây.”
Hồng quay sang nhìn Vy, ánh mắt sắc như dao cạo: – “Cô nói cô có bầu với chồng tôi 5 tháng? Cô muốn tìm cha cho đứa bé, hay muốn tìm một kẻ đổ vỏ tội nghiệp để gánh cái hậu quả ăn chơi của cô? Chồng tôi không có khả năng sinh con, vậy đứa bé trong bụng cô là của ai?”
Trước bằng chứng y khoa đanh thép, Vy hoàn toàn suy sụp. Cô ta quỳ sụp xuống sàn, khóc lóc thảm thiết và thú nhận trong sự hoảng loạn. Hóa ra, Vy dính bầu với một gã nhân tình đào mỏ khác, kẻ đó đã cao chạy xa bay. Biết Thành là người có tiền lại đang khao khát có con, cô ta đã lập mưu bẫy anh để tìm một tấm vé dài hạn cho cuộc đời mình.
Thành nghe đến đây thì hoàn toàn sụp đổ. Sự tham lam, lòng tự mãn của một người đàn ông có “vợ bé con trai” phút chốc biến thành một trò hề nực nội. Anh ta quỳ xuống, ôm lấy chân Hồng, khóc nghẹn ngào: – “Hồng ơi, anh sai rồi… Anh bị lừa, anh ngu muội… Xin em tha thứ, chúng ta làm lại từ đầu…”
Hồng nhẹ nhàng rút chân ra khỏi cái ôm của người chồng phản bội. Chị lấy từ trong túi xách ra một tờ giấy khác – đơn ly hôn đã ký sẵn tên mình. – “10 năm qua, tôi trả đủ nghĩa tình cho anh rồi. Giờ thì hai người tự thu xếp với nhau đi.”
Hồng xách chiếc vali đã chuẩn bị từ trước, bước qua hai con người đang run rẩy dưới sàn nhà. Chị đẩy cửa bước ra ngoài, đón lấy ánh nắng rực rỡ của tự do, bỏ lại sau lưng một đống đổ nát của sự dối trá.